Động cơ giết người 94-96

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 94

 

 

Hắn làm theo lời tôi.

 

Hắn đứng chính giữa sảnh lớn. Xung quanh không có vật gì có thể dùng để công kích. Tay hắn đặt hai bên đầu, vô cùng hợp tác, thuận lợi hơn dự đoán của tôi nhiều.

 

“Tử Ngư, rốt cuộc em bị sao thế?” -Hắn thăm dò: “Tôi chỉ muốn cho em một bất ngờ.”

 

“Quả thật anh đã cho tôi một bất ngờ.” -Tôi lạnh lùng nói: “Tôi bảo đừng nhúc nhích rồi mà! Anh đứng đấy, đừng nhúc nhích, tôi có vài điều muốn hỏi anh.”

 

Hắn chìa tay ra làm động tác mời một cách tao nhã.

 

Tôi hít một hơi thật sâu.

 

“Anh và Lý Tín Như rốt cuộc có quan hệ gì?”-Tôi nói từng chữ một.

 

-Phủ nhận đi!

 

Phủ nhận đi!

 

Nói hai người chỉ là bạn học cũ, hai người hoàn toàn không có quan hệ gì cả!

 

Nhưng hắn mở miệng nói: “Cậu ấy là bạn học cũ của tôi… cũng là người yêu cũ của tôi.”

Continue reading “Động cơ giết người 94-96”

Động cơ giết người 91-93

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 91

 

 

“Trong tay vẫn còn chút việc chưa làm xong.” -Tôi cố gắng kiểm soát giọng nói của mình.

 

“Nếu thế có cần đổi ngày không…?”

 

“Không, tôi sẽ sang. Anh… cứ chờ tôi ở đó.”

 

Không đúng, ngữ khí của tôi không đúng.

 

“Được. Vậy tôi chờ em.”

 

Chuyện đã nói xong, nhưng hắn không hề ngắt máy.

Continue reading “Động cơ giết người 91-93”

Động cơ giết người 88-90

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Một trong những phần lấn cấn nhất TvT

 

Chương 88

 

 

 

Vào ngày thứ hai mươi hai Lý Mai bị thẩm vấn

 

Gần như mất hết tri giác, tôi ngồi trước bàn làm việc của mình, ngẩn ngơ nhìn tấm ảnh bị vò nát trước mặt. Có lẽ bên cạnh tôi có kẻ đến người đi, có lẽ có người nói chuyện với tôi. Tôi không biết, tôi không quan tâm. Không biết từ lúc nào những bóng người bên cạnh dần dần biến mất. Phòng làm việc từ từ yên tĩnh trở lại. Họ tan ca cả rồi, chỉ còn lại tôi lặng lẽ ngồi đó.

 

Ngoài cửa sổ là bóng đêm mỗi lúc một nồng đượm.

 

Trước mặt tôi, Lý Tín Như lẳng lặng mỉm cười.

 

Nụ cười ấy dường như hơi toát mùi giễu cợt.

 

Phải, y ngụy trang rất khéo. Y che giấu rất khéo.

 

Y đã đánh lừa tất cả chúng tôi thành công.

Continue reading “Động cơ giết người 88-90”

Động cơ giết người 85-87

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 85

 

 

“Cô quan tâm chị ta?” -Tôi nhìn cô chăm chú: “Bình thường có thấy cô đến thăm chị ta đâu?”

 

Lý Nhiễm dẩu khuôn miệng nhỏ lên: “Chị ta sẽ bị xử tội à?”

 

“Tạm thời thì chưa, hiện giờ vẫn chưa đủ bằng chứng chứng minh chị ta là hung thủ. Hơn nữa đó cũng là việc của tòa án.”

 

“Thường thì những vụ như vậy sẽ xử thế nào? Chung thân?” -Cô ta hỏi: “Chị ta sẽ bị bắn bỏ ư?”

 

Trong lòng tôi thoáng xao động: “Cô mong chị ta bị xử tội sao?”

 

“Sao anh có thể nói thế?” -Cô ta cau mày lại, lớn giọng nói.

 

“Sao cô lại hỏi thế? Trong lòng cô đã nhận định Lý Mai là hung thủ rồi sao?” -Tôi nhìn chằm chằm vào mắt cô nhưng ánh nhìn của cô nhanh chóng né ra. Cô ta chớp mắt một cái, lúc ngẩng đầu lên lần nữa đã đổi sang một bộ mặt cười.

 

“Sao chúng ta lại nhắc đến vụ này nhỉ?” -Cô ta nói: “Nói chuyện khác đi, cứ nói về vụ án mãi chán chết đi được.”

