Tính toán chi li 53

“Tôi muốn cưới anh.”

-Hàn Mộ Vũ

CHƯƠNG 53

Đôi lúc tôi nghi ngờ sự điềm tĩnh của Mộ Vũ trước giờ thật ra là cách hắn thể hiện sự lúng túng. Chẳng hạn như bây giờ, toàn bộ phản ứng của Mộ Vũ trước sự trêu chọc đầy rẫy ác ý của tôi chẳng qua cũng chỉ là một ánh mắt ướt át và một nụ cười không rõ ý. Tôi cảm thấy sức nóng của ánh nắng lập tức tan biến, sau lưng có một luồng hơi lạnh bốc lên.

Đám phụ nữ bên cạnh phát ra tiếng hít thở khoa trương và tiếng thét đè nén. Điều khiến tôi khó chịu nhất là có người còn huýt sáo rồi gào lên với chúng tôi một câu: “Hế lô, anh đẹp trai!” Thậm chí có mấy cô còn đùn đẩy nhau sấn lại về phía chúng tôi. Vẻ mặt toàn là sự đói khát, chứ không có ý gì tốt lành.

Thế này cũng trắng trợn quá đi mất. Vốn định xơ múi bằng mắt, nay tôi lại có cảm giác bị “bóc bánh”. Nếu không có Mộ Vũ ở đây, thì bóc qua bóc lại một tí cũng chẳng sao. Nhưng bây giờ tôi còn dắt theo một anh đẹp trai cực phẩm như vậy bên cạnh mình, lỡ hắn bị họ xơ múi tí nào, tôi sẽ lỗ chết mất.

Cân nhắc một cách cực nhanh và kết luận vụ làm ăn này chẳng có lợi lộc gì cả, tôi ôm vai Mộ Vũ kéo ra xa: “Đi thôi đi thôi, phụ nữ đáng sợ quá…”

Continue reading

Tính toán chi li 49

Bản gốc ở đây, tại sao cậu còn đi tìm bản lậu?

-An Nhiên.

CHƯƠNG 49

“Cậu đến thật à?” Tôi nhất thời có chút bối rối.

Hàn Mộ Vũ xách vali đứng trước cửa, cúi đầu nói: “Tôi đến xem thử.”

“Xem cái gì?” -Xem thử bây giờ tôi nhếch nhác như thế nào hả? Tôi không nhịn được cười khổ một tiếng.

Hắn không trả lời, mà ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt tôi. 

Tôi hoảng loạn quay mặt đi: “Mau vào đây, đừng đứng ngây ra cửa.” -Lấy hành lý trong tay hắn, tôi kéo hắn vào phòng thì tay sờ trúng áo hắn, ướt nhem. Ngước mũi ngửi thử, quả nhiên toàn mùi mồ hôi chua lè.

“Hì, cậu đã làm gì mà ra nhiều mồ hôi thế?” -Tôi nhăn mũi nhìn hắn, mặt đầy chê bôi.

Hắn sờ áo, nói: “Lúc qua sợ không kịp lên xe nên có chạy một đoạn. Đó là chuyến xe cuối cùng ra thành thị hôm nay.”

“Không kịp thì không kịp, mai rồi hãy tới, tôi có bay mất đâu!” -Tôi chỉ vào phòng tắm: “Đi, tắm cái rồi thay đồ đi, tôi nhìn cậu đã thấy khó chịu giùm rồi.”

Hắn nghe lời cầm đồ bước vào trong phòng tắm. Một lúc sau, tiếng nước vang lên.

Continue reading

Tính toán chi li 28

Bạn bè bình thường

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 28

Phải, không thể chờ thêm phút nào nữa! Nhưng đấy chỉ là sự nhiệt tình đơn phương của tôi.

Hàn Mộ Vũ mở cửa ra, thấy tôi nghiến răng nghiến lợi đứa bên ngoài, xách một túi trái cây to bằng tay phải, bèn chẳng nói chẳng rằng lấy qua xách hộ. Tôi vừa xoa lòng bàn tay đang đau vì bị siết bởi quai túi, vừa theo hắn vào nhà.

Căn nhà chỉ còn lại mình hắn trông càng rộng rãi hơn. Tôi ngước mũi lên ngửi, mùi mì ăn liền.

Continue reading

Tính toán chi li 27

Dám “treo” An Nhiên của chúng ta như vậy, con bé đó phải đẹp đến mức nào!

