Động cơ giết người 64-66

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 64

 

Ả đàn bà ác độc? Tôi vừa nhấm nháp câu nói ấy vừa hồi tưởng về ngoại hình nhỏ xinh của Lý Mai, cảm thấy rất thú vị cũng rất khó tin. Nếu nói tính cách của con người có những hai mặt, mỗi người đều mang và thể hiện những khuôn mặt khác nhau trước người ngoài, thế có phải Lý Mai cũng che giấu một mặt khác của chị ta? Mặt kia của chị ta trông như thế nào?

 

“Ả đàn bà ác độc mà chị nói là chỉ Lý Mai sao?”

 

“Bản thân mẹ Lý Tín Như đã là một người khó gần. Cô con dâu mà bà ấy chọn này chỉ e còn lợi hại hơn mẹ chồng đôi phần!”

 

Bấy giờ Lưu Ly đã đối chiếu xong hộ khẩu, bước đến giao nó cho tôi: “Không có vấn đề gì.”

 

Sau đó, nàng ngồi xuống bên cạnh và cùng nghe với tôi.

 

“…Ngày xưa lúc Lý Tín Như chưa làm đại luật sư, nhà họ Lý cũng chẳng sung túc gì. Tôi và mẹ nó đúng là có chút xung đột nhỏ giữa chị em dâu nhưng vẫn qua lại một cách gián đoạn. Lúc ấy, tôi thương Tín Như như con ruột, tết nhất lễ lộc gì cũng không quên mua quần áo mới hay phát lì xì cho Tín Như. Sau đó, Tín Như đi làm, kiếm được tiền, khi tôi lại đến nhà nó thì sắc mặt mẹ nó bắt đầu không được vui. Anh nói như thế có đúng không? Ông vua còn có họ hàng nghèo mà! Sau đó nữa, khi con vợ của Tín Như được gả đến thì gần như châm chọc dè bỉu chúng tôi ra mặt. Chỉ mới hôm qua thôi, ả ta đã ngăn tôi và Đại Thành ở bên ngoài cửa một cách thẳng thừng! Anh nói đây có phải là những điều vãn bối nên làm? Lần đó tôi tức không chịu được, bèn cãi nhau một trận to với ả ngay trước cửa nhà! Tôi thấy cũng do ác giả ác báo nên ả Lý Mai đó kết hôn với Tín Như gần mười năm mà đến nửa mụn con cũng không đẻ ra được!” -Bà khinh thường ra mặt, trong miệng còn lầm bầm gì mà “mụ gà mái không biết đẻ trứng” vân vân. Làm như một con gà mái biết đẻ trứng như bà ta thì thân phận cao quý gấp bội, có thể cúi nhìn cả đàn gà với ánh mắt khinh khi.

 

“Rốt cuộc chuyện gì đã khiến cho nhà anh chị và nhà họ bất hòa như thế?”

 

“Ả đàn bà đó tâm địa xấu xa, gây chia rẽ làm họ hàng chúng tôi bất hòa, toàn tìm đủ một cách để khiến Tín Như nghiêng về họ hàng nhà ả. Bố ả này, mẹ ả này, chúng nó lấy tiền của Lý Tín Như đến béo ục cả ra. Ả đừng tưởng tôi không biết. Ngay trước khi Tín Như chết không bao lâu, Tín Như còn đem một số tiền lớn ra mua nhà cho gia đình ả! Ả đừng tưởng tôi không biết gì!” -Lý Hồng Hà tức giận nói: “Lúc Tín Như còn bé, tôi thương nó như vậy. Lớn lên giỏi giang, biếu chút quà cáp cho lớp già chúng tôi chẳng lẽ cũng không được sao? Sau khi lấy vợ thì trở thành một kẻ vô ơn! Ả đàn bà đó không đơn giản! Ả chỉ biết tìm Tín Như đòi tiền và đòi tiền. Tôi dám nói năm xưa ả thấy Tín Như giỏi kiếm tiền nên mới lấy nó. Bằng không, phước đức tu từ đời nào mà ông bố làm công nhân luyện sắt của ả được ở một nơi cao cấp như thế?…”

 

Tôi hiểu rồi, vẫn là vì chuyện tiền nong nên mới khiến cho hai nhà lục đục.

