Tính toán chi li PN2

Nguyên vẹn trước năm tháng

-Hoa Mãn Sư.

PHIÊN NGOẠI 2

Ngày đầu tiên được trả tự do, An Nhiên về nhà mới của cậu và Mộ Vũ, vừa mở cửa xe ra đã đóng băng trước giọng trẻ con lảnh lót. Một đứa trẻ tròn trịa chạy từ trong nhà ra, vừa gọi “ba” vừa chạy về chiếc Subaru của Mộ Vũ. An Nhiên lùi vào trong xe như bị điện giật, đóng cửa lại cái rầm. 

Như vừa rơi mấy trăm mét từ trên không trung thẳng xuống mặt đất, An Nhiên ngơ ra trước cú đập.

Kịch tính ghê, cậu nghĩ, chuyện gì vừa xảy ra vậy? Trước giờ không ai nói với mình là con của Hàn Mộ Vũ đã biết đi rồi… Thế mình còn quay về làm gì nữa? Tất cả hạnh phúc mong đợi bỗng chốc khô héo trong lòng, An Nhiên chỉ còn mỗi hối hận: Mình không nên ra tù, sống cả đời trong cửa sắt, song sắt, dây xích sắt còn dễ chịu hơn tình huống này. 

Continue reading “Tính toán chi li PN2”

Tính toán chi li PN1

Yêu ảnh.

-Mộ Vũ.

PHIÊN NGOẠI 1 (MỘ VŨ)

Hoa Mãn Sư: Phiên ngoại này được viết dưới góc nhìn của Mộ Vũ.

Thời gian: sau khi khổ tận cam lai.
Địa điểm: tại nhà Mộ Vũ.
Tác giả hỏi Mộ Vũ: “Cậu đã phải lòng An Nhiên như thế nào?” Sau đó Mộ Vũ đã kể lại chuyện đó một cách đơn giản. Lúc đó An Nhiên không có mặt, ổng đang….ngủ…

Những câu kể bình đạm như đang hồi tưởng lại, sau khi mưa gió đã qua đi.

Continue reading “Tính toán chi li PN1”

Tính toán chi li 121 – 6

CHƯƠNG CUỐI 6/6

Cuộc sống vẫn đơn điệu nhưng có vẻ tốt hơn năm ngoái rất nhiều. 

Khi Dương Hiểu Phi và Ngô Việt đến thăm tôi, các giám ngục trông giữ sẽ đứng xa ra một chút. Họ nói chuyện với tôi cũng rất tự nhiên, tôi cũng không phải lo lắng những chuyện như là mình mà nói sai điều gì khi về sẽ bị trừ điểm. Có những thứ lẽ ra không được mang vào, bây giờ giám ngục chỉ xem đại cho qua rồi không quan tâm nữa. Có lần còn mang cả một xửng cảo hấp vào. Dương Hiểu Phi cười, bảo đấy là của anh Hàn gã làm. Lẽ ra không được mang vào đâu, nào ngờ chị giám ngục còn tìm cho cái bọc để đựng, lúc đưa cho tôi còn được hâm lên nữa. Món bánh cảo nhân tôm hẹ hôm đó chỉ cắn một miếng là nước mắt rơi xuống mất kiểm soát. Đây là lần đầu tiên cũng là lần duy nhất tôi khóc trong tù, vừa khóc vừa ăn vừa cằn nhằn: “Bao nhiêu năm rồi mà tay nghề vẫn tệ như vậy!”

Continue reading “Tính toán chi li 121 – 6”

Tính toán chi li 121 – 5

CHƯƠNG CUỐI 5/6

Hậu quả của sự việc sẽ vô cùng nghiêm trọng. Đặc biệt là trong trường hợp này, người của Cục Giám sát Ngân hàng vẫn đang hiện diện.

