Cần chú ý

1. Ý nghĩa của các từ viết tắt trong nhà:

C = Completed: Các truyện/KTT có nhiều hơn một chương/ phần và đã được dịch toàn bộ.
O = On-going: Các truyện/KTT có nhiều hơn một chương/phần và đang được dịch.
D = Dropped: Các truyện/KTT có nhiều hơn một chương/phần và đã bị drop.
– Các truyện không được chú thích có nghĩa là chỉ có một phần và đã dịch hết.

2. Tên các truyện được sắp xếp theo thứ tự bảng chữ cái, ưu tiên theo Tình trạng(C, O, D)/Series gốc -> Couple -> Tên truyện. Ví dụ:

Untitled

hoặc

Untitled

 

 

 

 

 

 

 

 

Khác: Thông báo tuyển CTV: https://aigvteam.com/2016/03/30/thong-bao-tuyen-ctv/

That Butler, Rules

Hế lu!!! ^_^

 

 

 

1. Đây là nhà tàng trữ sản phẩm BL (Boylove) phi pháp (chưa được sự cho phép của tác giả). Vậy nên bạn nào dị ứng, anti các loại thì xin mời, lối ra bên góc phải màn hình.

.

2. Bọn mình không thể đảm bảo dịch đúng 100% nội dung sản phẩm.

.

3. Xin đừng tự ý mang bất kì sản phẩm nào trong nhà ra bất kì đâu mà không xin phép.

.

4.  Tuyệt đối không tháo cp, đảo cp trong nhà. Các ad sẽ đau lòng lắm.

.

5.  Sẽ cố gắng hết sức không drop.

 .

6. Comment của bạn là nguồn sức mạnh lấp hố cũ và đào hố mới của các ad.

 

 

Have fun!!!

80cb39dbb6fd526699d69aeeab18972bd507364e

 

Tính toán chi li 53

“Tôi muốn cưới anh.”

-Hàn Mộ Vũ

CHƯƠNG 53

Đôi lúc tôi nghi ngờ sự điềm tĩnh của Mộ Vũ trước giờ thật ra là cách hắn thể hiện sự lúng túng. Chẳng hạn như bây giờ, toàn bộ phản ứng của Mộ Vũ trước sự trêu chọc đầy rẫy ác ý của tôi chẳng qua cũng chỉ là một ánh mắt ướt át và một nụ cười không rõ ý. Tôi cảm thấy sức nóng của ánh nắng lập tức tan biến, sau lưng có một luồng hơi lạnh bốc lên.

Đám phụ nữ bên cạnh phát ra tiếng hít thở khoa trương và tiếng thét đè nén. Điều khiến tôi khó chịu nhất là có người còn huýt sáo rồi gào lên với chúng tôi một câu: “Hế lô, anh đẹp trai!” Thậm chí có mấy cô còn đùn đẩy nhau sấn lại về phía chúng tôi. Vẻ mặt toàn là sự đói khát, chứ không có ý gì tốt lành.

Thế này cũng trắng trợn quá đi mất. Vốn định xơ múi bằng mắt, nay tôi lại có cảm giác bị “bóc bánh”. Nếu không có Mộ Vũ ở đây, thì bóc qua bóc lại một tí cũng chẳng sao. Nhưng bây giờ tôi còn dắt theo một anh đẹp trai cực phẩm như vậy bên cạnh mình, lỡ hắn bị họ xơ múi tí nào, tôi sẽ lỗ chết mất.

Cân nhắc một cách cực nhanh và kết luận vụ làm ăn này chẳng có lợi lộc gì cả, tôi ôm vai Mộ Vũ kéo ra xa: “Đi thôi đi thôi, phụ nữ đáng sợ quá…”

Continue reading

Tính toán chi li 52

Xong việc rồi không hiểu sao vẫn khoá.

-GV

CHƯƠNG 52

Tôi buồn bực không muốn nhúc nhích. Tắm xong lần hai trong buổi tối hôm nay, Hàn Mộ Vũ bước từ trong phòng tắm ra, chẳng nói chẳng rằng ngồi bên cạnh tôi. Rất dễ thấy là thằng nhóc này vừa đi tắm nước lạnh xong. Trên người vẫn còn bốc hơi lạnh toát.

“Ê.” -Tôi gọi hắn: “Gỡ ra cho anh!”

Thật ra đấy chỉ là cái nút sống được cột đại bằng áo. Tôi cởi ra cái roẹt là được. Nhưng tôi vẫn õng ẹo nhét tay vào trong lòng Hàn Mộ Vũ, cạ vào làn da thấm lạnh trơn láng của hắn.

Mộ Vũ chẳng buồn ngẩng đầu, cởi trói cho tôi. Cho dù vừa tắm nước lạnh xong, mặt hắn vẫn hơi ửng đỏ. Tôi đoán hắn đang ngại. Thế là tôi quyết định giậu đổ bìm leo, trêu hắn đôi câu: “Mộ Vũ, cậu thực sự khiến tôi nhìn không thấu. Bảo cậu không biết thì cậu chơi cả SM. Mà bảo cậu biết, cậu lại chạy đi tắm nước lạnh trong thời khắc quan trọng nhất. Cậu đó cậu đó, không biết nói cậu sao nữa…”

Mộ Vũ ngơ ngác nhìn tôi, hỏi: “SM là gì?”

Continue reading

Tính toán chi li 50

Khoá để bảo vệ sức khoẻ tinh thần vị thành niên.

-GV

CHƯƠNG 50

Nhưng chuyện thân mật vốn không liên quan nhiều đến “biết” hay “không biết”. Chủ yếu là muốn hay không muốn.

Có thể kỹ xảo sẽ làm khơi lên sự thích thú ở cảm quan. Nhưng chỉ nhu cầu bản năng mới có thể kích nổ những khát khao ở sâu trong tâm hồn.