 

Lý Tín Như một miếng thịt béo bở, ai cũng muốn cắn một miếng, quẹt ít mỡ. Trước giờ không ai quan tâm đến cảm nhận của y. Mỗi một người đều chỉ muốn xin tiền của y. Nhưng Lý Hồng Hà bảo Lý Mai kết hôn với Lý Tín Như hoàn toàn vì tiền là không công bằng. Dù gì Lý Tín Như cũng là một anh chàng điển trai, hẳn nhiên y có sức hấp dẫn của mình.

 

Tôi không muốn nghe về những ân oán nảy sinh từ tiền giữa bà và Lý Mai nữa, nên cắt ngang lời tố cáo của bà: “Ban nãy chị nói chị biết ai là hung thủ?”

 

“Tôi biết!” -Hứng nói chuyện của bà đang rất đượm. Hai con mắt phát sáng lấp lánh nhìn chằm chằm vào bạn. Khóe miệng có bọt trắng ứa ra. Bà nói chắc như đinh đóng cột: “Chuyện này nhất định là do Lý Mai gây ra, chắc chắn không sai vào đâu được!”

 

Chuyện này mãi đến bây giờ, chúng tôi vẫn đang trong giai đoạn mò mẫm. Qua từng lớp suy luận tập trung vào nhiều đối tượng khả nghi mà vẫn chưa thể đưa ra một cách chính xác mục tiêu nghi phạm nào.

 

Người phụ nữ trước mặt chỉ đích danh Lý Mai một cách quả quyết như vậy, có lẽ chính là một điểm đột phá của vụ án này.

 

Tôi và Lưu Ly trao đổi ánh mắt với nhau. Nhưng chúng tôi đều không bộc lộ cảm xúc.

 

“Chị phải hiểu rõ là giờ chị đang đưa ra một lời tố cáo đáng sợ.” -Tôi nói một cách khoan thai: “Ý chị nói Lý Mai đã giết hại chồng mình?”

 

“Tôi biết, tôi biết.” -Bà ra sức gật đầu: “Tôi và chồng tôi cũng bàn qua chuyện này rồi. Ông ấy cũng nghĩ khả năng lớn nhất là Lý Mai.”

 

“Chị biết đấy. Nếu nghi ngờ của chị là sai lầm thì Lý Mai có thể kiện chị tội vu khống.” -Tôi nghiêm giọng để tránh trường hợp bà làm thế là để báo thù mối thù hôm qua Lý Mai cãi nhau với bà.

 

Sự bất an vụt hiện rồi vụt tắt trên mặt bà. Nhưng trong nháy mắt, bà lại nói một cách chắc cú: “Tôi cảm thấy chắc chắn là ả ta, không sai vào đâu được.”

 

“Lý do của chị?” -Lưu Ly nói.

 

“Có lần tôi đến nhà tìm Tín Như, lần đó là vì chuyện tài trợ cho Đại Thành nhà tôi học trường cấp hai trọng điểm. Tôi muốn tìm Tín Như giúp đỡ. Đại Thành là em họ ruột thịt của nó mà. Kết quả thì bắt gặp hai vợ chồng chúng nó cãi nhau. Chúng tôi đứng ngoài cửa nghe thấy giọng ả đàn bà đó. Ả đang uy hiếp Tín Như. Ả nói tôi sẽ giết anh, rồi sẽ có một ngày tôi giết anh!”

 

“Những lời tức giận trong lúc cãi nhau không thể nói lên điều gì.” -Lưu Ly nói.

 

“Đấy là chuyện bao lâu về trước rồi?” -Tôi hỏi.

 

“Lâu lắm rồi, chắc mấy năm trước.” -Bà nói nhưng rồi lại bổ sung: “Chuyện này nói lên là ả đàn bà này bụng bồ dao găm! Sau đó lại một lần khác, tôi đến nhà họ, đúng lúc Tín Như ở nhà, nó trò chuyện với tôi. Bấy giờ ả đàn bà đó đi từ trên lầu xuống. Tôi nhìn thấy ả. Ả trông rất kinh dị, lẳng lặng bước xuống như ma, hai con mắt cứ nhìn Tín Như chằm chằm. Tín Như ngồi quay lưng về phía ả nên không nhìn thấy, nhưng tôi thì thấy rõ mồn một. Lúc đó, tôi nhìn bộ dạng của ả mà trong lòng khiếp đảm. Tôi chào ả một tiếng. Tín Như ngoảnh đầu lại, ả mới dời mắt đi, cứ như chưa có chuyện gì xảy ra mà tự vào bếp rót nước uống. Về sau tôi nói chuyện này với Tín Như, bảo Tín Như cẩn thận vợ nó, Tín Như chỉ cười cười mà hoàn toàn không để tâm. Anh xem sau đó chẳng phải đã xảy ra chuyện rồi sao?”

