Kẻ mô phỏng 002

Tác giả: Lý Chá Lưu

Chuyển ngữ: GV

2. Bức ảnh cũ

 

Ngoài mấy tên cuồng tăng ca chuẩn bị thức trắng đêm thì mọi người đều dọn đồ ra về.

 

Chu Đàn lấy đồ của mình rồi chờ Lý Lăng trước tủ locker. Đứng ngay phía sau Lý Lăng, hắn vừa lục ví tiền của mình vừa nói: “Ôi, chỗ này bị mài rách rồi. Thảo nào đầu tháng đang yên đang lành lại làm rơi mất tấm thẻ bạch kim tôi để trong đó… Lúc mua thấy chất lượng cái ví này tốt lắm mà ta. Do quẹt phải thứ gì ư? Lý Lăng, anh qua xem thử đi.”

 

Lý Lăng cũng vừa khóa tủ xong, tiện tay đón lấy chiếc ví cũ của Chu Đàn, mở ra xem.

 

Điện thoại Chu Đàn reo lên. Hắn nhìn màn hình điện thoại, nói: “Tôi bắt điện thoại xíu.”, rồi đi ra bên ngoài sảnh lớn. Lúc cuối còn quay đầu lại mỉm cười chỉ vào chiếc ví trong tay Lý Lăng, dùng khẩu hình miệng nói với Lý Lăng rằng: Anh xem đi.

 

Lý Lăng cầm lòng không đậu đoán xem ai gọi đến, có phải Vương Tuyết Xuyên không?

 

Khi mở ví Chu Đàn ra lại không khỏi nhìn thấy bức ảnh của Vương Tuyết Xuyên, Lý Lăng như bị dầu sôi văng trúng, ngoảnh mặt đi ngay.

 

Chu Đàn chưa bao giờ cố ý giấu Lý Lăng về chuyện của Vương Tuyết Xuyên nên Lý Lăng đã biết ngay từ đầu. Dù sao thì họ cũng thân nhau như vậy, trước khi có Vương Tuyết Xuyên thì gần như là thân nhất.

 

Với kiểu tính cách né tránh điển hình như Lý Lăng, anh dường như chưa từng nhìn thẳng vào cái cậu Vương Tuyết Xuyên này kể từ cái ngày “tiêu rồi”. Anh chỉ nhớ cậu trai đó khá là đẹp, khí chất xuất chúng, khác với tuýp của Chu Đàn, nhưng sức hấp dẫn thì đúng là ngang nhau.

 

Đây dường như là lần đầu tiên Lý Lăng nhìn thẳng vào khuôn mặt của Vương Tuyết Xuyên một cách lặng yên và chăm chú như thế.

 

Anh bình tĩnh lại một lúc, rồi mới đưa chiếc ví đựng hình lên ngang mắt.

 

Bức ảnh có lẽ được chụp gần đây. Vương Tuyết Xuyên mặc áo len hở cổ hình chữ V, có vẻ như là đang đọc sách thì phát hiện ống kính, nên bèn nở một nụ cười tươi rói, bàn tay còn lại cầm một cốc cà phê nóng. Ống kính đặt rất gần, khuôn mặt gần như không tì vết chiếm mất một phần ba tấm ảnh. Đối diện với nụ cười được phóng to này, Lý Lăng như bị búa của thần Thor giáng vào ngực.

 

So với Vương Tuyết Xuyết thì Lý Lăng này là rễ của cọng hành nào cơ chứ.

 

Đúng là ví tiền bị rách thật. Tay Lý Lăng vừa run lên một cái là những bức ảnh mà Chu Đàn nhét bừa vào trong đã rớt ra những vài tấm, kể cả bức của Vương Tuyết Xuyên. Lý Lăng hoảng loạn nhặt lên thì phát hiện phía sau bức ảnh mặt cười cầm cà phê mặc áo len của Vương Tuyết Xuyên còn một bức khác nữa. Người trên bức ảnh này hình như cũng là Vương Tuyết Xuyên,  có điều phong cách ăn mặc hơi khác một chút. Thực ra cự li ống kính hơi xa nên ảnh khá nhòe. Và bản thân tấm ảnh này cũng đã có tuổi, đem so với tấm ảnh lúc nãy thì càng lộ rõ sự mờ.

