Tác giả: Mục Khanh Y
Chuyển ngữ: GV
Chương 82
Có lẽ lúc đầu, quả thật tôi đã đặt cái nhìn nghi ngờ chủ yếu lên người Lý Mai. Vì những án lệ về mưu sát chồng thực sự nhiều không đếm xuể. Hơn nữa Lý Mai lại là người được lợi nhất sau khi Lý Tín Như chết nên mức độ đáng nghi của chị là cao nhất. Thế nhưng, tiếp xúc với chị càng nhiều, tôi càng cảm thấy có lẽ Lý Mai thực sự là một người phụ trong ngoài như một: mỏng manh, lương thiện, bất lực. Tôi cảm thấy ở chị không hề trang bị đủ sự quyết tâm ngang ngược bất chấp tất cả dù cho cá chết lưới rách của một kẻ giết người. Điều này có thể nhìn thấy ở thái độ của chị trước vụ bê bối của Lý Nhiễm và chồng mình.
Nếu chị muốn giết Lý Tín Như thì ngay lúc đó đã có đầy đủ lý do và động cơ rồi, nhưng chị không làm thế. Cái chị chọn vẫn là rụt lùi và nhường nhịn. Theo tôi thấy, tự sát là một sự né tránh và rụt lùi tiêu cực nhất. Sau đó chị và Lý Tín Như đã đạt đến thỏa thuận: một ngôi nhà đổi lấy sự giải quyết của sự việc. Trên thực tế, chính ngôi nhà này cũng đã thực sự cắt bỏ Lý Tín Như khỏi cuộc đời chị. Từ đấy về sau, chị đã hoàn toàn không bận tâm đến sự tồn tại của Lý Tín Như nữa. Chị chỉ muốn một gia đình, chị không muốn mất đi gia đình này nữa. Hẳn là chị sẽ không phá hỏng cái “gia đình” mà chị đã sở hữu này.
Đúng như những gì chị nói, chị đã trải qua sự sống và cái chết nên chị rất trân trọng cuộc sống và sinh mạng trước mắt mình. Khi không chị sẽ không muốn phá hoại nó, huống hồ chi thủ pháp phá hoại là một vụ án mạng -thủ pháp kinh hoàng nhất.
Lần họp trước, tôi đưa ra nghi ngờ của tôi với sếp nhưng sếp chẳng bảo đúng sai. Ý kiến nội bộ của chúng tôi cũng không thống nhất nên tình hình vụ án của Lý Mai vẫn đang ở trong tình trạng bế tắc. Nhưng nếu bạn hỏi tôi có tin kẻ gây ra hai vụ mưu sát là Lý Mai hay không thì câu trả lời của tôi là không tin.
Nhưng đây không phải là vấn đề mà tôi tin hay không có thể giải quyết được. Phán xét một người có tội hay không là việc của tòa án. Còn điều tôi có thể làm chỉ là nếu tôi nghi ngờ trong lòng thì tôi có nghĩa vụ cố gắng tìm cho ra nghi phạm chân chính.
Tôi nghĩ ngợi một lúc rồi móc di động ra gọi cho Lưu Ly.
Continue reading “Động cơ giết người 82-84” →