Tôi ý thức được bản thân sẽ như thế nào. Dù gì tôi cũng đã phạm cái lỗi không thể chấp nhận nhất của ngân hàng, mà còn cố tình vi phạm với số tiền khổng lồ, dù sau này có bất kì hình phạt gì tôi cũng không có gì để oán trách. Có điều, các đồng nghiệp của tôi cũng sẽ bị vạ lây. Nghe bảo có chi nhánh anh em nào đó vì một khoản chuyển tiền điện tử bốn trăm nghìn tệ bị trùng lắp, không đòi lại tiền được, khiến cho các chủ quản giám đốc của ngân hàng bị giáng chức, các nhân viên liên quan đến nghiệp vụ phải tự lấy tiền bù vào tổn thất này, mọi người trong chi nhánh bị trừ mất năm mươi phần trăm tiền thưởng năm đó. Tất cả những chuyện đó đều xảy ra trong tình trạng không làm kinh động Ngân hàng Nhân dân và Cục Giám sát Ngân hàng mà tự mình âm thầm giải quyết. Nhưng lần này tôi bị bắt tại trận, người của Cục Giám sát Ngân hàng đang ở ngay bên cạnh. Chị Tào của tôi, anh Cao của tôi, đồ đệ của tôi, những người đã cùng tôi sống cuộc sống nhàm chán, không biết các đồng nghiệp sẽ bị liên lụy ra sao, không biết nó sẽ mang đến tai họa gì cho cả ngân hàng chúng tôi. Thế nhưng chuyện đã lỡ rồi, tôi không hề hối hận. Bắt đầu lại lần nữa, tôi vẫn sẽ làm như vậy. 

Continue reading “Tính toán chi li 121 – 5”

Tính toán chi li 121 – 4

CHƯƠNG CUỐI 4/6

Hôm trước chị Tào gọi điện bảo trụ sở chính sắp đến tuần tra trên diện rộng, yêu cầu tất cả nhân viên phải có mặt tại vị trí công tác, muốn xin nghỉ phép thì tìm hẳn chủ tịch mà xin. Chị bảo nếu tôi không có bệnh gì nghiêm trọng thì hãy đến cơ quan một chuyến để khỏi phiền phức. Tôi không muốn xin nghỉ phép với chủ tịch, né ông ta còn không kịp cơ mà, nên quyết định đi làm luôn. Vì lo nghĩ không ngủ được, tôi đành hút thuốc thâu đêm, có lẽ sắc mặt khó coi quá, chị Tào nhìn tôi như nhìn ma, không dám xếp tôi ở quầy trước, thế là cho tôi ngồi sau quầy phụ trách ghi chép và đối soát các khoản tiền lớn nhỏ và chi tiêu nội bộ. 

Tổ tuần tra buổi chiều mới đến. Lúc đầu còn tưởng chỉ có các phòng các bộ phận ở trụ sở, không ngờ còn có cả Cục Giám sát Ngân hàng đi theo. Thế là không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng. Mỗi người đều bận âm thầm sửa lại các loại sổ đăng ký của mình, sợ bị tra ra chút sơ sót gì. Tôi cũng điền đại mấy chữ. Vì mỗi người đều bị kiểm tra, nên cũng khá tốn thời gian. Chị Tào đon đả nói cười liên tục, chốc chốc lại bưng trà rót nước pha trò, có sơ sót gì nhỏ thì cố gắng tìm lý do để ứng phó. Lúc bốn giờ, Dương Hiểu Phi gọi đến. Chị Tào ra sức đưa mắt liếc tôi. Đang trong thời gian làm việc, thanh tra đều đang ở đây, tôi tự giác chạy vào nhà vệ sinh nói chuyện điện thoại riêng. 

Dương Hiểu Phi rất kích động, nhưng ăn nói lại rành mạch hơn hẳn bình thường. 