 

Chương 65

 

Chuyện này hơi bị thú vị. Tôi dùng đầu bút bi gõ nhẹ lên bàn.

 

“Đấy lại là chuyện bao lâu về trước?”

 

“Hơn nửa năm… chắc gần một năm về trước.” -Bà nói: “Sau đó thì tôi không đến nhà Tín Như lần nào nữa. Mãi đến hôm qua, tôi muốn sang nhờ Tín Như thu xếp việc làm cho Đại Thành nhà tôi. Tôi biết nó quen biết nhiều người, đường nẻo nhiều… Nhưng không ngờ… không ngờ…” -Bà thở dài một tiếng. Sự bi ai lần này là chân thành. Có lẽ đang nghĩ đến việc làm của Đại Thành nhà bà vẫn chưa đâu vào đâu!

 

Hơn nửa năm, gần một năm về trước, lúc ấy, có phải Lý Mai đã phát hiện tư tình của Lý Tín Như và em gái mình? Không ngờ chị ta có thể nhẫn nhịn mãi mà không bùng nổ. Nghĩ kỹ thì người phụ nữ này quả thật cũng có chút đáng sợ.

 

“Vô cùng cảm ơn thông tin mà chị cung cấp.”

 

Cuối cùng tôi nói: “Chúng tôi nhất định sẽ xác minh cẩn thận, điều tra rõ chân tướng, nhanh chóng bắt hung thủ về quy án.”

 

Tiễn người phụ nữ ấy đi, Lưu Ly ngoảnh đầu sang nhìn tôi.

 

“Cậu thấy thế nào?”

 

Tôi trả lời nàng như trả bài: “Quyết không xử oan người tốt nào, cũng quyết không tha cho kẻ xấu nào.”

 

Lưu Ly bật cười: “Tôi thì thấy Lý Mai rất đáng thương. Người đàn bà này thực sự là một con mụ đanh đá. Giao thiệp với bà ta ắt hẳn rất đáng sợ.”

 

Tôi tỏ vẻ đồng ý.

 

“Dù có nói gì đi chăng nũa, chúng ta cũng nên báo cáo chuyện này cho sếp biết ngay, để xem sếp nói thế nào. Dù sao thì kẻ đáng nghi nhất vụ án cũng đã trồi lên mặt nước rồi.”

 

Lưu Ly bỗng dưng hỏi tôi: “Trần Tử Ngư cậu vừa trúng số à?”

 

“Gì cơ?”

 

“Tại sao cậu trông có vẻ rất vui?”

 

“Nét mặt rạng ngời đúng không?” -Tôi cười hì hì: “Cuối cùng cũng cảm thấy tôi rất đẹp trai rồi chứ gì?”

 

“Tôi cảm thấy cậu trông như hồi quang phản chiếu .” -Nàng nói.

 

“Tôi nghĩ chúng ta nên tập trung điều tra Lý Mai.” -Sau khi nghe báo cáo của tôi, Tưởng Mập đề nghị.

 

Sếp trầm ngâm nói: “Đợi thêm chút đã. Tôn Cương ra hãng taxi rồi, để xem lúc đó Tiểu Tôn có điều tra được thông tin gì không?”

 

Nếu sếp đã nói thế, chúng tôi cũng đành phải đồng ý.

 

Kết quả là đợi đến chiều, Tôn Cương vẫn chưa trả lời bất cứ tin tức gì thì Tiểu Triệu -cậu sinh viên trường cảnh sát đang giám sát ở dưới nhà Lý Mai -đã gọi về báo cáo.

 

Cậu ấy bảo cậu ấy bắt gặp Lý Mai thu dọn hành lý, xuống nhà bắt xe, trông có vẻ định đi xa.

 

Nghe thấy tin này, mọi người đều rất hưng phấn. Chúng tôi đều có chung một cảm giác là cuối cùng rắn cũng cầm lòng không đậu mà bò khỏi hang.

 

Sếp chỉ thị Tiểu Triệu lập tức chặn Lý Mai lại, đưa chị về cục điều tra.

 

Không ngờ chúng tôi lại gặp lại nhanh như thế.

 

Là đối thủ thì thế nào cũng sẽ tương phùng.

 

Lúc Lý Mai ngồi trước mặt tôi với sắc mặt trắng bệch, tôi đã bất giác nghĩ thế.