 

Lý Lăng không thể tả nổi cảm giác trong lòng lúc này, vừa như vạn tiễn xuyên tâm, vừa như đã sống rất lâu với cơ thể gắn đầy tên này. Đau đến tê rân.

 

Nếu nói thứ anh nhìn thấy trong bức ảnh chụp cận mặt kia là một tình yêu cuồng nhiệt từ cái nhìn đầu tiên, thì bức ảnh này chính là một sự trân trọng lặng lẽ kéo dài.

 

…Không đúng, từ khi đôi cẩu nam nam này phải lòng nhau đến nay, chẳng phải chỉ mới hơn một năm thôi sao?

 

Bên kia, Chu Đàn đã ngắt điện thoại và quay về.

 

Lý Lăng cấp tốc hốt đống danh thiếp biên lai đang rải rác trên sàn lên, một tay rút bức ảnh cũ được giấu phía sau tấm chụp cận mặt của Vương Tuyết Xuyên ra cất vào trong túi.

 

Hình phạt thi cử vô tận 01

Tác giả: Lãnh Ngạo Phu

Chuyển ngữ: GV

1. Vào tù

Chào mừng đến với nhà tù nam số 4 của đế quốc

 

 

Tô Vận bị cảnh sát áp giải lên xe. Trong đầu không ngừng vọng lại phán quyết của quan tòa dành cho hắn.

 

“Bổn tòa tuyên bố, tội danh lừa đảo trên mạng hành tinh của Tô Vận thành lập, xử phạt hạn tù ba năm..”

 

Tô Vận là một anh sinh viên bình thường, vừa lên năm ba và chuẩn bị đi thực tập, khi không lại xuyên không đến một tòa án, sau đó bị xử tội. Có trời mới biết tại sao hắn lại xuyên không vào người một tên tội phạm!

 

Từ nhỏ hắn đã là một công dân tốt tuân thủ pháp luật. Thời đi học, đến phụ huynh cũng chưa bị mời lần nào. Sao bỗng dưng lại thành tội phạm lừa đảo?

 

Thế nhưng xung quanh Tô Vận đều là những cảnh sát vũ trang toàn phần, hắn không thể tiến hành phản khách trước cảnh ngộ của mình, đành phải để mặc người ta chi phối, cuối cùng bước chân vào trại giam.

 

Cổng trại giam chia làm ba lớp cửa ải. Lớp thứ nhất là nơi tiến hành kiểm tra an ninh bình thường, lớp thứ hai tiến hành nhập thông tin, lớp thứ ba dùng để chuẩn bị kiểm tra sức khỏe và khử trùng. Sau khi ba thủ tục này hoàn tất, chúc mừng bạn, bạn đã trở trành một tội phạm hợp lệ!

Continue reading “Hình phạt thi cử vô tận 01”

[Thông báo] Kẻ mô phỏng

Chào các bạn!

 

Mình là GV, mình có vài điều muốn nói rõ về “Kẻ mô phỏng”.

 

Tin buồn là truyện này dính phốt đạo văn và đã bị xóa trên trang đăng truyện.

 

Tuy nhiên!!! Mình không viết post này để ngưng dự án dịch này mà muốn viết đôi dòng bênh TRUYỆN một chút. Xin lưu ý là mình bênh bản thân cái TRUYỆN chứ KHÔNG bênh TÁC GIẢ. Vì chắc chắn là tác giả CÓ ĐẠO và như vậy là SAI. Chuyện này không phải bàn cãi.

 

Sau đây xin được trình bày rõ ràng với bà con

 

1. Kẻ mô phỏng đạo là đạo cái gì? Theo như những gì mình đọc trên bảng màu thì chủ yếu là tác giả đã lấy không xin phép setting từ truyện, phim, manga nhưng lại chém gió là mình tự nghĩ ra. Vậy setting là gì? ABO mà các bạn thường thấy là một loại setting. Các bạn có thể hiểu là một người nghĩ ra ABO xong tác giả này dùng ABO để viết đam mỹ rồi đi phe với thiên hạ mình là người nghĩ ra ABO đó. Nói chung tác giả làm vậy là tác giả sai. Nhưng nhìn tổng thể thì cốt truyện và loveline không đạo. Giả dụ như ngay từ đầu mà tác giả chú thích rõ ràng là truyện mình được viết dựa trên setting A của tác giả X thì đã không có chuyện gì rồi.

