Động cơ giết người 64-66

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 64

 

Ả đàn bà ác độc? Tôi vừa nhấm nháp câu nói ấy vừa hồi tưởng về ngoại hình nhỏ xinh của Lý Mai, cảm thấy rất thú vị cũng rất khó tin. Nếu nói tính cách của con người có những hai mặt, mỗi người đều mang và thể hiện những khuôn mặt khác nhau trước người ngoài, thế có phải Lý Mai cũng che giấu một mặt khác của chị ta? Mặt kia của chị ta trông như thế nào?

 

“Ả đàn bà ác độc mà chị nói là chỉ Lý Mai sao?”

 

“Bản thân mẹ Lý Tín Như đã là một người khó gần. Cô con dâu mà bà ấy chọn này chỉ e còn lợi hại hơn mẹ chồng đôi phần!”

 

Bấy giờ Lưu Ly đã đối chiếu xong hộ khẩu, bước đến giao nó cho tôi: “Không có vấn đề gì.”

 

Sau đó, nàng ngồi xuống bên cạnh và cùng nghe với tôi.

Continue reading “Động cơ giết người 64-66”

Động cơ giết người 61-63

An tâm, không drop 🙂

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển Ngữ: GV

Chương 61

 

Ngồi trong xe hắn, chúng tôi chẳng ai nói gì.

 

Hắn chuyên tâm lái xe, còn tôi thì lẳng lặng ngắm nhìn cảnh phố hai bên không ngừng lùi về phía sau. Trước mặt chúng tôi, đèn đỏ và đèn xanh tắt và bật hết ngọn này đến ngọn khác.

 

Trong lòng chúng tôi đều biết sắp xảy ra chuyện gì. Chúng tôi đều đang nghĩ đến chuyện ấy.

 

Xe của chúng tôi băng qua trung tâm thành phố, đi vào một khu dân cư sang trọng tọa lạc hơi xa. Từ đây đi về phía trước thêm hai mươi cây nữa là sân bay. Thế nên ở khu dân cư này gần như đều là các quần thể biệt thự cao hai ba tầng. Trong đây, giữa cành lá xum xuê thấp thoáng những ngôi nhà ngói đỏ độc lập, hoa tươi bung nở thành bụi thành đám, ngập tràn tiếng hót hương hoa, khiến người ta nảy sinh ảo giác là mình đang ở nước ngoài.

 

Con Audi dừng lại trước cổng một biệt thự kiểu Âu màu kem nhạt.

 

Hắn lấy chìa khóa ra, bấm nút, cổng nhà để xe từ từ mở ra. Hắn lái xe vào trong. Sau đó, chúng tôi băng qua nhà giữ xe và vào nhà bằng cửa sau.

Continue reading “Động cơ giết người 61-63”

Động cơ giết người 58-60

Dạo này về nhà gặp ba má  bạn bè sung sướng yêu đời quá

nên quên cập nhật truyện

không biết còn ai đọc không T_T

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 58

 

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trải qua một đêm như thế.

 

Với một người phụ nữ, ôm nhau trên một chiếc giường mãi cho đến khi sắc trời bừng sáng.

 

Lúc bình minh, tôi cũng ngủ thiếp đi một lúc. Khi tỉnh lại thì thấy tay đã hoàn toàn mất hết cảm giác và đầu còn nhói lên từng cơn. Tôi cúi đầu nhìn xuống, Lý Nhiễm đã tỉnh. Trong vòng tay tôi, cô đang giương to đôi mắt tròn xoe như mắt mèo nhìn tôi chằm chằm.

 

“Tối qua tôi đã ngủ rất ngon.” -Cô ta nói.

 

“Tôi biết.” -Tôi nói: “Khi ngủ cô đúng là nặng như tạ.”

 

Cô có chút ngượng ngùng ngồi dậy, vỗ vỗ cánh tay đã hoàn toàn mất hết cảm giác của tôi: “Xin lỗi, có tê không?”

