Tính toán chi li 52

Xong việc rồi không hiểu sao vẫn khoá.

-GV

CHƯƠNG 52

Tôi buồn bực không muốn nhúc nhích. Tắm xong lần hai trong buổi tối hôm nay, Hàn Mộ Vũ bước từ trong phòng tắm ra, chẳng nói chẳng rằng ngồi bên cạnh tôi. Rất dễ thấy là thằng nhóc này vừa đi tắm nước lạnh xong. Trên người vẫn còn bốc hơi lạnh toát.

“Ê.” -Tôi gọi hắn: “Gỡ ra cho anh!”

Thật ra đấy chỉ là cái nút sống được cột đại bằng áo. Tôi cởi ra cái roẹt là được. Nhưng tôi vẫn õng ẹo nhét tay vào trong lòng Hàn Mộ Vũ, cạ vào làn da thấm lạnh trơn láng của hắn.

Mộ Vũ chẳng buồn ngẩng đầu, cởi trói cho tôi. Cho dù vừa tắm nước lạnh xong, mặt hắn vẫn hơi ửng đỏ. Tôi đoán hắn đang ngại. Thế là tôi quyết định giậu đổ bìm leo, trêu hắn đôi câu: “Mộ Vũ, cậu thực sự khiến tôi nhìn không thấu. Bảo cậu không biết thì cậu chơi cả SM. Mà bảo cậu biết, cậu lại chạy đi tắm nước lạnh trong thời khắc quan trọng nhất. Cậu đó cậu đó, không biết nói cậu sao nữa…”

Mộ Vũ ngơ ngác nhìn tôi, hỏi: “SM là gì?”

Continue reading

Tính toán chi li 51

Khoá để bảo vệ sức khoẻ tinh thần vị thành niên. Và hôm nay up liền hai chương nên nhớ đọc chương 50 trước nhé. Vì một thế giới ăn thịt không đứt quãng. Thương yêu.

-GV

CHƯƠNG 51

Continue reading

Tính toán chi li 50

Khoá để bảo vệ sức khoẻ tinh thần vị thành niên.

-GV

CHƯƠNG 50

Nhưng chuyện thân mật vốn không liên quan nhiều đến “biết” hay “không biết”. Chủ yếu là muốn hay không muốn.

Có thể kỹ xảo sẽ làm khơi lên sự thích thú ở cảm quan. Nhưng chỉ nhu cầu bản năng mới có thể kích nổ những khát khao ở sâu trong tâm hồn.

Bao lâu nay, bao nhiêu tưởng tượng huyễn hoặc. Cảm giác hôn hắn trong tưởng tượng cứ ngỡ là đã sướng muốn chết rồi, nào ngờ còn chẳng say đắm bằng một phần mười cảm giác thực tế. Thế nên tôi đã phát điên khi đầu lưỡi hắn lướt qua vành môi tôi một cách cực kỳ nhẹ nhàng mang theo chút run rẩy.

Cảm giác vui mừng như điên, mê loạn như điên, để rồi đáp lại như điên.

Continue reading

Tính toán chi li 48

Du lịch (1)

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 48

Thực ra dù hắn ở thành phố L thì chúng tôi cũng không thể gặp nhau mỗi ngày. Nhưng dẫu sao vẫn có sự khác biệt giữa khoảng cách “xa ngoài ngàn dặm” và “với tay là tới”. Tôi có thể mặt dày hỏi hắn vô số lần hắn có nhớ tôi không. Nhưng khi từ “nhớ” thực sự thốt ra từ trong miệng hắn, tôi đã đớ ra. Ban nãy chạy về hùng hục vì lo nhà hắn có chuyện, nay lại bị một câu nói, một cái ôm khiến cho bao nhiêu lo lắng cũng tan biến, đến mấy câu dặn dò cũng quên mất. Bình thường nói vớ va vớ vẩn thì lưu loát lắm. Đến giây phút quan trọng thực sự, tôi lại vô dụng như một đứa câm.

Nói ra thì cũng không phải lần một lần hai rồi. Những cái ôm lừa được, kiếm được, trộm được, cướp được ấy rất quen thuộc, cũng rất say đắm. Say đắm sự gần gũi khi hai cơ thể áp sát vào nhau, như tìm thấy được một nửa bị thất lạc đã lâu của mình. Những kẽ hở mà bình thường không thể nhìn thấy trong tim cũng được lấp đầy. Thế nên thỏa mãn, thế nên không mong gì hơn nữa. Cuộc sống cứ thế xuất hiện trạng thái bão hòa. Trạng thái ấy rất dễ chịu và quá dễ chịu, dễ chịu đến mức tôi lười nghĩ ngợi thêm điều gì, lười hỏi han thêm điều gì, chỉ mơ màng sướng rơn ở lì trong vòng tay của Hàn Mộ Vũ.

