Tính toán chi li 39

Là anh thì không sao.

-Châu liêm mộ quyển Tây Sơn vũ

CHƯƠNG 39

Buổi tối rảnh rang, tôi nói chuyện với Hàn Mộ Vũ trên QQ.

Ứng dụng QQ trên điện thoại hắn là tôi cài cho. Nick QQ cũng là tôi đăng ký. Biệt danh chính là “Mộ Vũ”. Ngay trong hôm đó, người ta đã tự thêm cho mình một dòng chữ ký vô cùng văn vẻ: “Châu liêm mộ quyển Tây Sơn vũ.” Nghĩa là chiều cuốn rèm châu mưa núi Tây, trích dịch thơ Đằng Vương các tự trên thivien. Tôi cười hắn sến, trông chữ ký của tôi mới cá tính làm sao. “Túi tiền, em đã sưng lên chưa?” Hắn gửi cho tôi cái mặt hừ hừ để bày tỏ sự khinh bỉ.

Continue reading
Advertisements

Tính toán chi li 38

Cuộc sống vẫn phải tiếp tục.

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 38

Thứ ngón tay hắn chạm phải là một miếng băng dính, vắt ngang trên xương quai xanh.

“Cái này á hả…” -Tôi cười hì hì: “Chẳng phải hôm qua chọc giận cậu sao? Tôi định cắt cổ tạ tội, nhưng da dày quá, con dao hoa quả cong quéo luôn cũng chỉ cắt được một miếng nhỏ…”

Hàn Mộ Vũ không nghe những lời bịa đặt của tôi, chặn cổ tôi nói: “Bớt chém đi anh!”

Như một viên đá rơi xuống mảnh sắt nung, những ngón tay lạnh như chết dán vào phần da nóng hổi. Tôi rụt lại theo bản năng: “Ối ối, tôi nói tôi nói!” -Tôi nhìn trái nhìn phải một cách cực kỳ thô bỉ, sau đó nhỏ giọng thừa nhận: “Tối qua bị người yêu gặm!”

Continue reading

Tính toán chi li 37

Ỷ y

-Hoa Mãn Sư

CHƯƠNG 37

Trên con đường buổi sáng đã xuất hiện một cảnh tượng thế này: hai người, một người đi xe đạp điện, một người đi bộ, họ tiến về cùng một hướng với cùng một tốc độ giống nhau. Chốc chốc, người đi xe lại nói chuyện với người đi bộ, xoay xoành xoạch xung quanh hắn, biểu cảm thiên biến vạn hóa. Còn người đi bộ thì lạnh lùng rụng rời, mắt chỉ nhìn thẳng, xem người đi xe như không khí.

Bảy giờ mười lăm, mặt trời vẫn đang núp sau đám mây phía trời đông. Trên đường xe cộ qua lại cũng không nhiều. Trong không khí có một lớp sương sớm mỏng vướng vít giữa những cành cây ẩm ướt đen đúa, tưởng chừng như không bao lâu nữa trên những cành cây trơ trụi kia sẽ bung nở một mùa xuân náo nhiệt.

Tôi vẫn duy trì tâm trạng hưng phấn hôm qua, cảm thấy thế giới tươi đẹp hơn bao giờ hết, mặc dù bây giờ tôi đang có chút…bị lơ.

Continue reading

Tính toán chi li 36

Sự thay đổi vi diệu

-Hoa Mãn Sư

CHƯƠNG 36

Hôm đó, tôi không ở lại chỗ Hàn Mộ Vũ quá lâu. Để mau chóng quay lại thành phố hay mau chóng rời nhà, hắn đã đi thẳng ra trạm xe mua chuyến xe lửa sớm nhất. Xe chậm, không có ghế ngồi, người ta phải cầm hành lý đứng trên hành lang mười mấy tiếng để quay lại. Tôi giúp hắn dọn dẹp xong, bèn về ký túc xá của mình.

Vừa bật máy lên thì Ngô Việt gọi sang. Nước bọt của nó hận không thể văng qua sóng điện thoại, bắn đầy lên mặt tôi. Nó nói An Nhiên mày chết mẹ đi đâu rồi? Vừa quay qua quay lại là mất hút. Gọi điện cho mày thì tắt máy. Tao đã tìm mày ở quảng trường hơn một tiếng đồng hồ. Mẹ nó, bộ không biết mặt mình trông dễ bị bắt đi bán lắm hả… Tao suýt báo cảnh sát đấy…vân vân và vân vân. Nó xả giận xong. Chút lương tâm còn sót lại của tôi cũng dấy lên một tia áy náy. Chột dạ giải thích bảo người yêu tôi có chuyện gấp tìm tôi, điện thoại tôi lại vừa hay hết pin, và cuối cùng cam tâm tình nguyện để nó luộc mình một chầu Haidilao mới xem như xong chuyện.

