Tỏ Tình

Author: Đồ Ngọt Gì Đó Không Thiếu Được  (甜食什么不能少)   

Paring: Kim Jong Kook x Lee Kwang Soo.

Guest Star: Yoo Jae Suk.

Source: @baidutiebaKookSoo

Chuyển ngữ: GV

—–

TỎ TÌNH

 

 

“Thực sự phải làm như vậy sao?” Kwang Soo chau mày thành chữ “bát”(八), ưu oán nhìn Jae Suk.

 

“Ya, Lee Kwang Soo, sao cậu nhát gan quá vậy! Thích người ta lâu như thế, đến tỏ tình cũng không dám, hèn gì lúc nào cũng FA. Hình như gần đây cậu ta hay nhắc tới mấy chuyện xem mắt gì đó, cứ tiếp tục thế này tôi sẽ giới thiệu cô em gái 39 tuổi của tôi cho cậu ta đấy. Con bé đó còn là fan của cậu ấy nữa á~~~” Jae Suk không hổ danh là MC quốc dân, chiêu khích tướng này vừa hay đâm ngay chóc vào trái tim bé nhỏ của Kwang Soo.

 

“39 tuổi mà còn con bé gì nữa! Anh đang đẩy anh ấy vào hố lửa à!!” Kwang Soo sốt ruột đến độ lông lá gì cũng xù cả lên. “Asssh, chẳng phải chỉ là bày tỏ thôi sao, có gì mà không dám chứ!!” Kwang Soo dứt lời quay lưng bỏ đi nên không nhìn thấy nụ cười nham hiểm trên khuôn mặt của Jae Suk ở phía sau.

 

“Lần này Kim Jong Kook nợ mình một cái ơn lớn rồi, haha, phải bắt cậu ta bù đắp thế nào đây ta… Bảo cậu ta cho mình ném qua ném lại trước mặt tất cả mọi người? Cái ý này hay à nha… hí hí hí hí…” Kẻ thắng Yoo Jae Suk tự vẽ ra trong đầu bức ảnh mình bắt nạt Kim Jong Kook rồi tươi cười bỏ đi xa…

 

Chuyện kể rằng dưới sự kích động của Jae Suk bên Lee Kwang Soo đầu óc nóng lên hừng hực lập tức gọi điện cho Jong Kook, “Hyung có rảnh không? Chúng ta ra ngoài uống rượu đi. Em có chuyện muốn nói với anh. Ở quán cũ nhé… Được ạ, lát nữa gặp.”

 

Lee Kwang Soo vừa cúp máy, ngay lập tức hận không thể biến thành một con hươu cao cổ. Không, cậu khao khát biết thành một con đà điểu để vùi đầu xuống đất hơn.

 

“Không ngờ mình đã gọi anh ấy ra như thế!! Phải làm sao đây, làm sao đây!! Hay cứ chuồn đại cho rồi… Không được, khó khăn lắm mới hạ quyết tâm được… Nhưng nếu lỡ như bị từ chối thì sẽ mất mặt lắm… Có nên nói không đây…” Kwang Soo lẩm ba lẩm bẩm đi đi lại lại trước cửa quán rượu.

 

Thế nên những gì Kim Jong Kook nhìn thấy khi tới đó là một con hươu cao cổ đang chuyển động tròn đều. “Kwang Soo ah, không vào trong đợi anh mà ở đây đi vòng vòng như thằng ngốc chi vậy, mau vào trong đi.” Nói rồi vòng tay ôm vai Kwang Soo bước vào quán rượu.

 

Từ nãy đến giờ trong lòng Kwang Soo đang diễn ra cuộc giao chiến level thiên nhân nên cứ mơ mơ màng màng, cho đến khi được dắt vào trong phòng, ngồi xuống ghế mới sực tỉnh trước câu hỏi của Kim Jong Kook.

 

“Tìm anh gấp như vậy, có chuyện gì muốn nói với anh thế?”

 

Sau khi nghe xong câu này, Kwang Soo chỉ muốn túm lấy tóc mình, tự ném mình ra ngoài phòng để thoát khỏi cục diện khó xử này.

