Cần chú ý

1. Ý nghĩa của các từ viết tắt trong nhà:

C = Completed: Các truyện/KTT có nhiều hơn một chương/ phần và đã được dịch toàn bộ.
O = On-going: Các truyện/KTT có nhiều hơn một chương/phần và đang được dịch.
D = Dropped: Các truyện/KTT có nhiều hơn một chương/phần và đã bị drop.
– Các truyện không được chú thích có nghĩa là chỉ có một phần và đã dịch hết.

2. Tên các truyện được sắp xếp theo thứ tự bảng chữ cái, ưu tiên theo Tình trạng(C, O, D)/Series gốc -> Couple -> Tên truyện. Ví dụ:

Untitled

hoặc

Untitled

 

 

 

 

 

 

 

 

Khác: Thông báo tuyển CTV: https://aigvteam.com/2016/03/30/thong-bao-tuyen-ctv/

That Butler, Rules

Hế lu!!! ^_^

 

 

 

1. Đây là nhà tàng trữ sản phẩm BL (Boylove) phi pháp (chưa được sự cho phép của tác giả). Vậy nên bạn nào dị ứng, anti các loại thì xin mời, lối ra bên góc phải màn hình.

.

2. Bọn mình không thể đảm bảo dịch đúng 100% nội dung sản phẩm.

.

3. Xin đừng tự ý mang bất kì sản phẩm nào trong nhà ra bất kì đâu mà không xin phép.

.

4.  Tuyệt đối không tháo cp, đảo cp trong nhà. Các ad sẽ đau lòng lắm.

.

5.  Sẽ cố gắng hết sức không drop.

 .

6. Comment của bạn là nguồn sức mạnh lấp hố cũ và đào hố mới của các ad.

 

 

Have fun!!!

80cb39dbb6fd526699d69aeeab18972bd507364e

 

Tính toán chi li 116

Đúng thế, lấy những nỗi khổ mà tôi đã chịu vì cậu để hóa giải những nỗi khổ mà cậu đã chịu vì tôi.

-An Nhiên

CHƯƠNG 116

Tôi biết quá ít về ngành xây dựng, mà “cách nghề như cách núi”, rất nhiều việc tôi đều không có khái niệm, hắn nói sao thì tôi nghe vậy. Điều quan trọng nhất là hắn còn nguyên vẹn ở trước mặt tôi. Có kết quả này ở đây, dường như tất cả những sự “sai sai” khác đều không cần phải hỏi cặn kẽ ngọn nguồn đến thế.

Lúc đầu, Dương Hiểu Phi ở chung một bộ phận với hắn, sau đó được chuyển đến một bộ phận khác. Hay tin gã mập có thể tách khỏi anh Hàn của gã, tôi thực sự cảm thấy người ta giỏi hơn mình nhiều.

Ăn no xong, tôi tự giác đi rửa bát. Mộ Vũ cũng không tranh với tôi, trái lại bắt chước tôi ôm lấy tôi từ phía sau, vừa âu yếm vừa trả lời những câu hỏi vô thức của tôi, câu được câu mất.

Continue reading

Tính toán chi li 115

“Tôi đây, Hàn Mộ Vũ đây, tôi về rồi.”

-Hàn Mộ Vũ.

CHƯƠNG 115

“Tôi nhớ cậu.” 

“Tôi cũng nhớ anh.”

Ngón tay ẩm ướt không ngừng cọ vào môi dưới của tôi. Mặt trong ngón tay có những vết chai rõ nét. Hắn chính là một người như vậy, trông có vẻ cứng rắn, nhưng lại dịu dàng; trông có vẻ băng giá, nhưng lại ấm áp. 

Tôi sà đến hôn hắn. Động tác đã xuất hiện hằng đêm trong giấc mơ của tôi ba năm qua đã được tôi thực hiện một cách khá là ung dung. Có điều lần này tôi không hôn hụt nữa, cũng không rơi xuống từ vách núi vạn trượng, tôi thực sự được hắn kéo vào trong lòng, hôn lên khóe môi hắn.

