Hadakeru Kaibutsu: Đâu đâu cũng là hào quang của cậu

img_20161007_0002

Đây là bài cảm nhận kèm tổng hợp một số phân đoạn mình thích trong Hadakeru Kaibutsu.

Hôm trước đọc lại series Sabita – Renai – Hadakeru nên hơi bị kích động, tự nhủ lòng phải viết về đôi Shuuna x Kanchan trong lúc còn cảm giác. Không mong sẽ có nhiều like, chỉ hy vọng có người vào bàn truyện hoặc lọt hố chung (Dù mình cũng đã đăng rất nhiều post về bộ này và cũng đã bàn đủ thứ trên đời rồi).

Ảnh mình dùng để dịch một số phân đoạn là từ raw Nhật nên sẽ không ghi credit.

Warning: Chủ thớt là một stalker của Ogeretsu Tanaka nên có lẽ quan điểm sẽ có hơi thiên vị

Continue reading

Hình phạt thi cử vô tận 03

Tác giả: Lãnh Ngạo Phu

Chuyển ngữ: GV

 

3. Quy tắc trò chơi

Vậy cậu chọn thế nào

 

 

Thuật ngữ văn bản và ngôn ngữ chính thức khi lên lớp của trại giam là tiếng Anh. Nói ra thì cũng có nguyên do.

 

Trong mấy ngàn năm tiến hóa của loài người, sự di chuyển va chạm không ngừng của các mảng kiến tạo và những thời kỳ chiến tranh thế giới đen tối đã khiến thế giới gộp lại thành một quốc gia mới và thống nhất.

 

Trong quá trình phát triển của loài người, hai loại ngôn ngữ có tần suất sử dụng cao nhất lần lượt là tiếng Hán và tiếng Anh. Vì dòng máu Trung Hoa được giữ lại nhiều nhất nên tiếng Trung nghiễm nhiên trở thành ngôn ngữ lớn nhất. Nhưng vì khó khăn trong việc giao lưu giữa các loại ngôn ngữ với nhau nên chính phủ thống nhất quy định tiếng Trung là ngôn ngữ chính thức duy nhất.

 

Bấy giờ hậu duệ của các nước Anh, Mỹ, Canada cho rằng tiếng mẹ đẻ của mình không nên vì vậy mà biến mất, nên qua nhiều lần giao thiệp không ngừng, cuối cùng họ đã đạt đến nhận thức chung: Đó chính là tiếng Trung sẽ là ngôn ngữ giao tiếp và truyền bá rộng rãi nhất, còn tiếng anh được mặc định làm ngôn ngữ dạy học. Tất cả người dân trong nước đều là những nhân tài song ngữ. Thế là tuy trong tương lai không nói tiếng anh trong cuộc sống hằng ngày nhưng mọi người đều có thể sử dụng tiếng anh thành thạo.

 

Lúc đầu Tô Vận nhìn thấy một số tiếng anh trên rất nhiều giấy tờ, nhưng vẫn chưa kịp hiểu ra hàm ý của nó. Hắn chỉ đơn thuần tưởng là chỗ này cũng giống như Trung Quốc, thêm tiếng Anh vào cho có vẻ chính quy hơn.

 

Tô Vận vừa nghe thứ tiếng anh lưu loát của giáo sư Toán cao cấp, vừa nhìn những con số ngổn ngang trên bảng đen. Rõ ràng hắn có thể hiểu đại khái ý nghĩa trong đó, nhưng vì ngôn ngữ không thông nên không thể hiểu hết hoàn toàn nội dung đang giảng.

 

Sau khi giáo sư Toán cao cấp ra một đề bài, mọi người đều đang tính toán, chỉ có mỗi mình Tô Vận là đang đơ mặt tra từ điển chuyển nghĩa Trung-Anh.

