Động cơ giết người 106-108

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 106

 

Tôi không biết Trình Minh có cảm giác này bao giờ chưa.

 

Hắn lúc nào cũng tự tin, ung dung như vậy, dường như có thể để cho bất kỳ ai dựa dẫm, nên tôi không thể tưởng tượng hắn cũng có lúc yếu mềm.

 

Tôi ngồi từ trên giường dậy, để chân trần nhảy xuống đất.

 

Tôi đến trước cửa phòng hắn, do dự, đoạn đặt tay lên nắm cửa, rồi nhẹ nhàng vặn ra.

 

Mùi thuốc lá nồng nặc xộc thẳng vào mặt.

 

Trong phòng một mảng tối đen, chỉ thấy một đốm sáng một đỏ, lúc sáng lúc tối.

 

“Em vẫn chưa ngủ?”

 

Giọng hắn.

 

“Không ngủ được.” -Tôi nói.

 

Hắn im lặng một lúc.

 

Mắt tôi dần dần thích nghi với bóng tối trong phòng. Tôi loáng thoáng nhìn thấy hình dáng của hắn. Hắn nghiêng người tựa lên giường, một đốm lửa đỏ lóe lên bên môi hắn, sau đó tắt dần, rồi rơi xuống.

 

“Em không yên tâm à?” -Bỗng dưng hắn nói: “Tôi sẽ không nhân lúc em ngủ mà chạy trốn đâu.”

 

Lại là cơn đau cùn đó.

 

Một lúc sau, tôi mới nói: “Không… không phải tại nguyên nhân đó.”

 

Chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau như hai chiếc bóng trong màn đêm một lúc lâu.

 

Hắn mở miệng: “Không phải vì vậy sao?”

 

Giọng nói hình như dịu đi rất nhiều.

 

Bấy giờ đèn sáng lên. Hắn với tay bật đèn ngủ trên đầu giường. Thứ ánh sáng màu vàng đậm mơ hồ rọi sáng căn phòng, cũng rọi sáng khuôn mặt hắn. Hắn ngẩng đầu, tựa vào thành giường một cách biếng nhác. Chiếc gạt tàng cạnh đầu giường hắn chất đầy tro thuốc và đầu lọc như vừa rơi tuyết. Một bên bóng hắn chiếu lên tường thành một bóng đen khổng lồ.

 

“Tử Ngư, em qua đây.” -Hắn dịu giọng nói.

 

Tôi đi lại gần hắn một cách chần chừ.

 

Hắn nhìn tôi với vẻ mặt dịu dàng.

 

Tôi đến bên cạnh hắn, hắn đưa tay kéo tay tôi lại.

 

“Em có tin tôi không?” -Hắn hỏi.

 

Tôi không biết trả lời thế nào.

 

Hắn cúi đầu, in một nụ hôn lên lòng bàn tay tôi, sau đó men theo cánh tay hôn thẳng lên trên. Hắn đứng dậy, ôm lấy tôi, hôn mặt hôn môi tôi. Tôi nghe thấy mùi thuốc nhàn nhạt trong hơi thở của hắn, tôi nếm thấy sự ẩm ướt ấm áp trên đầu lưỡi hắn. Cơ thể tôi bắt đầu nóng lên, rồi cầm lòng không đậu hôn trả lại và trở tay ôm lấy hắn. Hắn đặt tôi lên giường mình, cơ thể tôi chịu áp lực từ sức nặng của hắn. Hơi ấm trên cơ thể hắn xua đi sự cô độc của tôi. Tôi cảm thấy rất khoan khoái và không khỏi phát ra tiếng rên rỉ. Tôi thực sự rất thích, tôi thực sự rất muốn.

 

Hắn hỏi bên tai tôi: “Thế này có được không?”

 

“Hửm?” -Tôi nói.

 

Ngay lúc tôi đang tình mê ý loạn, hắn dừng lại, hơi tách tôi ra một chút, cúi xuống nhìn tôi.

 

“Em thực sự chịu tin tôi sao? Tử Ngư.”

 

“Tôi…”

 

Tôi cố gắng khiến mình tỉnh táo lại, nghĩ một lát, rồi đưa ra câu trả lời thành thật nhất: “Tôi không biết.”

 

Tôi thực sự không biết.

 

Càng điều tra sâu về những người có dính líu đến vụ án này, càng nghe nhiều, càng tiếp xúc nhiều thì tôi càng cảm thấy hoang mang. Dường như mỗi người đều có khả năng, dường như mỗi người đều không có khả năng.

 

Nghe tôi đáp, Trình Minh thở dài một tiếng. Hắn buông tôi ra và ngồi dậy.

 

“Thế này không được đâu sĩ quan Trần.” -Hắn nói: “Biết rõ người này là nghi phạm thì sao có thể lên giường với hắn ta được nữa?”