Continue reading

Tính toán chi li 114

Trở về

-Hoa Mãn Sư

CHƯƠNG 114

Ánh đèn vàng nhạt trong hành lang dựng nên một thế giới mờ ảo. Tôi cảm thấy không gian xung quanh bị kéo dài đến biến dạng. Hắn và tôi, chúng tôi đều là một nhúm bóng đen. Tôi không dám thở, không dám chớp mắt, sợ một chút dao động sẽ khiến đối phương biến mất biệt tăm. 

Người đó đứng ngay trước mặt. Ánh sáng khiến nửa người hắn lẩn vào bóng tối. Tôi cố gắng nhận dạng, nhưng hình ảnh lại ngày càng mơ hồ. Lại là một ảo giác, hay, lại là một giấc mơ? Những năm qua, lúc nào cũng có một hình bóng tương tự xuất hiện trong đám đông và trong mộng cảnh, khiến tôi đuổi theo, hụt hẫng, rồi lại đuổi theo, rồi lại hụt hẫng. Lặp đi lặp lại, không ngơi không ngớt. Cuối cùng, quá nhiều sự hụt hẫng như những lớp bông tuyết tích tụ thành lớp băng dày cộm. Tôi không kỳ vọng nữa, không dám nữa, đau quá. 

“An Nhiên.” -Lại một tiếng gọi, đều là thứ thanh điệu và ngữ khí đã nằm sâu trong ký ức. 

Continue reading

Tính toán chi li 113

“An Nhiên, từ nhỏ đến lớn, có chuyện gì là con giấu được ba mẹ đâu?”

-Ba An Nhiên.

CHƯƠNG 113

Chuyện hậu sự của mẹ được giải quyết xong xuôi dưới sự giúp đỡ của bạn bè. Ngô Việt, lão Điền đều bị tôi xua về đi làm. Mọi người giải tán, quay trở lại với cuộc sống bình thường. Chỉ là cái người từng cho tôi vô vàn thương yêu ấm áp đã mãi mãi không thể quay về. Bà ấy biến thành một tấm ảnh trắng đen dựng ở trên tường. Giọng nói khuôn mặt đều ở đây, nhưng lặng im không tiếng.

Ba trông rất bình tĩnh. Có lẽ ông đã chuẩn bị tâm lý ti tỉ lần cho sự ra đi của mẹ. Tất nhiên nhiêu đó hiển nhiên vẫn chưa đủ. Ông đi tới đi lui trong phòng, hoàn toàn không ngồi yên được, từ phòng này đến phòng khác, như đang tìm kiếm điều gì nhưng lại như chẳng có gì, chỉ là rảnh đến mất định hướng.

Tôi không nhúc nhích lấy một cái, ngồi thừ ra trên sofa.

Continue reading

Tính toán chi li 112

“Tình yêu, rốt cuộc thứ ấy là gì?”

-An Nhiên

CHƯƠNG 112

Cửa sổ hé ra một khe hở. Gió lạnh vù vù luồn vào. Không khí lạnh buốt đã xua tan cơn chóng mặt nhẹ của tôi. 

Nghĩ đến những gì Tiểu Lý vừa nói, tôi cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Nó nói: “An Nhiên, tui không thể chờ ông thêm năm năm nữa. Nếu trước đây tui còn có thể lẳng lặng lại gần ông, từ đồng nghiệp thành bạn bè rồi thành bạn thân, thì bây giờ tui đã không thể lại gần ông thêm bước nào nữa. Bất cứ chuyện tốt hay chuyện xấu nào cũng không thể làm ông cảm động hay tức giận nữa, ông đã miễn nhiễm rồi… Tui không biết chuyện trước đây đã khiến ông hận như thế nào. Bây giờ tuy không còn quan trọng nữa, nhưng tôi vẫn phải nói rõ. Từ ngày quen biết ông, mỗi một chuyện tôi làm đều không thẹn với ông. Chuyện không nằm trong khả năng của tôi thì tôi cũng bó tay…”

Continue reading

Tính toán chi li 111

“Tôi chẳng đỡ hơn chút nào, hoàn toàn không. “

-An Nhiên.

