Tính toán chi li 18

Không ai có quyền yêu cầu người khác làm người tốt

-An Nhiên

CHƯƠNG 18

Tôi cảm thấy Hàn Mộ Vũ thực sự là một người rất lười. Hắn không bao giờ chủ động tìm chủ đề, mà còn rất quen với sự im lặng tẻ nhạt. Như lúc này đây, hắn bước đi chậm rãi với tôi, một tay đỡ tay tôi, một tay đút vào túi quần, nửa câu cũng không nói. Ngày mùa đông rất ngắn, khi tan ca, mặt trời đã xuống núi, chỉ còn đám mây sặc sỡ vẫn đang bốc cháy đỏ rực bên trời tây.

Tôi vừa nghĩ về chuyện hôm nay, vừa vét ruột vét gan tìm cách mở miệng giải thích.

“Phải rồi, Mộ Vũ, Dương Hiểu Phi đâu? Nó về nhà chưa hay là…”

“Nó về nhà rồi.”

“Ừa.”

“…”

Continue reading
Advertisements

Tính toán chi li 17

Chú mày quyết chết dưới con Land Rover của tao đúng không?

-Tài xế X

CHƯƠNG 17

“Cậu…cậu…cậu chưa về nhà sao? Chẳng phải Vạn Đạt dừng thi công rồi à? Sao cậu còn ở đây?” -Tôi lắp ba lắp bắp hỏi. Đầu óc rối thành một nùi. Hắn đứng sau lưng tôi từ bao giờ thế. Tôi vừa nói cái gì vậy? Đụ, tôi vừa nói cái rắm gì vậy!

Hàn Mộ Vũ trả lời với thứ ngữ khí không chút cảm xúc dao động: “Còn hơn một tháng nữa mới tới năm mới. Tôi không muốn về sớm như vậy, nên lại tìm một công việc khác làm tạm.”

Nhìn bộ đồ màu xanh bằng vải thô rộng rãi đến mức có chút thiếu vừa vặn trên người hắn và sáu chữ được in kế bên túi áo: “Viện thẩm mỹ xe hơi Thông Đạt”, tôi chợt nhận ra đây chẳng phải tiệm rửa xe kế bên ngân hàng chúng tôi ư? Các anh chị có xe trong cơ quan chúng tôi đều làm thẻ ở đấy và có nhiều ưu đãi hơn khách bình thường.

“Ừa, thế, cậu đến đây là để…?”

Continue reading

Tính toán chi li 16

Chẳng có gì ngoài một trận phong hoa tuyết nguyệt.

-An Nhiên

CHƯƠNG 16

Trên đường về nhà, tôi suýt gặp tai nạn giao thông, trong lúc lơ đãng lỡ vượt đèn đỏ. Tuy bị tài xế Land Rover mắng là thằng dở hơi, nhưng may là không xảy ra chuyện gì.

Những lời Dương Hiểu Phi nói cứ xoay vần trong đầu. Gã bảo họ sắp về nhà rồi, phải năm sau mới quay lại. Tính ra thì phải hai tháng. Hai tháng? Lâu thế. Xe tôi dừng bên “cây hoa” bên vệ đường, nhìn những “bông hoa” đu đưa trên cành, tôi càng buồn bã hơn. Cũng có nghĩa là cây này sẽ không nở “hoa” mới trong hai tháng tới… Tôi nhìn dãy nhà tôn ở xa, nghĩ ngợi. Tối nay có nên đi tìm Hàn Mộ Vũ không? Nhưng nói gì giờ? Thì hỏi hắn khi nào về nhà? Cũng không phải không được. Chúng tôi là bạn. Nhiêgu ngày rồi không gặp, gặp nhau, hàn huyên có gì là không được.

Tôi lắc đầu thật mạnh. An Nhiên, mày nói thế không thấy dối lòng à? Mày thực sự xem người ta là bạn sao? Mày đối đãi với bạn bè như thế à? Dương Hiểu Phi cũng sắp về nhà, sao không thấy mày lưu luyến? Bộ đánh lừa chính mình vui lắm hả? Hàn Mộ Vũ khác, khác với những đứa bạn khác của mày!

Continue reading

Tính toán chi li 15

Tiền công của thợ, sao có thể nợ được?

-An Nhiên.

CHƯƠNG 15

“Kế toán An đi làm rồi à? Thời tiết hôm nay lạnh thật? Các anh chỉ mặc mỗi áo sơ mi thôi sao?” -Hai má ông chủ Kim lạnh đến tím ngắt. Các đầu ngón tay trông như món giò lợn hun đường đỏ.