 

2. Nếu trường hợp của “Kẻ mô phỏng” chỉ mượn setting mà không để reference thì tại sao nó lại bị xử nặng nhất so với những trường hợp cùng thời điểm này? Một là vì tác giả quá xấu tính, thái độ quá lồi lõm. Thiếu trung thực, thảo mai, mê shota,… Hai là vì gần đây đã có quá nhiều vụ đạo văn xảy ra đồng loạt nên bên đó phải ra tay chỉnh đốn. Và đứa nổi mà lại còn thấy ghét nhất thì sẽ bị lôi lên bêu đầu thị chúng đầu tiên. Tất nhiên cho dù thế nào thì cũng đáng tội. Đã làm sai mà còn mạnh mồm. Ngáo vờ lờ.=_=

 

Nhưng cho dù có chửi tác giả thế nào thì mình vẫn dành tình cảm đặc biệt cho bộ khoa học viễn tưởng rởm đầu tiên của đời mình nên mình vẫn sẽ cố gắng dịch đến khi hoàn. Các bạn có thể mắng mình và tác giả nhưng bản thân cái truyện nó vô tội.

 

Nếu bạn nào cảm thấy việc “mượn setting” có thể chấp nhận được và muốn đồng hành với mình trên con đường chông gai này thì tuyệt đối đừng đi xem cái bảng màu. Vì nó spoil hết tất cả những yếu tố sci-fi của cái truyện, đọc mất hay đấy. Nhớ nha!

 

Mình sẽ copy paste đoạn này lên cả trang giới thiệu truyện cho những bạn đến sau thấy.

 

 

Kẻ mô phỏng 001

Tác giả: Lý Chá Lưu

Chuyển ngữ: GV

1. Tin kết hôn

 

Từng có giây phút Lý Lăng cảm thấy cuộc sống không có nghĩa lý gì.

 

Lúc nghe bảo Chu Đàn và Vương Tuyết Xuyên đã cùng lấy được thẻ xanh và sắp sửa sang nước A kết hôn, anh thật lòng cảm thấy bây giờ có nổ phòng thí nghiệm cũng chả sao.

 

Mọi người cùng chết nổ với nhau cho rồi, nổ ra một đóa pháo hoa tuyệt đẹp nơi chân trời.

 

Chíu~~~

 

BÙM.Vậy đó.

 

Xong đời.

Continue reading “Kẻ mô phỏng 001”

Động cơ giết người 109-111

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

[Reup] Chương 109

 

 

“Nói trọng tâm.”

 

Tôn Cương y chang Tiền Mặt Rỗ, hễ nhắc đến đàn bà là luôn miệng không ngừng. Tôi buộc phải ngắt lời gã.

 

“Ờ, lúc đó tôi đã để lại lời nhắn cho nàng, bảo nàng phát động tất cả tài xế taxi. Nhỡ nhớ ra chuyện gì, nhất định phải liên lạc với cảnh sát chúng ta. Cô nàng đó rất hào sảng, nói chuyện với tôi rất hợp. Nàng bảo nhất định sẽ phối hợp với công tác của cảnh sát chúng ta. Sau đó mãi vẫn chưa có tin tức từ nàng, tôi tưởng nàng quên béng chuyện này rồi, đang định hẹn nàng ra bàn tiếp…”

 

“Thôi đi cậu, cậu hẹn nàng ra là để bàn công việc sao?” -Tôi kiên nhẫn nghe Tôn Cương lải nhải đến đây thì không nhịn được bóc mẻ gã: “Sau đó thì sao?”

 

“Tôi đang định nói đây này. Sau đó tôi chưa kịp hẹn nàng thì trưa nay nàng đã gọi cho tôi rồi! Nàng bảo có tài xế báo cáo là tối hôm đó quả thật có người bắt xe ông ta đến vùng lân cận nhà Lý Tín Như vào giờ đó!”