 

Nói thừa! Cô thử bị người khác đè như thế cả đêm xem. Trong lòng tôi nghĩ thế nhưng trên mặt lại làm ra bộ dạng hư hỏng: “Không sao, thêm một người cũng chẳng thành vấn đề.”

 

Cô bật cười: “Trần Tử Ngư, anh thực sự là một người kỳ lạ.” -Nhưng ngay sau đó lại cất nụ cười đi, nói một cách nghiêm túc: “Cũng là một quân tử.”

 

Tôi vươn vai, rúc vào trong chăn một chút, nằm xuống: “Nhưng đừng trách tôi không báo trước, đạo đức thanh cao của tôi chỉ một lần này, không có lần sau.”

Continue reading “Động cơ giết người 58-60”

Động cơ giết người 55-57

Đáng lẽ phải up từ hôm qua

nhưng nửa đêm mạng bị yếu sinh lý bất đắc kỳ tử.

Phát hiện mới 57 chia hết cho 3 (/w\)

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 55

 

Tôi im lặng lắng nghe nãy giờ, lúc này cuối cùng cũng không nhịn được mở miệng nói: “Có lẽ người mà Lý Mai đợi hồi tâm chuyển ý là cô.”

 

Lý Nhiễm ngớ ra.

 

“Cô thực sự đã làm trái tim chị cô tổn thương quá nhiều.”

 

Chúng tôi không nói một lúc lâu.

 

“Cũng có thể.” -Cô ta cười một cách miễn cưỡng: “Nhưng tôi cũng chẳng còn cách nào khác. Ai bảo chúng tôi đều yêu cùng một người đàn ông.”

 

“Đấy là người đàn ông của chị cô.”

 

“Dựa vào cái gì? Chỉ vì họ đã kết hôn? Cưới rồi vẫn có thể li hôn được mà.”

 

“Chính chị cô đã quen biết anh ta trước.”

 

“Thế thì đã làm sao? Tình yêu có phân biệt trước sau sao?”

 

“Cô quá ích kỷ rồi.”

Continue reading “Động cơ giết người 55-57”

Động cơ giết người 52-54

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 52

 

“Môi anh ta nóng bừng hệt như đang đóng một con dấu lên tay tôi. Tôi bỗng chốc ngớ ra, anh ta cũng thoáng ngớ ra. Sau đó anh ta đứng dậy. Anh ta đứng trước mặt tôi, tôi mới phát hiện anh cao đến thế, cao hơn tôi rất nhiều. Tôi bất giác lùi lại về sau, nhưng lại lùi hẳn vào vòng tay của anh. Tôi chỉ mặc một chiếc áo ngủ bằng vải, anh ôm tôi rất chặt. Hơi thở của anh rất gấp, tôi cảm nhận được bờ ngực anh đang không ngừng phập phồng, da dẻ toàn thân đều như đang bị sốt. Tôi cũng đang  sốt, tôi hoa mắt chóng mặt, đứng mà không vững. Tôi đẩy anh ra, nhưng đẩy không nổi. Tôi gọi anh ta. Anh rể, anh rể…. Nhưng anh vẫn không nói tiếng nào. Sau đó, cơ thể anh ta đè xuống thật nặng.”

 

Bàn tay lạnh buốt của cô đặt lên mặt tôi như đã từng đặt lên mặt Lý Tín Như lúc đó.

 

Cô nhìn tôi bằng một thứ ánh mắt đáng sợ như đang xuyên qua người tôi nhìn thấy một thứ không hề tồn tại. Còn tôi, tôi nghĩ bây giờ mình cũng đang nhìn cô ta bằng một thứ ánh mắt đáng sợ tương đương.

Continue reading “Động cơ giết người 52-54”

Động cơ giết người 49-51

Gần đây đang bận thi và cuồng oppa, nên chểnh mảng chuyện nhà.

Tạm thời lịch up sẽ đầy ngẫu hứng và không đều đặn.