Nơi bắt đầu của tình yêu chính là nỗi nhớ.

Có thể hắn có cùng một kiểu thích với tôi, có thể hắn cũng không biết…

Continue reading

Tính toán chi li 47

” Nói với anh một tiếng là tôi phải về nhà “

-Hàn Mộ Vũ.

CHƯƠNG 47

“An Nhiên, tôi nhận ra anh đẹp không phải dạng vừa đâu.”

“Tất nhiên!” -Tôi ngượng ngùng giật điện thoại lại. Trong sự vui sướng đến choáng váng, tôi gửi bức ảnh vừa rồi cho hắn.

Hắn đứng dậy, lấy một chiếc áo tay ngắn tròng vào, nói với tôi: “Đi thôi, tôi ra ngoài đi dạo với anh.”

Lúc ra ngoài, Dương Hiểu Phi đang chơi vui vẻ như một chú vịt nước. Thấy hai chúng tôi đi ra, gã lau nước trên mặt đi, chạy đến hỏi: “Anh Hàn, mấy anh đi đâu thế?”

“Đưa An Nhiên về, tiện ra ngoài đi dạo…” -Hàn Mộ Vũ trả lời.

“Em đi nữa, em đi nữa…” -Dương Hiểu Phi vứt khăn lại cho một ông bạn kế bên, nhe hàm răng trắng nhỏ ra, rồi đi lên dẫn đường trong trạng thái bụng ngực lõa lồ…

Tôi không ghét Dương Hiểu Phi. Tôi còn rất thích tính cách đơn giản của gã nữa kía. Nhưng thế này thì quá là không biết điều! Sao chỗ nào cũng có cậu thế?

Continue reading

Tính toán chi li 46

Chương này bị khoá vì gei quá

-GV

CHƯƠNG 46

Tôi phát hiện chỉ cần đề cập đến những vấn đề không nên đề cập đến, tôi sẽ có thể không kiêng dè gì trước mặt Hàn Mộ Vũ.

Tôi biết tan làm hắn thích ở lì trong ký túc xá đọc sách, một lòng muốn bồi dưỡng bản thân thành kiểu nhân tài học sâu hiểu rộng, chứ không giống loại người không chí cầu tiến, suốt ngày ngoài chơi game chỉ biết yêu đương như tôi. Thế nên, thi thoảng, tôi mới kéo hắn ra ngoài ăn uống chơi bời. Mà phần lớn thời gian còn có gã béo Dương Hiểu Phi đi theo.

Chầu cơm tôi khao để cảm tạ hai người họ giúp tôi mở thẻ là tiệc tự chọn. Đây là yêu cầu của Dương Hiểu Phi. Thật ra rất rẻ. Ba người cũng chỉ một trăm năm mươi tệ. Ăn đến cuối cùng, tôi phải ra sức khuyên ngăn gã béo: “Đừng liều mạng như vậy, hôm khác anh lại mời cậu. Cậu đừng để no quá rồi có mệnh hệ gì…”Cho dù đã cản lại như thế, cuối cùng tôi và Hàn Mộ Vũ vẫn phải dìu Dương Hiểu Phi xuống lầu.

Còn cái chầu Hàn Mộ Vũ đòi khao lại tôi để ăn mừng tăng lương đã bị tôi vòng vo chối mất. Tám mươi phần trăm tiền hắn kiếm được đều gửi hết về nhà. Tổng cộng trong tay hắn cũng chẳng dư dả gì, để hắn khao còn khiến xót xa hơn khi tiêu tiền của mình nữa.

Continue reading

Tính toán chi li 45

“Hay cậu làm vợ tôi?”

-An Nhiên.

CHƯƠNG 45

“Cậu lấy đâu ra tiền thế. Chẳng phải tiền của cậu đều gửi cả về nhà rồi à?”

Hắn buộc xong, vỗ vai tôi. Đợi tôi quay người lại, hắn nói: “Anh đừng quên, tôi có tiền làm thêm!”

“Cậu tăng ca mệt sống mệt chết là để mua cái này đấy à?” -Tôi kinh ngạc trợn to mắt. Đừng nói chuyện này là thật nha Hàn Mộ Vũ.

“Thì tôi thấy anh rất thích thứ này… Trước giờ không biết anh thích cái gì. Hình như anh chả thiếu gì cả…Tôi cũng không biết có thể tặng gì cho anh…”

Continue reading