-Ngô Việt.

CHƯƠNG 27

Ai lại trêu người khác như thế! Tôi cực kỳ lúng túng ngoảnh đầu đi! Chắc là đến cổ cũng đỏ gay. Tôi vẫy tay bừa với hắn. “Đi đi, có tin tôi báo cảnh sát bắt cậu không hả?”

Hàn Mộ Vũ không nhanh không chậm quay người đi, cái mặt vênh váo vì đạt được mục đích.

Tôi dõi theo hắn bước ra ngoài, vỗ đầu mấy cái, không khỏi muốn hỏi: “Mộ Vũ, cậu mà biết tâm ý của tôi thì còn đùa như vậy với tôi không? Cậu biết không? Phải cố gắng biết mấy tôi mới có thể khiến mình tỏ ra như một người anh em tốt?” -Ngày xưa, tôi nghĩ giả vờ thích một người đặc biệt đau khổ. Bây giờ, tôi mới biết giả vờ không thích một người còn đau khổ hơn.

Continue reading

Tính toán chi li 23

Con muốn được nhiều hơn nữa.

-An Nhiên

CHƯƠNG 23

“An Nhiên, anh đừng nhúc nhích!”

Hàn Mộ Vũ từ bên cạnh giữ tay tôi lại. Tôi không cử động, hắn cũng không cử động. Chúng tôi đều đang cố gắng để mắt thích nghi với thứ bóng tối bất chợt đến này.

Sau giây lát, nhờ ánh sáng rọi từ bên ngoài cửa sổ vào, đồ đạc trong nhà dần hiện ra những đường nét lờ mờ giữa bóng đen tối đặc. Tôi cảm nhận được Hàn Mộ Vũ đứng dậy bên cạnh mình: “Để tôi đi xem thử. Mấy ngày trước cũng bị một lần. Gần đây điện áp cứ không được ổn định. Tôi đi xem thử có phải lại cúp cầu dao không. Đèn pin ở bên hông cửa.”

Tôi nhìn không rõ, chỉ cảm thấy Hàn Mộ Vũ đang cẩn thận đi ra ngoài cố gắng không giẫm lên chân tôi, những tiếng động rục rịch và bóng người màu đen lập lòe. Tôi đưa tay vịn vào người hắn thì bị hắn mò mẫm bắt được: “An Nhiên, anh đừng nhúc nhích, lát nữa tôi quay lại ngay!”

Màn đêm đã bảo vệ tôi. Nghe tiếng hắn nhẹ nhàng hạ giọng vỗ về, cảm nhận thứ hơi ấm lan tỏa từ những ngón tay vừa bị hắn bắt được, tôi cười một cách lặng lẽ mà ngông cuồng.

Continue reading

Tính toán chi li 20

Vẫn là cậu thương tôi!

-An Nhiên

CHƯƠNG 20

Con người không được tham lam quá!

Tôi cảm thấy Hàn Mộ Vũ không giận tôi, không so đo với sự hám lợi thiển cận của tôi, là may lắm rồi.

Những thứ khác? Tôi còn muốn gì hơn nữa? Bây giờ như vậy đã tốt lắm rồi. Tiệm rửa xe hắn làm ở ngay bên cạnh chúng tôi. Tôi đứng ngay cửa là có thể nhìn thấy hắn lẫn trong những bóng người xanh nhạt, tất bật bận rộn quanh những chiếc xe đang toả hơi trắng vì vừa được tắm nước nóng xong. Lúc rảnh, hắn sẽ qua nói chuyện với tôi. Về cơ bản, chỉ có tôi nói nhăng nói cuội, hắn chỉ lẳng lặng lắng nghe. Thỉnh thoảng hắn phát biểu cảm nghĩ là tôi đã cảm động rơi lệ rồi. Về sau tôi mới biết hắn nhìn thấy bên cạnh dán quảng cáo tuyển người lúc đến ngân hàng chúng tôi chuyển tiền. Sắp qua năm mới, rất nhiều thợ đều muốn về nhà, thế là chủ tiệm rửa xe đành phải tuyển thêm người mới. Lau xe cũng không phải công việc đòi hỏi kỹ thuật gì, ông chủ thấy hắn thật thà chất phát, không lắm mồm lắm miệng, bèn giữ hắn lại.

Đến khi quay lại tác nghiệp ở quầy, tôi mới phát hiện ông chủ tiệm giữ xe đúng thật tinh tường.

Continue reading