 

“Thật ư, ai thế?”

 

“Chẳng phải tôi sắp định nói rồi sao? Cậu nôn nóng quá!” -Tôn Cương nói: “Quản lý Cù đã kể trong điện thoại là tại sao người tài xế đó để đến tận giờ mới báo cáo với nàng, đó là vì người tài xế đó thực sự không thể chắc chắn đêm ông ta đón khách có phải là buổi tối mà chúng ta đang điều tra hay không. Ông ta cảm thấy chuyện này hệ lụy quá lớn, không dám nói bừa, nên cứ để mãi. Nhưng sau đó ông ta kể chuyện này cho vợ mình nghe. Kết quả lại là vợ ông ta nhớ ra. Chuyện cũng rất là tình cờ. Hóa ra buổi sáng hôm đó, tức là hôm Lý Tín Như bị giết hại, vừa đúng hôm cơ quan vợ ông ta có một đồng nghiệp chuyển nhà mới. Sau khi tan ca người đó đã mời rất nhiều bạn bè đến thăm nhà mới, đánh mạt chược đến tận nửa đêm. Người phụ nữ đó gọi điện bảo chồng bà đến rước bà. Chồng bà lái ca đêm, nên cũng tiện đường đón luôn vài người đồng nghiệp của bà…”

 

“Rồi rồi, cậu nói trọng tâm được không?”

Continue reading “Động cơ giết người 109-111”

Động cơ giết người 118-119 [Hết]

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 118

 

 

 

“Có thể đấy.” -Tôn Cương vừa xem báo cáo vừa nói: “Nghe đâu trước khi Lý Tín Như bị hại, anh ta vẫn đang giữ kỷ lục thắng một mạch 28 vụ bất bại. Để làm được điều này quả thật không dễ. Ngoài giỏi giang ra, rất có khả năng anh ta đã sử dụng một số phương pháp hèn hạ nào đó để thắng kiện.”

 

“Phương pháp hèn hạ?” -Lưu Ly lập tức lên tinh thần: “Chẳng lẽ anh ta hối lộ quan tòa? Mua chuộc hoặc đe dọa nhân chứng?”

 

“Có cũng không lạ.” -Tôi thấy phụ nữ thực sự rất nhiều chuyện: “Nhưng chuyện này không liên quan đến mình.”

 

“Đây chỉ là phỏng đoán, mọi việc còn phải chờ mọi người điều tra.”

 

Trưởng ban vung tay, làm tín hiệu kết thúc hội nghị.

Continue reading “Động cơ giết người 118-119 [Hết]”

Động cơ giết người 115-117

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 115

 

 

Chúng tôi báo cáo toàn bộ tình hình với trưởng ban.

 

“Thực ra tôi cũng nghi là bà ta lâu rồi.” -Trưởng ban nói: “Chiều hôm đó, hôm bà quỳ Tiểu Trần, tôi đã nói chuyện hai tiếng với bà trong phòng làm việc. Lúc đó tôi đã cảm thấy đó là một người phụ nữ vô cùng hướng nội, lầm lì, đè nén. Loại người này dễ nảy sinh suy nghĩ quá khích hơn bất cứ ai. Và người phụ nữ này lại đầy ắp thứ tình mẹ mù quáng và mãnh liệt, trong tình huống này tình mẹ có vẻ ích kỷ đến đáng sợ. Khi nó lệch ra khỏi quỹ đạo ban đầu và chuyển sang một hướng lệch lạc, nó hoàn toàn có thể trở thành thứ sức mạnh mãnh liệt nhất, hung tàn nhất và giàu tính phá hoại nhất. Chẳng hạn như nó trở thành lý do không thể không chết của một người khác. Thế nên, trước giờ tôi không tán thành với việc thả Lý Mai ra… Tôi vốn nghĩ rằng dưới sự thôi thúc của tình mẹ, bà ấy sẽ ra tự thú. Nhưng tôi đã đánh giá thấp những yếu tố khác của cuộc sống. Chẳng hạn như sự quyến luyến bất chợt với cuộc đời hay sự níu kéo của người nhà vân vân.”