 

Trước mắt, chị vẫn tiều tụy, yếu ớt và thanh tú như thế. Nhưng cùng một ngoại hình lại cho người ta một cảm giác hoàn toàn khác. Sau sự nhợt nhạt dường như cất giấu những âm u lạnh lẽo, sau vẻ thanh tú có lẽ đang giương nanh độc.

 

Lần xét hỏi này tuyệt đối sẽ không nhẹ nhàng như lần trước.

 

Tôi nhìn chị chằm chằm. Thứ ánh mắt nghiêm nghị có sức thẩm thấu luôn luôn rất có hiệu quả. Nó sẽ khiến hung thủ cảm thấy như đang bị X-quang soi thấu. Dưới tình trạng này, có lẽ hung thủ sẽ thực hiện một vài động tác nhỏ trong vô thức, có lẽ sẽ lỡ lời mà để lộ một số thông tin nào đó. Tất cả những điều này đều rất thú vị.

 

“Chị thu dọn hành lý để đi đâu?” -Tôi hỏi.

 

“Tôi muốn về nhà ngoại ở mấy ngày.” -Lý Mai nói.

 

“Chắc không phải định đào tẩu đấy chứ?”

 

Nếu đổi lại là Lý Nhiễm, chắc chắn sẽ trả lời một cách hùng hồn: “Ai định đào tẩu?!” hay là “Vớ va vớ vẩn” vân vân.

 

Nhưng Lý Mai chỉ cúi đầu xuống một cách hiền lành: “Không phải.”

 

“Tại sao bỗng dưng muốn về nhà ngoại?”

 

“Không phải bỗng dưng, tôi muốn mấy ngày nay rồi. Ở một mình… cô đơn quá.” -Chị nói.

 

“Chị hoàn toàn có thể bảo người thân chị sang ở với chị vài hôm, như em gái chị chẳng hạn. Chẳng phải sao?” -Tôi cố tình nhắc đến Lý Nhiễm.

 

Nghe đến em gái mình, chị ta ngước đầu nhìn tôi một cái với chút hoảng loạn, sau đó lại cúi đầu xuống, lắc vài cái.

 

“Tại sao không chứ?” -Tôi hỏi.

 

Chị cắn môi không nói.

 

“Ở đây có một điểm đáng nghi. Nhớ lần đầu tiên tôi ghi lời khai cho chị, tôi từng hỏi chị, tình cảm của chị và chồng chị thế nào, chị đã trả lời tôi là rất tốt. Nhưng theo kết quả điều tra của chúng tôi mấy ngày nay thì không hề như thế. Chị giải thích thế nào đây?”

 

Chương 66

 

Chị ta không nói.

 

“Tại sao lại nói dối chúng tôi?”

 

Chị ta vẫn không nói.

 

“Một người không thể không có mục đích khi nói dối đâu. Mục đích của chị là gì?”

 

“…”

 

Tôi hết cách, đành dịu giọng lại và đổi một chủ đề khác.

 

“Mấy đêm nay, ngủ vẫn ngon chứ?” -Tôi nhìn hai quầng thâm của chị, hỏi.

 

Chị ta nhìn tôi một cái hơi bất ngờ, chẳng hiểu tại sao tôi lại bỗng dưng quan tâm đến mình.

 

Chị vẫn không dám nhìn tôi, chỉ lắc đầu.

 

“Tại sao ngủ không ngon thế?” -Tôi hỏi: “Chị nhớ chồng chị à?”

 

Cả người chị ta dường như cứng đờ.

 

“Hay là…” -Ngữ khí của tôi bỗng thay đổi: “đã làm chuyện gì xấu nên đang sợ khiếp vía đây?”

 

Mãi cho đến lúc này, chị mới bỗng dưng ngẩng phắt đầu lên, nhìn thẳng vào tôi.

 

“Tôi không giết người.” -Chị nói.

 

“Nhưng đã có người tố cáo chị, rằng chị từng uy hiếp là sẽ giết chết Lý Tín Như.”  -Tôi nói.

 

Chị bộc lộ một vẻ mặt rất hoảng hốt.

 

“Tôi không giết anh ấy.” -Chị nói.

 

“Chị có thừa nhận từng nói những lời này không? Chẳng hạn như là sẽ giết chết anh ta?”

 

“Tôi… tôi không…” -Chị bộc lộ vẻ mặt sắp khóc đến nơi: “Tôi không nhớ nữa.”

 

“Thế có nghĩa là có phải không?”

 

“Tôi không nhớ nữa!”