 

“Tôi…”

 

Tôi muốn tin anh mà. -Nhưng tôi không thể nói ra những lời như vậy.

 

Hắn cắt ngang tôi: “Tôi biết em muốn nói gì. Lên giường là lên giường, vụ án là vụ án, đây là hai chuyện riêng biệt phải không?”

 

Mặt tôi đỏ lên: “Không phải, tôi…”

 

“Em không cần nói gì nữa.” -Trình Minh đưa một tay ra kéo tôi dậy: “Nếu đã dính líu đến công việc thì chúng ta phải làm sao cho “việc công ra việc công”. Như thế, mọi người đều có lợi. Em nói có phải không?”

 

Hắn dùng giọng điệu dỗ dành con nít, nửa dỗ nửa tiễn, đẩy tôi ra cửa.

 

“Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đều đừng làm chuyện ngốc nữa. Mau ngủ đi.”

 

Tôi dùng tay đỡ lấy cánh cửa hắn định đóng: “Trình Minh, có phải anh đang giận không? Có phải anh đang giận tôi không?”

 

“Giận? Không, tôi không giận em. Em phải tra án mà, tôi hiểu lập trường của em.” -Hắn nhún vai: “Tôi không giận, cùng lắm chẳng qua chỉ hơi thất vọng thôi.”

 

Cánh cửa đóng lại.

 

Tiếng đóng cửa khiến tôi run lên một cái. Tôi hoang mang đứng trước cửa một lúc lâu mới quay người đi về phòng mình.

 

Từ cửa sổ phòng ngủ phụ nhìn xuống là cảnh tượng thê lương của đêm đông trước bình minh. Đèn đường trong vườn hoa uể oải phát sáng. Bóng đen của cây cối bị gió lay đong đưa. Con đường trắng xám rẽ vào một khúc cua rồi biến mất phía sau bụi cây. Xa thêm tí là dãy nhà đen thui. Xa hơn nữa là chân trời hơi trăng trắng vì sự đối chiếu với ánh đèn neon của thành phố. Phía trên chân trời là bầu trời xanh ngọc sâu hoắm, trong veo.

 

Tôi áp trán lên ô kính cửa sổ lạnh băng, lòng rối như tơ vò.

 

Cắt không được, chải không xong.

 

 

Chương 107

 

Lúc sắc trời trắng dã, tôi nhắm mắt trong mơ hồ.

 

Gần như chưa bao lâu thì một tràng những tiếng gõ cửa đánh thức tôi dậy.

 

Trình Minh đứng ngoài cửa nói: “Đã tám giờ rồi, hôm nay em phải đi làm đúng không?”

 

Tôi ngồi từ trên giường dậy, cảm thấy mí mắt dính dính.

 

Tôi choáng váng bò dậy, choáng váng đi vào nhà tắm và choáng vàng nhìn gương. Trong đó hiện lên một tên đầu tóc bù xù, sắc mặt trắng bệch, hai mắt đầy những tia máu.

 

Nếu đang ở nhà mình, nói không chừng sáng nay tôi sẽ xin nghỉ bệnh để ngủ tiếp, nhưng ở đây thì không được.

 

Tôi mở vòi sen tắm một lúc, cuối cùng cũng cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn đôi chút.

 

Lúc ra, tôi thấy Trình Minh đã quần áo chỉnh tề, ngồi uống cà phê trong phòng khách dưới nhà.

 

Sự u ám tiều tụy đêm qua hoàn toàn biến mất trên người hắn. Tinh thần hắn trông thật dồi dào.

 

“Cốc này của em.” -Nhìn thấy tôi, hắn chỉ lên chiếc bàn đối diện: “Tôi nghĩ e rằng em cũng rất cần uống chút gì cho tỉnh.”

 

Hắn đã thay một cặp kính khác, kiểu gọng mảnh màu đồng cổ, trông hệt như một thư sinh.

 

“Đã không còn thời gian ăn sáng rồi.” -Hắn nói: “Uống cà phê xong tôi đưa em qua đó ngay. Hôm nay tôi cũng phải lên tòa.”

 

Lúc uống cà phê, tôi chợt nhớ ra một chuyện.

 

“Mà này,” -Tôi nói với Trình Minh: “anh biết chuyện Lý Tín Như rót sữa cho vợ anh ta mỗi đêm trước khi đi ngủ không?”

 

“Ồ?” -Hắn nói: “Có chuyện đó à?”

 

“Anh không biết sao?”

 

“Không rõ cho lắm.” -Trình Minh đặt cốc xuống, dường như đang nghĩ ngợi điều gì.

 

“Anh không cảm thấy chuyện này lạ lắm sao?”

 

“Đúng là rất lạ.” -Trình Minh thừa nhận: “Đây không giống cậu ấy.”