 

“Nhưng bà ta chỉ thừa nhận giết Lý Tín Như. Bà ta không thừa nhận giết Chu Khiết Khiết.” -Tôn Cương nói: “Bà bảo bà chỉ nhất thời nổi ý giết người, không có sự sắp đặt trước. Chỗ này rất lạ. Lý Mai bảo con dao dưa hấu biến mất nhưng bà ta lại bảo con dao dưa hấu được đặt trên bàn. Bà chỉ nhìn thấy chứ không nhớ là nó xuất hiện như thế nào hay trước giờ nó vẫn được đặt ở đó.”

 

‘Đúng thế, Triệu Ngọc Trân chỉ thừa nhận đã giết Lý Tín Như, thế ai đã giết Chu Khiết Khiết?” -Trưởng ban nói.

 

“Một nút thắt đã mở, nhưng nút thắt còn lại vẫn đang buộc chặt.” -Lưu Ly thở dài một tiếng.

 

Tôi đắn đo, không nói.

 

Chúng tôi bỗng chốc im bặt.

 

Đèn huỳnh quang trên đầu chúng tôi phát ra những tiếng ong ong. Xa xa truyền đến tiếng còi sốt ruột của xe hơi. Sếp nheo mắt, bưng tách nhấp trà. Tôi cảm thấy đôi chút hồi hộp. Cảm giác này giống như một ca sĩ mới vào nghề sắp phải lên sân khấu trình diễn.

 

Mọi người đều cúi đầu xem tư liệu trong tay, ảnh hiện trường về vụ mưu át của Chu Khiết Khiết và các loại báo cáo khác.

 

“Thưa sếp.” -Tôi ngẩng đầu lên, dè dặt mở miệng, nói: “Em có thể đưa ra một giả thiết táo bạo không ạ?”

Continue reading “Động cơ giết người 115-117”

Động cơ giết người 112-114

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 112

 

Khi Vương Quốc Cường chắc chắn người bắt taxi đêm đó là Triệu Ngọc Trân, chúng tôi bèn chuyển Triệu Ngọc Trân sang phòng thẩm vấn chính thức và bắt đầu hỏi bà những vấn đề có tính thiết thực hơn.

 

“Khoảng ba đến bốn giờ sáng ngày 21 tháng 11, cũng chính là đêm con rể bà bị hại, xin hỏi bà đang ở đâu?’

 

Đôi vai gầy đét của bà run lên.

 

“Xin hỏi bà có một mình bắt taxi đến nhà con rể bà vào giờ đó không?”

 

Bà ấy không lên tiếng.

 

“Lúc đó, bà đang đi đâu làm gì?”

 

“Tại sao bà chưa bao giờ nói với chúng tôi về chuyện này?”

 

“Tại sao bà lại giấu giếm?”

 

“Lúc ở đấy, bà có gặp nạn nhân Lý Tín Như không?”

 

“Tại sao bà lại đến đấy vào giờ đó? Bạn có biết lúc đó Lý Tín Như từng ra ngoài không?”

 

“Nếu bà biết, xin hỏi bà biết bằng cách nào?”

 

“Bà đã ở đó bao lâu?”

 

“Lần cuối bà nhìn thấy Lý Tín Như là lúc nào?”

 

“Lần cuối bà nhìn thấy anh ta, tình trạng của anh ta thế nào?”

 

Tất cả câu hỏi đều như đá chìm đáy biển.

Continue reading “Động cơ giết người 112-114”

Động cơ giết người 106-108

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 106

 

Tôi không biết Trình Minh có cảm giác này bao giờ chưa.

 

Hắn lúc nào cũng tự tin, ung dung như vậy, dường như có thể để cho bất kỳ ai dựa dẫm, nên tôi không thể tưởng tượng hắn cũng có lúc yếu mềm.

 

Tôi ngồi từ trên giường dậy, để chân trần nhảy xuống đất.

 

Tôi đến trước cửa phòng hắn, do dự, đoạn đặt tay lên nắm cửa, rồi nhẹ nhàng vặn ra.