 

Vưu Tề thấy Tô Vận tra từ điển thì mặt đầy kinh ngạc: “Cậu tra từ điển làm gì, thuật ngữ tiếng Anh của môn Toán cao cấp đơn giản như vậy, chắc chưa đến mức không hiểu đâu nhỉ?”

 

Thuật ngữ tiếng Anh… đơn giản như vậy.

Continue reading

Hình phạt thi cử vô tận 02

Tác giả: Lãnh Ngạo Phu

Chuyển ngữ: GV

2. Buổi học đầu tiên

Giáo viên là một sự tồn tại thần thánh trong tù

 

“Ơ? Gì cơ?”

 

Tô Vận tưởng mình chọc giận người bạn cùng phòng mới, nhưng Triệu Ngôn Thuấn hoàn toàn không có vẻ gì đang giận, chỉ lạnh nhạt nhíu mày hỏi: “Chú không học hành tử tế, bộ muốn chết à?”

 

Lần cuối Tô vận nghe thấy câu này là vào trước kỳ thi đại học. Mẹ hắn thường cằn nhằn hắn như thế.

 

Nhưng theo trực giác, Tô Vận cứ cảm thấy ý nghĩa phía sau câu nói của Triệu Ngôn Thuấn không hề đơn giản như thế.

 

“Tại sao không học hành tử tế lại phải chết?”

 

Tròng kính của Triệu Ngôn Thuấn bỗng lóe ngân quang: “Sao chú có thể không biết? Muốn sống sót trong tù thì phải không ngừng học mới được.”

 

Tô Vận bị ánh mắt của Triệu Ngôn Thuấn làm cho sởn gai ốc: “Tôi… tôi từ dưới quê lên. Tôi ít khi lên mạng lắm nên không biết rốt cuộc nhà lao thế nào.”

 

Triệu Ngôn Thuấn nhìn Tô Vận chăm chằm cả buổi, như đang phân biệt thật giả trong lời nói của hắn, sau đó thu ánh mắt lại, bảo: “Chú biết rồi đấy, vào tù phải đi học cày điểm. Tuần nào ở đây cũng có môn phải thi. Nếu thành tích không đạt được 75 điểm sàn,  thì sẽ bị phạt.”

 

“Phạt?”

Continue reading

Kẻ mô phỏng 003

Tác giả: Lý Chá Lưu

Chuyển ngữ: GV

 

Chương 03 Đuôi tóc

 

 

Chu Đàn quay lại, Lý Lăng bảo hắn: “Đổi ví khác đi.”

 

“Tôi hay nặng lòng với mấy cái xưa, anh từng vá nó một lần thì tốt bụng vá thêm lần nữa đi?” -Chu Đàn cười, nói.

 

“Không vá nữa, đã đến lúc đổi rồi. Hay cậu đổi cái khác, rồi đem nó đi đóng khung treo lên đầu giường trừ tà đi.” -Lý Lăng nói.

 

“Một cái ví rách thì trừ tà nỗi gì. Mấy câu chuyện cười của anh càng ngày càng nhạt ấy.” -Chu Đàn cất ví đi, rồi bỗng đưa tay ra, vén nắm tóc dài trong cổ áo Lý Lăng. Hắn cười bảo: “Trước khi tốt nghiệp đã nhắc anh rồi, bao giờ anh mới chịu cắt cái này ra tặng  tôi?  Cái này mới thực sự trừ tà được nè.”

 

Nắm tóc vốn được cất giấu và ủ ấm trong lớp áo bỗng dưng bị rút ra, Lý Lăng lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh bò trên sóng lưng, rồi lại vì Chu Đàn chạm vào phần da trên cổ mình mà giật bắn lên.

 

Bây giờ đã rất ít người nuôi một đuôi tóc dài dưới phần tóc ngắn rồi. Đến bản thân Lý Lăng cũng chẳng biết tại sao lại để nó, có lẽ là nhị vị phụ huynh quá cố đã để cho anh lúc nhỏ? Anh thực sự không nhớ nữa. Nhưng theo những bức ảnh trong quyển album ở nhà thì chiếc đuôi dài dày cỡ hai ngón tay này đã tồn tại từ trước đến giờ, anh bèn để nó tiếp tục tồn tại. Trước giờ không cắt, nay đã dài qua eo.