 

“Có lẽ…” -Trình Minh định nói rồi lại thôi.

 

Tôi chờ hắn nói tiếp.

 

“Tôi không thể chắc chắn. Nhưng có lẽ đây là một cách rất tiện…” -Trình Minh nói: “Ngày xưa đôi khi Tín Như sẽ đến chỗ tôi trong đêm. Tôi hỏi cậu ấy tối ra đường không sợ bị vợ phát hiện à. Cậu ấy trả lời là vợ cậu ấy tối ngủ rất say nên không sao đâu.”

 

“Lạ ghê. Phụ nữ hẳn rất dễ tỉnh trong đêm mới phải. Đặc biệt trông Lý Mai có vẻ là loại phụ nữ bị suy nhược thần kinh. Uống một cốc sữa tốt cho giấc ngủ đến thế à?” -Tôi nói: “Sữa chứ có phải thuốc ngủ đâu…”

 

Tôi bỗng nhiên khựng lại. Tôi nhớ đến gói thuốc ngủ nặng đô được phát hiện trong phòng làm việc của Lý Tín Như. Chúng tôi cứ tưởng Lý Tín Như tự sử dụng. Nhưng nếu nó được chuẩn bị cho người khác thì sao? Ví dụ như cho người vợ vừa ngủ không ngon vừa suy nhược thần kinh.

 

Phải rồi, nếu thế có thể giải thích được rất nhiều chuyện.

 

Tại sao vào đêm Lý Tín Như bị giết, chị vợ lại bảo lúc đó đang ngủ? Tại sao Lý Tín Như có thể lén lút chạy đi hẹn hò với người tình mà không bị phát hiện? Tại sao Lý Tín Như kiên trì rót một cốc sữa cho vợ trước khi đi ngủ?

 

Trình Minh không lên tiếng.

 

“Anh ta bỏ thuốc ngủ vào sữa đúng không?” -Tôi buộc miệng nói: “Buổi tối hôm anh ta gặp chuyện, cũng phải đi ra ngoài gặp Chu Khiết Khiết, nên anh ta lại chuẩn bị thuốc ngủ cho Lý Mai, nên Lý Mai mới ngủ say như vậy, đến chồng bị giết cũng không biết?”

 

 

Chương 108

 

“Sĩ quan Trần, cái tật của cậu là trí tưởng tượng quá phong phú.” -Trình Minh nói một cách ôn hòa.

 

“Tôi nói không đúng sao?”

 

“Đôi khi cậu nắm được một việc, không có nghĩa là nó sẽ chứng minh cho một việc khác, đúng không? Như vậy có chút giống như thầy bói xem voi.”

 

“Bất kể thế nào thì kẻ đã giết hại Lý Tín Như chắc chắn là người biết được bí mật này của anh ta, nên mới có thể nửa đêm đến dưới nhà chờ anh ta, nên mới không sợ vợ anh ta nửa đêm tỉnh dậy phát hiện.”

 

Nói đến đây, tôi ngừng lại.

 

Càng nói càng giống Trình Minh.

 

“Nói thế thì hiềm nghi của tôi lại to hơn.” -Trình Minh cười: “Uống xong chưa? Ta đi thôi, nếu không muốn trễ thì mau lên.”

 

Dọc đường, tôi cứ do dự không quyết.

 

Tôi không biết mình nên làm thế nào. Lập tức báo cáo tình hình mới với trưởng ban hay cứ để chuyện này qua đi? Hình như mắt nhắm mắt mở là cách tốt nhất. Nhưng… mượn một câu thoại trong điện ảnh thì “Tôi là cảnh sát mà.” Tuy trước giờ tôi không cảm thấy mình có ý thức về thân phận công bộc nhân dân của bản thân, nhưng khi chuyện xảy ra với mình, tôi cảm thấy trong lương tâm tôi vẫn có thứ đạo đức nghề nghiệp cơ bản nhất này. Tôi là cảnh sát. Anh nam chính đó nói một cách rất nhẹ nhàng thoải mái, vì trong phim anh ta hoàn toàn không có điểm yếu nào trong tay người khác thôi. Hình tượng đó quá hoàn hảo. Tôi mà có thể không thẹn với lương tâm như thế thì tốt rồi.

 

Lúc 8 giờ 55 phút, xe Trình Minh đến trước cổng cục công an.

 

Dọc đường, chúng tôi đều không lên tiếng. Mãi đến khi tôi sắp xuống xe, hắn mới nói: “Nếu cần tôi phối hợp điều tra, cứ gọi cho tôi bất cứ lúc nào.”

 

“Tôi sẽ gọi.” -Tôi nói.

 

Tôi bước từ trên xe hắn xuống. Chiếc Audi màu đen lập tức khởi động, đi mất.