 

“Hyung,” Thò đầu ra cũng chết, rụt đầu lại cũng chết, liều mạng vậy, “Hyung, em thích anh.”

 

“Đột nhiên nói chuyện này làm gì, anh cũng thích cậu. Sao toàn thân trên dưới của cậu đều run như cầy sấy thế này? Bộ có người gọi đến hả? Ha ha~”

 

Lời trêu ghẹo của Jong Kook cũng không thể cứu rỗi bộ não đã nhũn như tương tàu và ý thức đang dần dần thoát ra khỏi thể xác của Kwang Soo.

 

“Hyung, hẹn hò với em đi!” Cuối cùng Kwang Soo ssi cũng dũng cảm nói ra.

 

“Thằng nhóc này, cậu đang nói gì thế hả? Đừng có nói giỡn nữa.”

 

Lời nói như nước đã hắt ra. Thau nước này của Kwang Soo hắt ra đổi lại là một thao nước lạnh hơn hắt ngược trở lại, khiến cậu từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài đều “sáng lấp lánh, mát thấu tim” (đây là slogan quảng cáo Sprite ở Trung Quốc nhé.)

 

“Cậu đang tỏ tình với tôi đấy à? Cậu đừng mơ tưởng nữa, tôi sẽ không đồng ý đâu.” Ngữ khí của Jong Kook rất kiên định.

 

“Vậy, hyung, xin thứ lỗi, em phải đi đây…” Mặt mũi Kwang Soo trắng bệch, nói rồi chuẩn bị đứng dậy.

 

“Thiệt là… mấy vụ tỏ tình này đáng lẽ phải do tôi nói chứ. Để người nhỏ tuổi hơn bày tỏ với mình, thiệt là, mặt mũi của tôi phải để ở đâu đây.” Jong Kook như có chuyện bất phẫn mà tiếp tục nói tới, nhưng nhìn thấy Kwang Soo bị những lời sau của mình dọa đến độ đứng hình ở động tác chuẩn bị đứng dậy, độ cong của khóe miệng đã chẳng tài nào che giấu được nữa.

 

“Hyung!! Anh vừa nói gì!!” Cuối cùng bạn trẻ Lee Kwang Soo cũng tỉnh ngộ, hưng phấn bật dậy, lướt qua cái bàn, túm lấy Jong Kook không buông.

 

“Lee Kwang Soo! Áo tôi bị cậu kéo rách bây giờ!! Cậu buông ra coi!!” Thoát khỏi ma trảo, Kim Jong Kook vuốt lại phần y phục đã bị túm đến nhăn nhúm, “Thiệt là, vốn đang định hôm nào đó sẽ chính thức nói với cậu, ai dè cậu lại mất kiên nhẫn trước.”

 

“Khụ, khụ” Kim Jong Kook hắng hắng giọng, “Thế, Kwang Soo cậu có đồng ý hẹn hò với anh không?”

 

“Hyung, anh cũng đang run. Ei…”

 

“-_-#. . . Lảm nhảm đủ rồi! Coi như cậu đã đồng ý.”

 

“Em chưa có đồng ý đâu nha.~ Có muốn em phản bội một lần không hở?~”Đây là bằng chứng cho thấy chiếc đuôi của người được bày tỏ đã bắt đầu vểnh lên…

 

” ╰_╯ Em dám!!”

 

“Hyung! Anh bày tỏ mà sao vẫn hung hăng quá vậy!”

 

“Là tại em quá đáng!…”

 

“Em nào có?!…”

 

………………….Mấy ngày sau, trong một chương trình nào đó……………………………

 

MC: “Kwang Soo hiện giờ đã có bạn gái chưa?”

 

Kwang Soo: “Mấy ngày trước anh Jae Suk bảo tôi đi bày tỏ, kết quả là thất bại rồi.”

 

MC: “Ồ, thế thật là đáng tiếc quá.”

 

Đúng thế, tỏ tình thất bại, nhưng được người ta tỏ tình thành công rồi.

Advertisements