 

Thay đổi không phải là một chuyện tốt.

 

Hiện giờ Lý Lăng đã ba mươi mốt nên nắm tóc trông có vẻ phóng đãng ngỗ ngược này luôn được giấu kỹ trong áo. Mấy năm trước bị Chu Đàn phát hiện, liền bị hắn vén ra nắm ở trong tay rồi kéo cho Lý Lăng ngã nhào.

 

“Quỷ tha ma bắt thật rồi. Lý Lăng, không ngờ nắm tóc này của anh không phải đồ giả.” -Lúc đó Chu Đàn đã nói thế.

 

“…Ờ.” -Lý Lăng rút lại nắm tóc trong tay Chu Đàn, chỉ thấy tim đập dữ quá, thế là vẫn quay lưng làm việc của mình.

 

“Hình như ngày xưa tôi từng thấy một bé trai ở đâu cũng để như thế.” -Chu Đàn ra điều nghĩ ngợi: “Chỉ cảm thấy rất đáng yêu. Nhưng lâu rồi chưa thấy.”

 

Về sau, Lý Lăng cũng vô số lần kích động muốn cắt phăng cái đuôi không hợp thời này đi,  nhưng lại không xuống tay được.

 

Mãi đến khi chính miệng Chu Đàn nói hắn chuẩn bị đưa Vương Tuyết Xuyên sang nước A, có thể sẽ kết hôn, Lý Lăng mới đột nhiên cảm thấy mái tóc này thực sự phải cắt rồi.

 

Thế là vài năm sau kể từ lần đầu bị Chu Đàn nắm tóc, hôm nay tóc lại một lần nữa được nắm trong tay hắn. Lý Lăng trấn tĩnh một lúc, quay người lại, ung dung trả lời hắn rằng: “Được thôi, hôm cậu kết hôn, sẽ cắt ra tặng cậu.”

 

“Tôi nói đùa đấy, anh nghiêm túc cái gì.”-Chu Đàn vỗ lưng Lý Lăng vài cái: “Đi thôi đi thôi.”

 

Họ cùng bước qua khu sảnh lớn bóng loáng như gương của tòa thí nghiệm. Chu Đàn đi lấy xe. Lý Lăng chờ hắn ở chỗ gần cửa.

 

Giữa lúc đó, Lý Lăng lấy bức ảnh vừa trộm được ra xem. Người trong ảnh vì chưa được khóa nét nên hơi nhòe, nhưng vẫn nhìn thấy được, vừa trẻ vừa tuấn tú.

 

…Đây thực sự  là Vương Tuyết sao?

 

Trước giờ, Lý Lăng luôn có cảm giác bài xích khó giải thích đối với ngoại hình của Vương Tuyết Xuyên. Anh tưởng đó là vì lòng đố kị hay sự không cam tâm giữa hai tình địch, chỉ nhìn thôi cũng khiến anh thấy khó chịu rồi. Nhưng Vương Tuyết Xuyên trong tấm ảnh cũ này, mặc bộ đồ thịnh hồi mười năm trước, mặt gần như vẫn là khuôn mặt đó, nhưng lại khiến Lý Lăng có cảm giác thân quen khó hiểu.

 

Chẳng lẽ trước kia anh từng thấy bức ảnh này?

 

Không đúng, Vương Tuyết Xuyên là kiểu con trai quan tâm đến độ Tây trong cách ăn mặc nhất. Có bao giờ thấy cậu ta mặc thế này đâu.

 

Chụp mười năm trước? Cũng không đúng, mười năm trước Vương Tuyết Xuyên mới học lớp mấy?!

 

Lý Lăng há miệng, không phát ra tiếng nào.