Động cơ giết người 22-24 (H)

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 22

 

Ánh đèn trắng lóa rọi thẳng vào mặt tôi.

 

Tôi nằm ngửa mặt trên giường, nhấc cánh tay nặng trịch lên che mắt, trong miệng lầm bầm chửi: “Mẹ nó, mở đèn chói mắt thế làm gì?”

 

Lúc này một người ở phía trên tôi cúi xuống nhìn tôi. Vì ngược chiều sáng nên tôi không nhìn rõ mặt hắn.

 

Tôi ngoảnh đầu ra, nhìn bao quát xung quanh một cách khó khăn, cảm giác càng nhìn càng thấy quen, cuối cùng cũng nhìn rõ đây là cái chuồng chó của mình. Thảo nào lại bẩn, bừa, tàn thế này.

 

Nhất định là lúc nãy khi lên xe tôi đã thuận miệng đọc địa chỉ nhà mình ra.

Continue reading

Động cơ giết người 19-21

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 19

 

Cơm đến rồi.

 

Như một người vợ hiền vợ đảm, A Văn mở nắp hộp cơm cho tôi, rồi tách đũa tiện lợi ra đưa tôi.

 

“Mau ăn nhân lúc còn nóng đi.” -Anh ta nói: “Lát nữa tôi gọi Tiểu Phong ra hầu cậu.”

 

Tiểu Phong là một đứa trẻ trầm lặng, mặt mũi chỉ có thể nói là bình thường. Nhưng cậu ta vào nghề chưa lâu, cơ thể có thể nói là rất sạch sẽ. Tôi và cậu ta trước kia có làm qua một lần. Lần đó tôi vừa cắm vào, cậu ta đã đau đến mức toàn thân run rẩy, ngón tay bấu chặt lấy ga giường không chịu buông. Nhưng dù có bị đau như thế, cậu ta vẫn không hó hé tiếng nào.

 

Từ đấy về sau, tôi không làm với cậu ta nữa. Bộ dạng của cậu khiến tôi có cảm giác áy náy, giống như là tôi đang bắt nạt kẻ yếu vậy.

Continue reading

Động cơ giết người 16-18

Part này sửa mãi vẫn không suông, thôi các chế đọc tạm đi nhé.

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 16

 

Lúc ra khỏi văn phòng luật sư cũng đã gần đến giờ ăn trưa rồi.

 

Thường thì nguyên tắc của chúng tôi là nếu có thể chạy về cục ăn chực thì phải chạy về ăn chực cho bằng được, nếu thực sự không thể chạy về  ăn chực mà phải dùng cơm bên ngoài thì nhất định phải nhớ giữ hóa đơn lại. Hơn nữa tiêu chuẩn dùng bữa còn phải kiểm soát chặt chẽ sao cho dưới hai mươi tệ hai người, vì nếu vượt mức thì cục sẽ không ứng tiền đâu.

 

Tôi và Lưu Ly tìm đại một quán cơm nhỏ ngồi xuống ăn cơm.

 

Chúng tôi gọi củ sen ninh sườn, nấm mèo xào thịt lát, gỏi dưa chuột và rau muống xào chay, thêm hai bát cơm rồi bắt đầu đánh chén.

Continue reading

Động cơ giết người 13-15

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 13

 

Ngày hôm sau, tôi thức dậy thật sớm để sắp xếp đống tư liệu đã điều tra được hôm qua. Đúng lúc đang in trang tư liệu cuối cùng thì sếp cất những bước chân không nhanh không chậm vào phòng làm việc.

 

Nhìn thấy tôi, lão rất bất ngờ và cũng rất hài lòng.

 

“Tiểu Trần, tích cực thế!” -Lão gật cái đầu béo tròn, “Hình như vừa có thêm chút chí tiến thủ của người trẻ tuổi! Thế mới phải chứ! Hôm qua tôi vừa nói chuyện điện thoại với bố cậu…”

 

Tôi không đợi lão nói hết đã mở miệng nói: “Thưa sếp, em đã hy sinh thời gian nghỉ ngơi của mình đấy nhé, sếp phải xin phí tăng ca cho em.”

 

Lão thất kinh: “Thanh niên trẻ sao có thể so đo từng tý với cơ quan như thế…”

 

Tôi vội ngắt lời lão: “Lưu Ly, cô đến rồi à?”

 

Lúc này, Lưu Ly bước vào văn phòng với chiếc áo bành tô màu đỏ.

 

Nàng nhìn thấy tôi cũng bộc lộ sự kinh ngạc: “Í, hôm nay cậu sớm thế?”

 

“Phá án phải tranh thủ từng giây từng phút chứ!” -Tôi cầm mũ đội lên đầu, “Đi! Hôm nay chúng ta đi điều tra ở văn phòng luật sư của nạn nhân khi còn sống.”

 

“Được!” Nàng cất túi xách vào trong tủ mình.

 

“Mau thay cảnh phục đi.”

 

“Không cần, tôi sẽ đi như thế này.”

 

“Như thế này?”

 

Lưu Ly nháy mắt với tôi một cái và tôi đã hiểu.

Continue reading

Động cơ giết người 10-12

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 10

 

“Chị ta đang ám chỉ là có người đã mang con dao dưa hấu đó đi mất, sau đó giết chết chồng chị ta rồi để hung khí lại chỗ cũ?”

 

“Cũng có thể những gì chị ta nói là sự thật.”

 

“Tôi có chút không hiểu. Tại sao hung thủ phải tốn công phí sức như vậy?” – Tôi nói: “Còn nữa, bố mẹ chị ta trông cũng hơi là lạ. Hình như họ đang che giấu điều gì.”

 

“Tôi cũng cũng có cảm giác đó.”

 

“Họ cứ nhấn mạnh là tình cảm của vợ chồng Lý Tín Như và Lý Mai rất tốt, có phải có cảm giác  lạy ông bụi nọ không?”

 

“Quả là như vậy.” -Lưu Ly nói.

 

Lúc này thang máy đã xuống đến tầng trệt, cửa tự động từ từ mở ra. Chúng tôi cùng bước ra ngoài.

 

“Tiếp theo đi đâu đây?”

 

“Đến nhà Chu Lai Phương.” -Tôi nói: “Chúng ta đi gặp cô của Lý Mai đi.”

Continue reading