Continue reading “Động cơ giết người 85-87”

Động cơ giết người 82-84

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 82

 

Có lẽ lúc đầu, quả thật tôi đã đặt cái nhìn nghi ngờ chủ yếu lên người Lý Mai. Vì những án lệ về mưu sát chồng thực sự nhiều không đếm xuể. Hơn nữa Lý Mai lại là người được lợi nhất sau khi Lý Tín Như chết nên mức độ đáng nghi của chị là cao nhất. Thế nhưng, tiếp xúc với chị càng nhiều, tôi càng cảm thấy có lẽ Lý Mai thực sự là một người phụ trong ngoài như một: mỏng manh, lương thiện, bất lực. Tôi cảm thấy ở chị không hề trang bị đủ sự quyết tâm ngang ngược bất chấp tất cả dù cho cá chết lưới rách của một kẻ giết người. Điều này có thể nhìn thấy ở thái độ của chị trước vụ bê bối của Lý Nhiễm và chồng mình.

 

Nếu chị muốn giết Lý Tín Như thì ngay lúc đó đã có đầy đủ lý do và động cơ rồi, nhưng chị không làm thế. Cái chị chọn vẫn là rụt lùi và nhường nhịn. Theo tôi thấy, tự sát là một sự né tránh và rụt lùi tiêu cực nhất. Sau đó chị và Lý Tín Như đã đạt đến thỏa thuận: một ngôi nhà đổi lấy sự giải quyết của sự việc. Trên thực tế, chính ngôi nhà này cũng đã thực sự cắt bỏ Lý Tín Như khỏi cuộc đời chị. Từ đấy về sau, chị đã hoàn toàn không bận tâm đến sự tồn tại của Lý Tín Như nữa. Chị chỉ muốn một gia đình, chị không muốn mất đi gia đình này nữa. Hẳn là chị sẽ không phá hỏng cái “gia đình” mà chị đã sở hữu này.

 

Đúng như những gì chị nói, chị đã trải qua sự sống và cái chết nên chị rất trân trọng cuộc sống và sinh mạng trước mắt mình. Khi không chị sẽ không muốn phá hoại nó, huống hồ chi thủ pháp phá hoại là một vụ án mạng -thủ pháp kinh hoàng nhất.

 

Lần họp trước, tôi đưa ra nghi ngờ của tôi với sếp nhưng sếp chẳng bảo đúng sai. Ý kiến nội bộ của chúng tôi cũng không thống nhất nên tình hình vụ án của Lý Mai vẫn đang ở trong tình trạng bế tắc. Nhưng nếu bạn hỏi tôi có tin kẻ gây ra hai vụ mưu sát là Lý Mai hay không thì câu trả lời của tôi là không tin.

 

Nhưng đây không phải là vấn đề mà tôi tin hay không có thể giải quyết được. Phán xét một người có tội hay không là việc của tòa án. Còn điều tôi có thể làm chỉ là nếu tôi nghi ngờ trong lòng thì tôi có nghĩa vụ cố gắng tìm cho ra nghi phạm chân chính.

 

Tôi nghĩ ngợi một lúc rồi móc di động ra gọi cho Lưu Ly.

Continue reading “Động cơ giết người 82-84”

Động cơ giết người 79-81

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 79

 

Thực ra bây giờ tôi cũng rất muốn tìm một người đánh cho một trận tơi bời.

 

Tôi đã điều tra hồ sơ của Trình Minh. Hắn quả thật tốt nghiệp trường Đại học Pháp chính Bắc Kinh. Nhưng trước đây, chúng tôi hoàn toàn không để ý đến học bạ của hai người họ. Dù sao thì đây cũng là tra án chứ không phải tuyển dụng. Tại sao Trình Minh lại thừa nhận Lý Tín Như là bạn học của hắn? Lý Mai mới đầu cũng bảo Trình Minh là bạn đại học của Lý Tín Như. Hơn nữa thời gian tốt nghiệp của hai người họ cũng không giống nhau, Trình Minh tốt nghiệm sớm hơn Lý Tín Như một năm. Chuyện này nói lên điều gì?

 

Tôi sắp xếp lại lý lịch của Lý Tín Như một cách tỉ mỉ. Tôi phát hiện Lý Tín Như và Trình Minh quả thật tốt nghiệp cấp ba chung một năm, nhưng y lại tốt nghiệp đại học muộn hơn Trình Minh một năm. Tại sao lại thế? Chẳng lẽ y không đủ điểm? Tôi nhớ Trình Minh từng nói với tôi thời đi học Lý Tín Như là một học sinh tương đối ưu tú nên tình huống này hẳn nhiên không tồn tại.

 

Tôi thử bấm số bộ phận phổ thông của trường Trung học Số 29 ở thành phố mà Lý Tín Như từng theo học, nhưng đường dây cứ bận mãi. Xem ra tôi đành phải đích thân chạy một chuyến rồi. Lý lịch của Lý Tín Như thực sự đầy chỗ khả nghi.