Trọng sắc khinh bạn, bệnh chung của con người.

Continue reading

Tính toán chi li 35

Tránh ra, không thân với cậu…

-An Nhiên.

CHƯƠNG 35

Tôi gần như vùi cả cái mặt vào trong hõm cổ hắn. Vành tai lạnh ngắt dán lên vùng má ấm áp của hắn.

Tôi dán chặt vào hắn với bao sự mê luyến nhớ nhung, đắm say trong thứ hơi thở đầy mùi gió bụi của hắn, hoàn toàn không bận tâm che giấu điều gì, ngụy trang điều gì. Ôm hắn, tôi cảm thấy đặc biệt thỏa mãn. Có cho tôi núi vàng cũng không đổi.

Điều khiến tôi kinh ngạc hơn là: sau khi hơi đơ ra Hàn Mộ Vũ bất ngờ bỏ đồ trong tay xuống, chậm rãi giơ một tay lên đặt lên eo tôi. Một sự đụng chạm cực nhẹ như là đang thăm dò. Cách một lớp áo dày, tôi cảm nhận được động tác nhỏ nhẹ này. Trong lòng dấy lên sự nôn nóng sốt ruột ngọt ngào. Cậu còn do dự cái gì nữa? Anh đã chủ động lắm rồi. Thế là tôi siết chặt vòng tay lại. Có lẽ trong mắt Hàn Mộ Vũ sự thôi thúc đến từ bổn ý của tôi là một sự khích lệ và cho phép không lời. Hắn chậm rãi khép vòng tay lại, cuối cùng nhẹ nhàng ôm tôi ngang eo.

Đây là một cái ôm thực thụ. Những gì trước đó cùng lắm chỉ là sự xơ múi đơn phương của tôi.

Continue reading

Tính toán chi li 34

Lại bị khoá

-GV

CHƯƠNG 34

Ngay cả Tết, chúng tôi cũng chỉ có bốn ngày nghỉ. Thời gian còn lại vẫn phải tăng ca như thường. Chẳng lẽ những con người khổ sở đáng thương đang phấn đấu ở tiền tuyến trong ngay lễ cả nước cùng vui này để thúc đẩy người dân an cư lạc nghiệp, để bảo vệ cuộc sống sản xuất bình thường của quần chúng không đáng được cho nhiều phí tăng ca hơn sao?

Một người anh tốt bụng khuyên tôi: Đã tốt lắm rồi, phí tăng ca gấp ba tiền lương còn không hài lòng à? Chẳng cho chú cắc nào bắt chú tăng ca, chú có thể từ chối bỏ làm chắc? Nhưng nếu tìm được mối tốt hơn, ai lại bằng lòng ở đây?

Nói chung là năm mươi kiểu chửi thề tụ lại thành một câu: có chiêu thì xuất ra, không thì chết đi.

Thế là một cách bình tĩnh hòa nhã tôi đành chấp nhận sự sắp xếp của cơ quan: trực đêm ba mươi, nghỉ từ mùng một đến mùng bốn.

Continue reading

Tính toán chi li 33

Tôi đã bắt đầu nhớ hắn rồi.

-An Nhiên.

CHƯƠNG 33

Ngày hôm sau, Hàn Mộ Vũ quả nhiên chạy sang với tinh thần phơi phới.

“Chín tờ mười tệ, mười tờ một tệ.” -Hắn đưa tờ một trăm tệ vào, nói.

“Hết sốt rồi hả?” -Tôi nhận tiền, hỏi.

“Ừa, hết rồi.”

Tôi không nhanh không chậm đưa tiền cho hắn: “Vẫn phải uống thuốc thêm vài lần nữa, để củng cố củng cố.”

“Ừa…” -Hắn nằm trên mặt quầy bằng đá cẩm thạch, tựa cằm lên cánh tay, chăm chú nhìn tôi qua lớp cửa kính chống đạn. Ánh mắt yên tĩnh. “An Nhiên…”

“Gì?” -Thấy hắn khỏe lại, trong lòng tôi đặc biệt thảnh thơi. Tôi cười tủm tỉm ngước mắt nhìn hắn.

Hắn đứng thẳng người dậy, đầu quay qua một bên, chỉ vào một loạt những con dấu màu đỏ đậm bên cổ, nói nhỏ: “Xem anh cắn tôi này!”

Continue reading