CHƯƠNG 111

“Sư phụ, em muốn theo xe của thầy.” -Đồ đệ vừa khoác áo phao vào, vừa quay đầu lại gọi tôi.

“Ừa, thì theo đi!” -Tôi đeo găng tay vào, cầm chìa khóa xe đi ra ngoài.

Buổi tối, con Alto nhỏ màu trắng từ từ bò trên con đường ùn tắc không chịu được. Đồ đệ ngồi trên ghế phụ lái, gõ lên cửa kính xe tôi, không ngừng lải nhải: “Sư phụ, thầy biết không, họ đều ghen tị chết đi được. Tốt xấu gì thì cũng là xe, năm nghìn tệ, mẹ, rẻ quá đi mất…Điện thoại của em lúc mua còn đắt hơn giá này!”

Cơ quan nâng cấp xe, vừa mua một chiếc Chevrolet Sail mới cho công ty thay thế chiếc Alto đã dùng được bốn năm này. Cơ quan bảo bán lại cho nhân viên công chức với giá sáu nghìn, kết quả là suýt tranh nhau bể đầu. Cuối cùng tổng giám đốc chi nhánh nói thế này đi, bốc thăm, ai bốc được thì là của người đó. Hôm đó vừa hay tôi được nghỉ, cần đi bắt xe về nhà vội thì bị gọi đến phòng hội nghị, nhìn quanh thì thấy mọi người trong ngân hàng đều có mặt, tất cả đều hứng khởi bừng bừng, chờ giám đốc Chu không tham gia bốc thăm làm giấy thăm. Lúc đó tôi không ham lắm, vì thực sự quá rẻ nên cũng chờ một lúc. Sau đó mãi đến khi sắp không bắt kịp xe nữa phải đi ngay thì giám đốc Chu cuối cùng cũng làm xong, tôi nôn về nhà, bèn nói tôi bốc trước nha. Kết quả là vừa thò tay vào đã bốc được mảnh giấy ghi chữ “Alto” trong thùng. Cả đám ngớ ra hai giây, sau đó những tiếng kêu rên nổi lên khắp nơi. Kết quả là tôi đã sở hữu chiếc xe hơi đầu tiên của mình với giá năm nghìn tệ.

Continue reading

Tính toán chi li 110

“Mày nghĩ có phải nó quên tao rồi không?”

-An Nhiên.

CHƯƠNG 110

Lúc chú tức giận đến đón tôi ở đồn cảnh sát, tôi đang ôm bó cây lẳng lặng nhìn nhau với người công nhân sửa đường. Ra khỏi đồn cảnh sát, chú nén giận nửa ngày, cuối cùng cũng hét lên: “An Nhiên, con định làm gì hả? Mới tạm ngưng chưa được mấy ngày lại đánh nhau với mấy người làm việc ngoài đường. Chuyện này mà đến tai bên trên, con sẽ bị phạt đó. Thế khác gì rảnh rỗi kiếm chuyện?” 

“Họ bứng cây của con.” -Tôi phân bua.

“Cây của con? Cây nào của con, con nói đi? Đường sắp mở rộng, hai hàng cây bên đường đều sẽ bị bứng đi hết. Con không cho người ta đụng vào, sao người ta sửa đường?… Vứt đống cành lá trên tay đi đi, đừng làm xước xe chú.”

Sau đó, tôi đã không đi xe chú mà tự lượn về nhà. 

Continue reading

Tính toán chi li 109

“Ngô Việt, mày không hiểu đâu, mày không biết tao nhớ nó nhiều như thế nào đâu… Mỗi giờ mỗi phút…” 

-An Nhiên.

CHƯƠNG 109

“An Nhiên, ông bị bệnh tim, ông biết không?” 

Câu hỏi của Tiểu Lý khiến tôi ngơ ra. Tôi nghĩ ngợi nửa ngày, cuối cùng gật đầu: “Giờ thì biết rồi.” 

