Thông báo

Nghỉ đăng Tính toán chi li một tuần để ôn thi. Lúc đầu định ráng thêm một chương hôm nay nhưng mà không kịp hoàn thành trước giờ đi làm rồi. Hẹn mọi người thứ năm tuần sau.

Advertisements

Tính toán chi li 28

Bạn bè bình thường

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 28

Phải, không thể chờ thêm phút nào nữa! Nhưng đấy chỉ là sự nhiệt tình đơn phương của tôi.

Hàn Mộ Vũ mở cửa ra, thấy tôi nghiến răng nghiến lợi đứa bên ngoài, xách một túi trái cây to bằng tay phải, bèn chẳng nói chẳng rằng lấy qua xách hộ. Tôi vừa xoa lòng bàn tay đang đau vì bị siết bởi quai túi, vừa theo hắn vào nhà.

Căn nhà chỉ còn lại mình hắn trông càng rộng rãi hơn. Tôi ngước mũi lên ngửi, mùi mì ăn liền.

Continue reading

Tính toán chi li 27

Dám “treo” An Nhiên của chúng ta như vậy, con bé đó phải đẹp đến mức nào!

-Ngô Việt.

CHƯƠNG 27

Ai lại trêu người khác như thế! Tôi cực kỳ lúng túng ngoảnh đầu đi! Chắc là đến cổ cũng đỏ gay. Tôi vẫy tay bừa với hắn. “Đi đi, có tin tôi báo cảnh sát bắt cậu không hả?”

Hàn Mộ Vũ không nhanh không chậm quay người đi, cái mặt vênh váo vì đạt được mục đích.

Tôi dõi theo hắn bước ra ngoài, vỗ đầu mấy cái, không khỏi muốn hỏi: “Mộ Vũ, cậu mà biết tâm ý của tôi thì còn đùa như vậy với tôi không? Cậu biết không? Phải cố gắng biết mấy tôi mới có thể khiến mình tỏ ra như một người anh em tốt?” -Ngày xưa, tôi nghĩ giả vờ thích một người đặc biệt đau khổ. Bây giờ, tôi mới biết giả vờ không thích một người còn đau khổ hơn.

Continue reading

Tính toán chi li 23

Con muốn được nhiều hơn nữa.

-An Nhiên

CHƯƠNG 23

“An Nhiên, anh đừng nhúc nhích!”

Hàn Mộ Vũ từ bên cạnh giữ tay tôi lại. Tôi không cử động, hắn cũng không cử động. Chúng tôi đều đang cố gắng để mắt thích nghi với thứ bóng tối bất chợt đến này.

Sau giây lát, nhờ ánh sáng rọi từ bên ngoài cửa sổ vào, đồ đạc trong nhà dần hiện ra những đường nét lờ mờ giữa bóng đen tối đặc. Tôi cảm nhận được Hàn Mộ Vũ đứng dậy bên cạnh mình: “Để tôi đi xem thử. Mấy ngày trước cũng bị một lần. Gần đây điện áp cứ không được ổn định. Tôi đi xem thử có phải lại cúp cầu dao không. Đèn pin ở bên hông cửa.”

Tôi nhìn không rõ, chỉ cảm thấy Hàn Mộ Vũ đang cẩn thận đi ra ngoài cố gắng không giẫm lên chân tôi, những tiếng động rục rịch và bóng người màu đen lập lòe. Tôi đưa tay vịn vào người hắn thì bị hắn mò mẫm bắt được: “An Nhiên, anh đừng nhúc nhích, lát nữa tôi quay lại ngay!”

Màn đêm đã bảo vệ tôi. Nghe tiếng hắn nhẹ nhàng hạ giọng vỗ về, cảm nhận thứ hơi ấm lan tỏa từ những ngón tay vừa bị hắn bắt được, tôi cười một cách lặng lẽ mà ngông cuồng.

Continue reading

Tính toán chi li 20

Vẫn là cậu thương tôi!

-An Nhiên

CHƯƠNG 20

Con người không được tham lam quá!

Tôi cảm thấy Hàn Mộ Vũ không giận tôi, không so đo với sự hám lợi thiển cận của tôi, là may lắm rồi.

Những thứ khác? Tôi còn muốn gì hơn nữa? Bây giờ như vậy đã tốt lắm rồi. Tiệm rửa xe hắn làm ở ngay bên cạnh chúng tôi. Tôi đứng ngay cửa là có thể nhìn thấy hắn lẫn trong những bóng người xanh nhạt, tất bật bận rộn quanh những chiếc xe đang toả hơi trắng vì vừa được tắm nước nóng xong. Lúc rảnh, hắn sẽ qua nói chuyện với tôi. Về cơ bản, chỉ có tôi nói nhăng nói cuội, hắn chỉ lẳng lặng lắng nghe. Thỉnh thoảng hắn phát biểu cảm nghĩ là tôi đã cảm động rơi lệ rồi. Về sau tôi mới biết hắn nhìn thấy bên cạnh dán quảng cáo tuyển người lúc đến ngân hàng chúng tôi chuyển tiền. Sắp qua năm mới, rất nhiều thợ đều muốn về nhà, thế là chủ tiệm rửa xe đành phải tuyển thêm người mới. Lau xe cũng không phải công việc đòi hỏi kỹ thuật gì, ông chủ thấy hắn thật thà chất phát, không lắm mồm lắm miệng, bèn giữ hắn lại.

Đến khi quay lại tác nghiệp ở quầy, tôi mới phát hiện ông chủ tiệm giữ xe đúng thật tinh tường.

Continue reading

Thông báo

Đang vừa đi tới chỗ làm vừa sửa chương 19 thì nhận ra mình dịch thiếu và đăng thiếu nửa chương 18 mất rồi🤦🏻‍♀️🤦🏻‍♀️🤦🏻‍♀️. Thôi mai mình bù luôn 1.5 chương nhé. Lại ghi nợ 🙈🙈🙈

P/s: tối qua vừa mơ thấy có một đống còm men, vui quá tỉnh luôn thì giờ gặp tai nạn nghề nghiệp 😂😂😂

Tính toán chi li 12

Về quê (1/2)

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 12

Trước năm mới, cơ quan lại phát cho chúng tôi mỗi người hai bộ đồng phục. Nói thật thì tôi cảm thấy đồng phục của ngân hàng chúng tôi đẹp hơn bên Công, Nông, Trung, Kiến* nhiều. Nam thì đều âu phục cà vạt nên hiệu quả không rõ khi so sánh. Đồng phục nữ mới thấy rõ sự khác biệt. Ví dụ như đồng phục của Ngân hàng Kiến Thiết. Cà vạt làm còn ngắn hơn cái đuôi thỏ, đi kèm với áo gi-lê. Quản lý đại sảnh của họ cứ đứng ngoài phòng giao dịch là nhìn kiểu gì cũng như người bán vé trong trạm xe lửa. Nhìn lại các đồng nghiệp nữ trong ngân hàng chúng tôi đều mặc áo sơ mi thuần lụa, màu trắng, cổ rộng, có hoa văn chìm hình họa tiết hoa tròn màu bạc, phối cùng với áo len cừu cùng hệ màu. Ngoài cùng là áo blazer sọc chìm màu xanh dương đậm. Chiếc huy hiệu tinh xảo được cài trước ngực trái. Quần tây thẳng tắp, đi cùng giày cao gót năm phân da thuần màu đen. Đừng nói là đứng trong cơ quan, dù có mặc bộ này ra đường thì vẫn hoàn toàn là tạo hình văn phòng, khí chất tinh anh.

Continue reading