“Ông chủ Kim đến rồi à! Trong này nóng lắm, còn không mặc nổi âu phục nữa kìa.” -Tôi vừa tán chuyện phiếm với ông, vừa nhận tờ chi phiếu mà ông đưa vào. Trong phần lớn khách hàng, ông có thể xem là khách quen của tôi, hay thích giao dịch với tôi. Tôi cũng luôn đối đãi hòa nhã với ông trước giờ.

Tôi giúp ông điền xong tờ chi phiếu và đơn gửi tiền, kiểm tra rồi đóng đấu. Lúc đang nhập thông tin vào máy tính, tôi thấy Kim Cương ghé lại gần cửa sổ, hạ giọng nói với tôi: “Kế toán An, tôi cần tiền gấp, anh xem có thể rút thêm tí cho tôi không?”

Continue reading

Tính toán chi li 14

Đá không ngọt!

-Hàn Mộ Vũ

CHƯƠNG 14

Tôi ngoảnh đầu ra chỗ khác, tim đập loạn nhịp.

“Cậu tưởng cậu không nói thì tôi sẽ không lo à? Ấu trĩ!” -Tôi lẩm bẩm một câu, rồi dùng ly coca thêm đá trong tay mình đổi lấy nước ép nóng trong tay Hàn Mộ Vũ. 

Hắn cũng không nói gì, cắm đầu uống nước. 

“Haizz, thế Dương Hiểu Phi không hỏi bong bóng trên tay cậu đâu ra à?” -Những vết thương trên người hắn Dương Hiểu Phi có thể không thấy, nhưng vết thương trên tay quá bắt mắt, Dương Hiểu Phi không thể không hỏi.

“Có hỏi, tôi bảo về quê xây nhà.”

“Ừa, bịa đặt thì nhanh ghê nhỉ! Tôi phát hiện con người cậu không nói không rằng mà có chủ kiến phết.”

Continue reading

Tính toán chi li 13

Về quê (2/2)

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 13

“Tại sao đánh nhau thế?” -Hàn Mộ Vũ nói rất đơn giản. Về nói chuyện? Nói chuyện bằng nắm đấm?

“Tôi về bèn bảo họ đổi đất khác cho ba tôi rồi dựng một cái mồ tử tế. Họ không đồng ý, bảo đường đã xây xong rồi…”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó?” -Hàn Mộ Vũ quét mắt ra bên ngoài cửa sổ, giọng nói bằng phẳng và trong trẻo: “Sau đó, tối hôm ấy, tôi mang xẻng búa ra gỡ tung đoạn đường đè lên bố tôi mà họ vừa xây xong…”

“Chỉ mình cậu?” -Tôi kinh ngạc hỏi.

“Ừa. Đường gạch khác đường nhựa trên thành phố, dễ gỡ lắm.”

“Trưởng thôn phản ứng thế nào?”

Continue reading

Tính toán chi li 12

Về quê (1/2)

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 12

Trước năm mới, cơ quan lại phát cho chúng tôi mỗi người hai bộ đồng phục. Nói thật thì tôi cảm thấy đồng phục của ngân hàng chúng tôi đẹp hơn bên Công, Nông, Trung, Kiến* nhiều. Nam thì đều âu phục cà vạt nên hiệu quả không rõ khi so sánh. Đồng phục nữ mới thấy rõ sự khác biệt. Ví dụ như đồng phục của Ngân hàng Kiến Thiết. Cà vạt làm còn ngắn hơn cái đuôi thỏ, đi kèm với áo gi-lê. Quản lý đại sảnh của họ cứ đứng ngoài phòng giao dịch là nhìn kiểu gì cũng như người bán vé trong trạm xe lửa. Nhìn lại các đồng nghiệp nữ trong ngân hàng chúng tôi đều mặc áo sơ mi thuần lụa, màu trắng, cổ rộng, có hoa văn chìm hình họa tiết hoa tròn màu bạc, phối cùng với áo len cừu cùng hệ màu. Ngoài cùng là áo blazer sọc chìm màu xanh dương đậm. Chiếc huy hiệu tinh xảo được cài trước ngực trái. Quần tây thẳng tắp, đi cùng giày cao gót năm phân da thuần màu đen. Đừng nói là đứng trong cơ quan, dù có mặc bộ này ra đường thì vẫn hoàn toàn là tạo hình văn phòng, khí chất tinh anh.

Continue reading