Bao lâu nay, bao nhiêu tưởng tượng huyễn hoặc. Cảm giác hôn hắn trong tưởng tượng cứ ngỡ là đã sướng muốn chết rồi, nào ngờ còn chẳng say đắm bằng một phần mười cảm giác thực tế. Thế nên tôi đã phát điên khi đầu lưỡi hắn lướt qua vành môi tôi một cách cực kỳ nhẹ nhàng mang theo chút run rẩy.

Cảm giác vui mừng như điên, mê loạn như điên, để rồi đáp lại như điên.

Continue reading

Tính toán chi li 49

Bản gốc ở đây, tại sao cậu còn đi tìm bản lậu?

-An Nhiên.

CHƯƠNG 49

“Cậu đến thật à?” Tôi nhất thời có chút bối rối.

Hàn Mộ Vũ xách vali đứng trước cửa, cúi đầu nói: “Tôi đến xem thử.”

“Xem cái gì?” -Xem thử bây giờ tôi nhếch nhác như thế nào hả? Tôi không nhịn được cười khổ một tiếng.

Hắn không trả lời, mà ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt tôi. 

Tôi hoảng loạn quay mặt đi: “Mau vào đây, đừng đứng ngây ra cửa.” -Lấy hành lý trong tay hắn, tôi kéo hắn vào phòng thì tay sờ trúng áo hắn, ướt nhem. Ngước mũi ngửi thử, quả nhiên toàn mùi mồ hôi chua lè.

“Hì, cậu đã làm gì mà ra nhiều mồ hôi thế?” -Tôi nhăn mũi nhìn hắn, mặt đầy chê bôi.

Hắn sờ áo, nói: “Lúc qua sợ không kịp lên xe nên có chạy một đoạn. Đó là chuyến xe cuối cùng ra thành thị hôm nay.”

“Không kịp thì không kịp, mai rồi hãy tới, tôi có bay mất đâu!” -Tôi chỉ vào phòng tắm: “Đi, tắm cái rồi thay đồ đi, tôi nhìn cậu đã thấy khó chịu giùm rồi.”

Hắn nghe lời cầm đồ bước vào trong phòng tắm. Một lúc sau, tiếng nước vang lên.

Continue reading

Tính toán chi li 48

Du lịch (1)

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 48

Thực ra dù hắn ở thành phố L thì chúng tôi cũng không thể gặp nhau mỗi ngày. Nhưng dẫu sao vẫn có sự khác biệt giữa khoảng cách “xa ngoài ngàn dặm” và “với tay là tới”. Tôi có thể mặt dày hỏi hắn vô số lần hắn có nhớ tôi không. Nhưng khi từ “nhớ” thực sự thốt ra từ trong miệng hắn, tôi đã đớ ra. Ban nãy chạy về hùng hục vì lo nhà hắn có chuyện, nay lại bị một câu nói, một cái ôm khiến cho bao nhiêu lo lắng cũng tan biến, đến mấy câu dặn dò cũng quên mất. Bình thường nói vớ va vớ vẩn thì lưu loát lắm. Đến giây phút quan trọng thực sự, tôi lại vô dụng như một đứa câm.

Nói ra thì cũng không phải lần một lần hai rồi. Những cái ôm lừa được, kiếm được, trộm được, cướp được ấy rất quen thuộc, cũng rất say đắm. Say đắm sự gần gũi khi hai cơ thể áp sát vào nhau, như tìm thấy được một nửa bị thất lạc đã lâu của mình. Những kẽ hở mà bình thường không thể nhìn thấy trong tim cũng được lấp đầy. Thế nên thỏa mãn, thế nên không mong gì hơn nữa. Cuộc sống cứ thế xuất hiện trạng thái bão hòa. Trạng thái ấy rất dễ chịu và quá dễ chịu, dễ chịu đến mức tôi lười nghĩ ngợi thêm điều gì, lười hỏi han thêm điều gì, chỉ mơ màng sướng rơn ở lì trong vòng tay của Hàn Mộ Vũ.

Nơi bắt đầu của tình yêu chính là nỗi nhớ.

Có thể hắn có cùng một kiểu thích với tôi, có thể hắn cũng không biết…

Continue reading

Tính toán chi li 47

” Nói với anh một tiếng là tôi phải về nhà “

-Hàn Mộ Vũ.

CHƯƠNG 47

“An Nhiên, tôi nhận ra anh đẹp không phải dạng vừa đâu.”

“Tất nhiên!” -Tôi ngượng ngùng giật điện thoại lại. Trong sự vui sướng đến choáng váng, tôi gửi bức ảnh vừa rồi cho hắn.

Hắn đứng dậy, lấy một chiếc áo tay ngắn tròng vào, nói với tôi: “Đi thôi, tôi ra ngoài đi dạo với anh.”

Lúc ra ngoài, Dương Hiểu Phi đang chơi vui vẻ như một chú vịt nước. Thấy hai chúng tôi đi ra, gã lau nước trên mặt đi, chạy đến hỏi: “Anh Hàn, mấy anh đi đâu thế?”

“Đưa An Nhiên về, tiện ra ngoài đi dạo…” -Hàn Mộ Vũ trả lời.

“Em đi nữa, em đi nữa…” -Dương Hiểu Phi vứt khăn lại cho một ông bạn kế bên, nhe hàm răng trắng nhỏ ra, rồi đi lên dẫn đường trong trạng thái bụng ngực lõa lồ…

Tôi không ghét Dương Hiểu Phi. Tôi còn rất thích tính cách đơn giản của gã nữa kía. Nhưng thế này thì quá là không biết điều! Sao chỗ nào cũng có cậu thế?

Continue reading