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển Ngữ: GV

Chương 49

 

“Đúng thế, giờ vẫn còn chóng mặt đây này.”

 

“Thế còn không mau nằm nghỉ đi?”

 

Cô dẩu khuôn miệng nhỏ tròn khả ái lên: “Một mình tôi nằm trên chiếc giường lạ lẫm sẽ sợ.”

 

Cô? Mà biết sợ? Người phải sợ là tôi kia kìa.

 

Tôi gần như muốn thốt ra câu nói này một cách mỉa mai. Nhưng khi tôi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu trong sáng của cô thì đành giữ mồm giữ miệng mình lại.

 

“Trên giường tôi đâu có ma, cô sợ cái gì?” -Tôi nói một cách ôn hòa.

 

“Không biết.” -Cô kéo góc áo tôi, nói: “Anh mau vào chung với tôi đi, người ta thực sự nhức đầu lắm cơ.”

 

Người ta…

 

Sống lưng tôi lạnh toát.

 

Thế là tôi đành phải bỏ số áo dơ trên tay xuống, rút một chiếc khăn bông ra vừa lau bừa tay vừa đi theo cô ta về phía giường, trong lòng vô cùng bất an. Tôi có chút sợ hãi thật mà.

 

Cô ngồi trên giường, bỏ áo ngoài ra rồi bắt đầu lột áo len, cởi đến khi chỉ còn sót lại một chiếc áo sơ mi nhỏ. Lúc cô bắt đầu bắt tay vào cởi nút quần jeans, tôi đã ngăn cô lại.

Continue reading “Động cơ giết người 49-51”

Động cơ giết người 46-48

Chương 46

 

Tôi ngồi bên cạnh hắn.

 

Đóng cửa xe lại, thứ mùi thơm ngọt ngào tỏa ra từ người Lưu Ly lại càng rõ rệt hơn.

 

Dọc đường chỉ nghe thấy tiếng hắn chuyện trò cùng Lưu Ly. Lưu Ly hoàn toàn chẳng có chút ý thức đang chấp hành công vụ nào, suốt đường đi chỉ xem đây là buổi hẹn hò đầu tiên, vừa nói vừa cười, tán dóc miên man. Trình đại luật sư dường như cũng có vẻ rất ưng, dẻo mồm dẻo miệng làm Lưu Ly bật cười không ngớt. Có đến vài lần tôi thực sự muốn đề nghị là “Hay để tôi lái xe cho, anh ngồi ra phía sau mà chim chuột tiếp đi”. Vai tài xế này cứ để tôi làm là thích hợp hơn hết. Tôi biết Lưu Ly nhất định sẽ vô cùng tán thành.

Continue reading “Động cơ giết người 46-48”

Động cơ giết người 43-45

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 43

 

Hôm nay là thứ bảy.

 

Vốn là ngày nghỉ quý báu của chúng tôi, giờ chỉ vì xảy ra hai vụ án mạng mà bị cục chiếm dụng một cách tàn nhẫn.

 

Sáng sớm tinh mơ, chúng tôi đã đến văn phòng để tổng kết bài báo cáo điều tra của hai ngày hôm nay.

 

Như thường lệ, đầu tiên lão sếp đôn hậu của chúng tôi sẽ làm một bài phát biểu nhỏ về độ nghiêm trọng của hai vụ án mạng và sức ảnh hưởng tồi tệ của chúng đối với xã hội, sau đó lão lại nhấn mạnh tính tất yếu của việc nhanh chóng phá án, rồi tiếp theo lại tiến hành một lượt trình bày về tính quan trọng của nghề cảnh sát hình sự của chúng tôi đối với sự an toàn và đoàn kết của xã hội.

Continue reading “Động cơ giết người 43-45”

Động cơ giết người 40-42

Làm một quả giờ thiêng cho đúng phong cách

Các cô gái đọc thấy chỗ nào QT nhớ báo để tui nghĩ cách =)))

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 40

 

“Tôi đồng ý.”