Chuyện này không có gì khó hiểu cả. Tôi có một người mẹ bị bệnh tim bẩm sinh. Chuyện khó hiểu là bao năm qua tôi không hề nhận ra mình mắc bệnh này, trước đây cũng chưa phát bệnh bao giờ. Tôi biết lúc cảm xúc quá kích động mình sẽ đổ mồ hôi và không thở được, nhưng chưa bao giờ liên tưởng đến bệnh tim.

Bác sĩ bảo tôi là: theo như lần kiểm tra này và tình trạng chưa từng phát bệnh của tôi thì kiểu bệnh di truyền này không nghiêm trọng lắm, dặn tôi chú ý nghỉ ngơi, không được để cảm xúc dao động kịch liệt, duy trì tâm trạng tốt.

Những lời dặn dò này tôi đã thuộc lòng từ lâu. Trước đây mỗi lần đi bệnh viện với mẹ, tôi đều nghe thấy những lời tương tự. Chỉ không ngờ lần này người được dặn lại là mình. 

Continue reading

Tính toán chi li 108

Khóa và dài cực

-GV

CHƯƠNG 108

Tôi để mặc Mộ Vũ quấn băng gạc không phải vì tôi chưa từng nghĩ đến chuyện mua cho hắn một đôi găng tay, mà có thể là vì trong tiềm thức tôi vẫn còn một chút không cam tâm. Quấn băng gạc trông như thể vết thương chỉ tạm thời chưa lành chứ không phải mãi mãi không thể lành.

Mộ Vũ quay người lại đeo găng tay vào cho tôi xem. Hợp phết! Màu đẹp, chất liệu cũng rất thoải mái, tuy mất một ngón tay trông có chút quái dị, nhưng trông vẫn tự nhiên hơn băng gạc nhiều.

Dương Hiểu Phi nói đúng là mẹ vợ thương con rể. Ngô Việt bảo đấy là mẹ chồng thương con dâu.

Nói chung là dù có nói gì đi chăng nữa thì Mộ Vũ cũng rất vui. Hắn rờ tới rờ lui cái găng tay, đặc biệt giống một đứa trẻ vừa nhận được món mình thích, quý không chịu được. Sau đó, người ta xách điện thoại ra ban công. Tôi biết hắn định gọi cho ba mẹ, nên không đi theo mà tiếp tục kể lại sống động “sự tích anh hùng” của mình tối qua cho Ngô Việt nghe, nước bọt bay tung tóe.

Continue reading

Tính toán chi li 107

Chương này bị khóa bởi Tấn Giang.

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 107

Nửa đêm mười hai giờ hơn, tôi hứng gió lạnh suốt dọc đường, lượn vào cổng tiểu khu bên quận Giang Nam Thủy, run rẩy mở cửa nhà ra, lặng lẽ chuồn vào phòng ngủ của Mộ Vũ. 

Ánh sáng bên ngoài rọi vào trong phòng qua lớp rèm cửa, xám xịt đến lờ mờ. Người trên giường đang ngủ rất say, không hề phát hiện kẻ không mời mà đến này. Tôi vừa nín thở vừa đi chân trần đến bên cạnh giường. Lúc đầu tôi còn định chơi xấu hù người này một phen. Tiếc rằng màn đêm như vải sa, cách mấy lớp sa, khuôn mặt bình yên say giấc kia đã khiến trái tim đang suy nghĩ lung tung của tôi ổn định trở lại. Lúc đầu còn nóng đầu vì cồn, khi nhìn thấy hắn, sợi dây thần kinh dường như thả lỏng ngay lập tức, cảm giác kiệt sức mệt mỏi ùa đến. Tôi nghĩ tôi cần ngủ một giấc tử tế, hôm nay quấy sướng phết, bắt đầu từ ngày mai chắc là tha hồ mệt. 

Tôi không hối hận chút nào, chỉ sợ phiền phức. 

Continue reading