Continue reading “Động cơ giết người 79-81”

Động cơ giết người 76-78

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 76

 

“Đổi ngày mai thế nào?” -Tôi hỏi.

 

“Mai không được, tôi có mấy người bạn cũ từ Bắc Kinh đến, chúng tôi đã hẹn họp mặt rồi.”

 

“Ồ, là bạn cũ ở Tây Chính?”

 

Tín hiệu điện thoại không được tốt cho lắm, dường như đã bị gián đoạn một lúc.

 

“A lô, a lô?” -Tôi nói.

 

“Bây giờ nghe thấy rồi.” -Hắn nói.

 

“Vậy cứ thế đi.” -Tôi nói: “Đợi tôi được nghỉ rồi gọi lại cho anh sau.”

 

“Tử Ngư…” -Hắn nói.

 

“Gì?”

 

Tín hiệu đã gián đoạn hoàn toàn. Bên kia điện thoại vọng đến tiếng tút tút.

Continue reading “Động cơ giết người 76-78”

Động cơ giết người 73-75

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 73

 

Trong thuyết tương đối của Einstein, thời gian và không gian không tuyệt đối, mà tương đối.

 

Về điều này, gần đây tôi đã có sự cảm nhận sâu sắc.

 

Từ khi yêu Trình Minh, tôi cảm thấy thời gian qua đặc biệt nhanh. Ngày tháng cứ như đặc biệt trơn nhẵn dễ trôi. Chớp mắt một cái lại một tuần qua đi. Nhưng đối với Lý Mai mà nói, mười ngày chị ở trong phòng giam này lại như ba thu dọn vào một ngày, một ngày dài bằng một năm.

 

Tôi và Trình Minh không phải ngày nào cũng gặp nhau. Nhưng lúc không gặp thì nhất định sẽ gọi nhau một cuộc.

 

Có lúc trong phòng họp, điện thoại tôi reo lên, tôi hạ thấp giọng xuống nói đôi câu với hắn. Cách tôi không xa, lãnh đạo đang phát biểu một cách khô khan dông dài. Xung quanh tôi là một đám ông tướng thô kệch: đang ho, đang hút thuốc, đang ngáp, có người đang đánh rắm lén. Tôi ngồi trong một bầu không khí vẩn đục, một màn sương khói lượn lờ; mà tim tôi đập nhanh, cơ thể tôi nóng bừng, tôi đang mỉm cười trong vô thức. Chỉ vì cú điện thoại này của hắn. Cúp máy, tôi nghĩ có lẽ đây chính là tình yêu.

Continue reading “Động cơ giết người 73-75”

Động cơ giết người 70-72

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 70

 

Ngày thứ ba, tuyến phòng ngự của Lý Mai cuối cùng cũng xuất hiện sơ hở.

 

Chị ta đã thừa nhận biết chuyện của Chu Khiết Khiết. Nói theo cách của chị thì tuy không biết ả đàn bà đó tên gì, nhưng chị biết có một ả đàn bà như thế tồn tại, chị cũng biết Lý Tín Như đang cho tiền ả ấy.

 

“Thế nên chị hận anh ta, muốn giết anh ta?”

 

Lý Mai khóc rống lên một cách mất kiểm soát.

 

“Tôi không hận anh ấy, tôi cũng không giết anh ấy.” -Chị ta nói: “Có lẽ lúc đầu tôi đã từng hận, nhưng về sau thì tôi đã không hận nữa, tôi quen rồi. Dù các anh có tin hay không, tôi đã quen rồi! Anh ấy có làm thế nào cũng chẳng sao nữa, tôi chỉ muốn sống cuộc sống của tôi một cách yên ổn! Tại sao anh ấy lại chết vào lúc này chứ? Tại sao tôi đã như thế rồi, mà anh ấy vẫn muốn hủy hoại cuộc sống của tôi?’

Continue reading “Động cơ giết người 70-72”

Động cơ giết người 67-69

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 67

 

Chúng tôi đã lãng phí thời gian cả ngày trời.

 

Chúng tôi là chỉ tôi, Lưu Ly và cả Tôn Cương.

 

Cuộc điều tra về Lý Mai hoàn toàn không có tiến triển. Cuộc điều tra của Tôn cương ở hãng taxi cũng hoàn toàn không thu hoạch được gì. Muốn tìm ra người tài xế tình cờ đi ngang qua khu nhà Lý Tín Như trong đêm đó thực sự không dễ. Mà người tài xế đó còn phải tình cờ chở ai đó đến chỗ ở của Chu Khiết Khiết thì càng khó hơn. Nhưng chuyện này không thể vội, chỉ có thể từ từ mà triển.

 

Sau khi tan ca, tôi thay đồ thường rồi đi ngay đến nhà hàng đã hẹn với Trình Minh.

Continue reading “Động cơ giết người 67-69”