 

Hàu được dọn lên. Hắn dùng dao cắt miếng thịt hàu vàng rộm ra, chấm với chút tương trắng rồi đưa vào miệng.

 

“Có điều động cơ giết người của tôi chỉ là suy luận một chiều của cậu.”  -Hắn nói: “Tuy tôi hiểu rõ lập trường của cậu nhưng tôi vẫn rất tò mò tại sao cậu lại nghi ngờ tôi? Vì so với những hoạt động tiềm thức nhỏ đến mức không đáng kể của tôi, cậu không cảm thấy người nhà nạn nhân có đầy đủ lý do giết người hơn tôi sao?”

 

“Chính vì mức độ đáng nghi của anh thấp nhất nên tôi mới tập trung điều tra anh.” -Tôi nửa đùa nửa thật: “Trong các tiểu thuyết trinh thám, hung thủ luôn luôn là người không thể nào giết người nhất.”

 

Hắn ta bật cười: “Nhưng đây là hiện thực chứ không phải tiểu thuyết trinh thám.”

 

“Anh còn nhớ sáng nay anh có đề cập với tôi chuyện của Lý Nhiễm và Lý Tín Như không?”

 

“Với bệnh nghề nghiệp của một luật sư, tôi buộc lòng phải sửa lại những chỗ sai sự thật trong câu nói của cậu.” -Hắn nói: “Chuyện đó không phải do tôi đề cập mà do các cậu nhắc đến trước. Lúc ấy các cậu nói các cậu đã biết cả rồi. Thế thì những gì tôi nói chẳng qua là để xác minh cho những gì mà các cậu biết, đúng không?”

 

“Nhưng những gì anh nói có sự chênh lệch với sự thật mà chúng tôi biết được.”

 

“Ồ?” -Hắn ta bày ra vẻ mặt rất hứng thú.

Continue reading “Động cơ giết người 40-42”

Động cơ giết người 37-39

Klqn vừa nhận ra 39 chia hết cho 3 (/w\)

#Cảm giác dốt toán#

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 37

 

“Cậu đến rồi.”

 

Chúng tôi bước đến bên cạnh hắn. Hắn như vừa bừng tỉnh khỏi cơn trầm tư, ngẩng đầu mỉm cười với tôi.

 

Người phục vụ nhã nhặn kéo ghế ra cho tôi, mời tôi ngồi xuống, rồi lại giở tấm khăn ăn màu trắng bằng vải bố ra phủ lên chân tôi.

 

Dường như hắn đang quan sát tôi và nhất cử nhất động của tôi.

 

Tôi cũng nhìn hắn. Chúng tôi chẳng ai nói gì.

 

Người phục vụ sau khi khẽ ra hiệu thì chuẩn bị rời khỏi. Hắn liền nhét một tờ giấy bạc vào tay của người phục vụ một cách thành thạo: “Cảm ơn cậu.”

 

Sau đó sự chú ý của hắn lại quay về chỗ tôi. Qua cặp kính viền vàng của hắn, tôi cảm thấy hắn đang nhìn tôi mà có chút như cười như không.

 

Thực ra bản thân tôi ngồi ở một nơi thế này cũng gượng gạo lắm. Giống như Lưu Ly không hợp với những quán cơm bình dân nhỏ, cây đồ này của tôi và những chỗ xa hoa trụy lạc này cũng hoàn toàn không ăn nhập gì với nhau.

 

Cái mà người ta gọi là khách sạn năm sao nói chung chỉ là một hiệu ứng giàu sang quý phái  ảo, hoàn toàn tách rời khỏi cuộc sống hiện thực, được tạo ra bằng tất cả những sự xa xỉ, nhằm cố gắng khiến bạn cảm thấy mình thực sự có cái gu đẳng cấp cao người một bậc khi ở trong đấy, thế nên cái giá đắt đỏ của nó hoàn toàn đáng đồng tiền bát gạo.

Continue reading “Động cơ giết người 37-39”