 

Tôi nhìn xe hắn biến mất giữa dòng người và xe cộ mênh mông của thành phố.

 

Thực ra tôi đâu biết rốt cuộc mình sẽ làm thế nào.

 

Cả buổi sáng trôi qua trong sự đấu tranh tâm lý dữ dội.

 

Vấn đề nằm ở chỗ nếu Trình Minh không giết Lý Tín Như thì cho dù có báo cáo lên cấp trên, thân phận của tôi và hắn lộ ra, rồi tra tới tra lui, cuối cùng phát hiện một hung thủ khác, thì chẳng phải uổng công bại lộ hay sao?

 

Hoặc, cấp trên có suy nghĩ giống tôi, (rất bình thường thôi, e rằng cho ai cũng sẽ suy luận như vậy), và định tội Trình Minh trong tình trạng không đủ bằng chứng… Như thế, chẳng những tôi đã hại mình, hại hắn, mà còn để lọt lưới tên hung thủ thực sự.

 

Tôi cảm thấy có chút giống như mình đang đánh bạc. Tôi đã cược tất cả mọi thứ lên kèo “Tin hắn là người trong sạch”.

 

Nhưng tôi không nên tin hắn sao?

 

Ánh mắt của hắn khi nhắc đến Lý Tín Như đêm qua mới thật chân thành tha thiết làm sao, gần như đủ để làm tôi đố kị. Những thứ này có thể giả vờ được sao?

 

Rốt cuộc tôi có nên tin hắn không đây?

 

Một bàn tay từ phía sau vỗ lên vai tôi.

 

Tôi ngoảnh đầu lại thì nhìn thấy một khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ, xinh đẹp như một người mẫu trên tạp chí thời trang Nhật Bản.

 

“Cậu bị sao thế Trần Tử Ngư?” -Lưu Ly nói: “Từ hôm qua đến giờ cứ rũ rượi ủ ê.”

 

“Đâu có gì đâu.”

 

“Hôm qua lúc tan ca, tôi nói chuyện với cậu, cậu cũng không thèm đoái hoài đến tôi. Rốt cuộc sao thế?” -Nàng hỏi: “Cậu đang nghĩ gì?”

 

Tôi rất cảm ơn sự quan tâm của Lưu Ly nhưng nếu nàng biết thực ra tôi là “gay”, liệu nàng có còn nói chuyện với tôi một cách dịu dàng như bây giờ không?

 

“Ơ, Lưu Ly, tóc cô sao thế?” -Tôi chuyển chủ đề: “Mới không gặp một chút, sao đã xoăn hết rồi?”

 

“Đẹp không?” -Nàng rất đắc ý: “Hôm qua tan ca tôi đi uốn đấy. Uốn mất ba tiếng đồng hồ.”

 

Tôi quan sát kỹ lưỡng một lúc: “Như vừa bị điện giật.”

 

“Mõm chó không mọc được ngà voi.” -Nàng vung nắm đấm nhỏ lên cho tôi một quả.

 

Chúng tôi đều bật cười.

 

Sau đó lại tán đông tán tây vài câu khác, rồi nàng đi ra chỗ khác.

 

Đêm qua ngủ không được ngon, giờ lại thêm một đống vấn đề, tôi thấy rất mệt, cảm giác có gì đó đã bị chúng tôi bỏ sót, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra là gì.

 

Lúc trưa, tôi từ bỏ đánh bài, mà tìm một phòng họp không người, định đánh một giấc tử tế.

 

Khi vừa mơ màng thì điện thoại bỗng reo lên, khiến tôi giật mình nhảy từ trên sofa lên. Tôi vội với tay lấy điện thoại.

 

Ai gọi cho tôi thế? Có phải hắn không?

 

Tôi đặt nó lên cạnh tai: “A lô?”

 

Gã to xác Tôn Cương: “Trần Tử Ngư, thằng nhóc này mày đang ở đâu thế? Ông tìm mày khắp nơi không thấy, mày trốn mẹ nó đi đâu rồi?”

 

“Đây đây, cậu la ó gì chứ.” -Tôi bực mình nói.

 

“Vụ án của Lý Tín Như! Bên hãng taxi có tin tức rồi!”

 

“Cái gì?!”

 

Tôi bỗng chốc ngồi bật dậy.

 

“Cậu nói chi tiết hơn đi!”

 

“Là thế này. Chẳng phải hôm trước tôi đã đến hãng taxi nhưng không phát hiện được gì sao? Tôi bèn đ lại lời nhắn cho người quản lý phụ trách tổng đài của họ. Là một cô nàng rất được, chỉ là tuổi không còn nhỏ nữa. Tôi đoán nàng cũng được 30 rồi, trông cũng được, thực sự được lắm…”

 

 

 

 

 

Advertisements

Gửi yêu và thương đến AIGV ❤

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s