 

Mùi thuốc lá nồng nặc xộc thẳng vào mặt.

 

Trong phòng một mảng tối đen, chỉ thấy một đốm sáng một đỏ, lúc sáng lúc tối.

 

“Em vẫn chưa ngủ?”

 

Giọng hắn.

 

“Không ngủ được.” -Tôi nói.

 

Hắn im lặng một lúc.

Continue reading “Động cơ giết người 106-108”

Động cơ giết người 103-105

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 1o3

 

“Sau đó chúng tôi đã dùng rất nhiều thời gian để sửa sang quần áo. Cà vạt của cậu ấy bị kéo hư, sơ mi của tôi cũng bị vò nhăn, **** **** dính cả lên quần. Lần đó chúng tôi quá điên cuồng. Nếu là bình thường, chắc chắn Tín Như sẽ không để tôi làm thế. Vì cậu ấy thực sự quá sợ sệt, quá nhát gan. Nhưng lần đó thực ra cậu ấy cũng muốn. Vì chúng tôi đã rất lâu rất lâu chưa làm tình. Chắc chắn cậu ấy cũng đói khát muốn chết. Có điều sau đó cậu ấy cứ thấp thỏm bất an. Tôi không ngừng an ủi cậu ấy, nói không sao đâu không sao đâu. Nhưng cậu ấy quá căng thẳng, rất lâu sau đó tay vẫn còn run.”

 

“Chúng tôi chân trước chân sau rời khỏi đó. Tôi ra trước. Tôi không ngờ sẽ nhìn thấy Chu Khiết Khiết ở đó. Hóa ra sau khi phiên toàn giải tán cô ta vẫn chưa về. Cô ta đứng trong hành lang phía xa, hình như đang xem những mẩu báo cắt. Tôi giả vờ như không nhìn thấy cô ta mà đi thẳng về phía trước. Khi đi ngang qua người cô ta, cô ta quay lại nhìn tôi một cái. Lúc đó tôi đã có chút lo lo. Chắc chắn Tín Như không ngờ người đàn bà này lại chờ cậu ấy ở đây. Mong là cậu ấy sẽ không quá luống cuống khi bước ra.”

 

“Về sau có một hôm Tín Như đến tìm tôi. Bình thường cậu ấy rất hiếm rất hiếm đến chỗ tôi. Lần đó trông cậu ấy vô cùng phiền não. Cậu ấy bảo tôi là Chu Khiết Khiết đã biết chuyện và cô ta sẽ nói ra ngoài. Cô gái đó nói trong tay cô ta đang cầm bằng chứng xác thực. Tôi khuyên Tín Như có lẽ cô ta chỉ đang nói bừa thôi. Tôi tin rằng cho dù cô ta có đoán ra chân tướng thì Tín Như cũng không có bằng chứng gì trong tay cô ta. Nhưng Tín Như không nghe. Cậu ấy hồn lạc phách bay, tiều tụy vì lo lắng. Người đàn bà đó, cô ta nắm trong tay điều mà Tín Như sợ nhất trên đời. Đó là cơn ác mộng mà Tín Như thà chết cũng không muốn trải qua lần nữa.”

 

“Sau hôm đó, Tín Như không đến nhà tôi nữa. Bình thường gặp cậu ấy trong công ty, tôi cũng chỉ gật đầu chào hỏi.  Cậu ấy lại trở về với bộ dạng bình thường, rất lạnh lùng, rất cứng cỏi và tràn đầy tự tin. Tôi gọi điện cho cậu ấy hỏi chuyện đó sao rồi. Trong điện thoại, cậu ấy cũng rất lạnh nhạt, nói rất qua loa, chỉ bảo là cậu ấy biết phải làm thế nào. Tôi cảm thấy cậu ấy có chút cố ý lẩn tránh mình. Tôi nghĩ có lẽ cậu ấy sợ nhỡ như lộ chuyện sẽ bị người ta đàm tiếu. Thế là tôi chiều theo ý của cậu ấy, mặc kệ cậu ấy, mặc kệ chuyện này.”

 

“Nhưng tôi không ngờ là…”

Continue reading “Động cơ giết người 103-105”