 

“Có phải chị luôn mang những suy nghĩ đó. Mãi cho đến đêm hôm ấy, khi Lý Tín Như ra ngoài vui vẻ xong quay về thì cuối cùng chị cũng không kìm nén được nữa và dùng dao dưa hấu làm hung khí giết chết anh ta?”

 

“Tôi không biết. Tôi đã ngủ suốt. Tôi không biết anh ấy đã ra ngoài. Tôi không biết anh ấy đã đi đâu.” -Chị ta vừa khóc vừa nói.

 

Lúc này, chị ta trông có vẻ rất kích động. Mặt lúc đỏ lúc trắng. Những ngón tay run rẩy lau nước mắt.

 

Lưu Ly huých nhẹ tay tôi một cái.

 

Nàng rút mấy tờ khăn giấy đưa cho Lý Mai.

 

“Được rồi được rồi, đừng khóc nữa.” -Nàng dịu dàng nói: “Chỉ cần chị thực sự không giết người thì rồi cũng sẽ được làm rõ thôi. Chị hãy ngoan ngoãn phối hợp với công việc của chúng tôi, đừng khóc nữa.”

 

Điều tra chính là những vậy, đặc biệt là với phụ nữ, không thể truy đánh dồn dập được. Có những lúc thực sự cần một người đóng vai xấu, một người đóng vai tốt. Chiêu này đôi khi sẽ có hiệu quả ngoài mong đợi.

 

Tôi và Lưu Ly hợp tác lâu năm nên rất ăn ý trên phương diện này.

 

“Có thể tiếp tục được chưa?” -Tôi xụ mặt hỏi.

 

Lý Mai lấy khăn giấy che mắt lại, gật đầu một cách miễng cưỡng.

 

“Vì chị là người duy nhất có mặt ở hiện trường suốt buổi tối xảy ra vụ án, vì chính mình chị cũng nên trình bày rõ ràng. Chị thực sự không nhìn thấy gì? Chị thực sự không nghe thấy gì?”

 

Chị ta ra sức lắc đầu.

 

“Vấn đề bây giờ là nếu hung thủ không phải chị, thì hung thủ đã vào nhà anh chị bằng cách nào? Còn ai có chìa khóa nhà chị? Hay chính chị đã mở cửa cho y? Chẳng lẽ y cứ đứng trước cửa đợi Lý Tín Như suốt? Người đó là ai mà nửa đêm nửa hôm Lý Tín Như lại cho y vào nhà?”

 

“Tôi không biết. Tôi không biết.” -Chị lẩm bẩm.

 

Thẩm vấn Lý Mai thực sự là một việc vô cùng hóc búa.

 

Người phụ nữ này, nếu chị ta không hề vô tội và bất lực như những gì chị ta thể hiện thì chị ta nhất định là một cao thủ diễn kịch thông minh tuyệt đỉnh. Nếu chị không hề làm thế một cách vô tình thì chị chắc chắn vô cùng am hiểu cách đối phó với cảnh sát. Cuộc điều tra diễn ra một cách vô cùng khó khăn mà hoàn toàn không có kết quả. Chị ta không im lặng thì lắc đầu, không thì trả lời là tôi không biết. Dù thế nào, chị ta cũng đinh ninh mình không giết người và bỏ ngoài tai tất cả những điều khác. Nếu ép chị dữ quá, chị chỉ biết run rẩy, không thì khóc lóc, làm như chúng tôi toàn là những kẻ xấu đang ức hiếp cô nhi quả phụ.

 

Nhưng theo những gì mà Lý Nhiễm miêu tả chị ta, tôi không tin là chị ta thực sự ngây thơ vô tội.

 

Một người phụ nữ với khả năng nhẫn nhịn đáng sợ như vậy sao có thể ngây thơ đơn giản đến thế được chứ?

 

Lúc tôi đang nghỉ ngơi hút thuốc bên ngoài phòng thẩm vấn thì bỗng dưng lại sinh ra một điểm khả nghi đáng sợ khác. Sao tôi có thể khẳng định những gì Lý Nhiễm nói đều là thật cơ chứ? Có lẽ căn bản chị cô vốn là một bà nội trợ thiếu hiểu biết, là một người phụ nữ mất chồng đáng thương thì sao? Liệu lập trường quan điểm của tôi trong cả vụ án này có bị đánh lạc hướng mà không hay?

 

 

 

Advertisements

One thought on “Động cơ giết người 64-66

Gửi yêu và thương đến AIGV ❤

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s