Dặn dò thân mật :)

Gửi các bạn đang theo đọc Tính toán chi li,

Pass của hai chương 71, 72 trong bộ này là commentdi, có vẻ không copy paste được, mọi người chịu khó gõ lại nha.

Hai chương này được đặt pass vì có full H nha. Mọi người cân nhắc trước khi đọc.

Chúc một ngày tốt lành!

Thương yêu,

GV.

P/s: nội dung post này đã được chỉnh lại để mọi người dễ thấy pass hơn =)))

Tính toán chi li 70

“Tôi muốn dẫn anh đi cùng.”

-Hàn Mộ Vũ.

CHƯƠNG 70

Hôm sau trời chưa sáng Mộ Vũ đã thức. 

Tên này đã quyết tâm chỉ gặp tôi một cái rồi về, vé về cũng mua sẵn rồi, chuyến sớm nhất hôm nay. Hắn nói về vẫn đi làm được nửa ngày. 

Tôi quấn lấy hắn không cho hắn đi. Hắn vỗ đầu tôi bảo thi thoảng có thể làm càn theo ý mình nhưng đi làm thì vẫn phải đi, còn phải sống nữa. Nhân lúc hắn đang chồng áo thun lên đầu, tôi vồ hắn ngã xuống rồi nằm trên người hắn như con bạch tuộc. Hắn vùng vẫy mấy cái cho có lệ rồi không vùng vẫy nữa, chỉ híp mắt nhìn tôi với ý đồ đen tối, hỏi: “An Nhiên, anh có sức lại rồi phải không?” 

Continue reading

Tính toán chi li 69

Hạnh phúc có thật

-An Nhiên.

CHƯƠNG 69

Theo như sắp xếp, bắt đầu từ tuần thứ hai sau khi bị chuyển công tác, tôi và các đồng nghiệp mỗi tối tăng ca hai tiếng để đào tạo người mới bên này. Nội dung đào tạo bao gồm quy trình tác nghiệp và cách sử dụng hệ thống. 

Nói chứ trình độ của tôi cũng chỉ nửa vời, đối phó với khách hàng một tí còn được, chứ thực sự nâng tầm lên mức lý thuyết thì toang. Nhưng không sao, dù gì người mới cũng không hiểu, tôi nói sao thì họ nghe vậy. Thực sự không được nữa thì còn có sổ tay thao tác của trụ sở chính phát, bảo họ làm theo y chang thì không sai vào đâu được. 

Về cơ bản, tôi chỉ phụ trách mảng tiết kiệm, cũng không có cái gì quá sâu xa. May mà đều là người mới, trí tưởng tượng vẫn chưa bị giết chết, những câu hỏi “thần kỳ” nhiều vô số kể, đôi khi khiến tôi cười đến chảy cả nước mắt. Hai tiếng đồng hồ cười cười nói nói trôi qua rất nhanh. Dư Thư Thần phụ trách mảng hối phiếu. Nó ôm quyển Phương pháp thanh toán, quyết toán nghiên cứu một cách rất nghiêm túc rất có trách nhiệm, lúc có câu hỏi lại chạy qua thảo luận với tôi. Lần đó đang ăn cơm trong nhà hàng thì nó nói với tôi: “An Nhiên, tôi cảm thấy các sếp đã quá hời hợt công tác đào tạo bên này. Thời gian ngắn như vậy thì có hiệu quả gì cơ chứ. Tôi lo chúng ta vừa đi là bên này sẽ loạn ngay.” -Tôi thầm nghĩ đây vẫn chưa phải là điểm hời hợt nhất. Hời hợt nhất là họ đã tìm những người không đáng tin như chúng tôi đến đào tạo. Nhưng tôi không hề lo lắng. Tôi biết chắc chắn các đồng nghiệp mới sẽ duy trì được cơ cấu này vận hành bình thường. Đừng nói là có khâu đào tạo này, cho dù không có, căn theo sổ tay thao tác, họ cũng có thể ứng phó được. 

Continue reading

Tính toán chi li 68

Hạnh phúc ghê, có một người có thể khiến bạn làm gì cho hắn cũng không tính toán, cũng cảm thấy đáng. 

-An Nhiên.

CHƯƠNG 68

Mơ rồi cũng phải tỉnh. 

Tôi mở mắt ra vì tiếng nhạc chuông điện thoại ồn không chịu được. Mộ vũ đưa điện thoại đến bến tay tôi, nói: “Ngô Việt.”

Lười nhúc nhích, tôi bật luôn loa ngoài. Hiệu ứng sai lệch của sóng điện thoại cộng thêm chất lượng âm thanh tồi tệ của loa khiến giọng Ngô Việt nghe có chút cứng nhắc khôi hài. 

“An Nhiên, có đang đi làm không?” 

“Không, đang nghỉ.”

“Tốt, tối nay có kế hoạch gì không?”

Tôi nhìn Mộ Vũ một cái, đáp: “Có, hẹn hò!”

Continue reading

Tính toán chi li 67

Chương này bị khóa bởi Tấn Giang

-GV

CHƯƠNG 67

Hình như hôm nay Mộ Vũ cười đặc biệt nhiều. Tôi bị mê hoặc đến mức có chút thất thần. Sau đó, tình cờ quét mắt qua màn hình điện thoại sáng bóng như gương, tôi mới hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trên màn hình phản chiếu những đường màu đỏ ngang dọc trên mặt tôi. Thảo nào tôi thấy tên khốn đó cứ sờ mặt mình mãi, hóa ra hắn bôi hết phần mực in màu đỏ còn sót lại trên tay lên mặt tôi. 

Nếu không phải tình hình trước mắt không cho phép, tôi đã đạp hắn từ lâu rồi. Hắn vừa hôn vừa cắn cổ tôi. Quần áo trên người đã bị tôi cởi ra từ lâu. Hai khuôn ngực trần phập phồng đè lên nhau. Hắn ôm tôi, dùng cả chân lẫn tay để đàn áp mọi sự vùng vẫy của tôi. Vì cứ nhúc nhích một cái là chiếc giường nhỏ dưới thân tôi lại ót ét kêu lên. Dù gì đây cũng là ký túc xá, phòng kế bên nói chuyện điện thoại hơi lớn tôi còn nghe được. Điều đó chứng minh hiệu ứng cách âm của tường tệ đến mức nào. Xuất phát từ mối lo ngại đó, tôi đành phải từ bỏ việc tranh quyền chủ động, tuy trước đây tôi cũng chưa chưa bao giờ tranh được. 

Continue reading