Continue reading “Tính toán chi li 121 – 4”

Tính toán chi li 121 – 3

CHƯƠNG CUỐI 3/6

Gần như cầu xin, tôi nói: “Mộ Vũ cậu nói linh tinh gì đấy? Gì mà luật sư, gì mà bao nhiêu năm? Có nghiêm trọng đến mức bị phạt hình sự không? Tôi nghĩ cuộc sống của chúng ta không thể là sóng gió xã hội đen, cũng không thể là gián điệp thương trường… cùng là chỉ là một cuốn ngôn tình đô thị hơi trắc trở một tí… Cậu thấy sao?” 

Lại một tiếng cười rất nhẹ, không khí đập vào loa, một cơn rung truyền đến qua sóng điện thoại: “An Nhiên, anh biết không? Thực ra tôi đặc biệt thích nghe anh nói chuyện, thích anh tán dóc, thích những câu chuyện hài mà anh kể, thích anh giả vờ hung dữ chửi người khác khi ngại, thích mỗi một biểu cảm mỗi một cử chỉ của anh. Anh không biết anh dễ thương đến mức nào đâu… Tôi không nỡ xa anh, nhưng thực sự…hết cách rồi…” 

Continue reading “Tính toán chi li 121 – 3”

Tính toán chi li 121 – 2

CHƯƠNG CUỐI 2/6

Dương Hiểu Phi nói trong nức nở, câu đầu tiên là: “Anh An Nhiên, có chuyện rồi.”

Tôi cảm thấy tim mình thắt lại: “Chuyện gì thế?” 

“Thì là chuyện dự án đó. Bọn em nhận dự án ở khu giải phóng Tường Đông theo thủ tục chính quy, nhưng kết quả kiểm tra của tổ điều tra bảo thiếu tài liệu, bảo bọn em khởi công trái phép, và có hành vi hối lộ gì đó. Dự án này thuộc về nhóm của anh Hàn, toàn bộ trách nhiệm đều đổ lên đầu họ.”

“Sao lại thế này? Các cậu chưa làm đủ thủ tục mà cũng dám khởi công à?”

Continue reading “Tính toán chi li 121 – 2”

Tính toán chi li 121 – 1

CHƯƠNG CUỐI 1/6

Mộ Vũ không ở bên cạnh, tôi cực kỳ không quen, chân tay cũng không biết để đâu cho phải. Mộ Vũ bảo sẽ nhắc tôi uống thuốc. Kết quả là ăn cơm, uống thuốc, đi ngủ đều nhắc. Đặc biệt là hai hôm đầu sau khi hắn về. Một ngày bao nhiêu cú điện thoại, tôi cũng không đếm xuể, hình như chỉ cần có thời gian là hắn gọi, cười hắn bám như sam hắn lại than với tôi rằng hắn không tập trung được nữa. Tôi lôi chuyện cũ ra hỏi hắn: Sao ba năm qua không có tin tức gì vẫn được cơ mà? Câu trả lời của hắn là không muốn sống cuộc sống đó nữa. 

Trong nhà, ba không cần tôi chăm lo; tạm thời không thể từ chức; cũng không sang thành phố Z được; tôi thu dọn đồ đạc quay lại thành phố L đi làm. 

Continue reading “Tính toán chi li 121 – 1”

Tính toán chi li 120

“Ở bên anh dễ chịu quá, tôi không muốn về về thành phố Z nữa.” 

-Hàn Mộ Vũ.

CHƯƠNG 120 

Những tháng ngày thoải mái không hề dài lâu. Sự bận rộn của Mộ Vũ ngày càng rõ rệt. Nửa đêm cũng có người gọi đến tìm hắn. Nhưng hắn cũng không bảo sẽ về. Lúc ở bên tôi, tuyệt đối không nhắc đến chuyện công việc, mà chỉ lặng lẽ ở bên tôi. 

Có người bảo ba ngày là có thể hình thành một thói quen. Thực ra có những thói quen chẳng cần đến ba ngày để hình thành. Một ngày, thậm chí một lúc là đủ. Chẳng hạn như quen ở bên cạnh Mộ Vũ. Tất nhiên tình hình thực tế là tôi chưa bao giờ quen với việc Mộ Vũ không ở bên cạnh mình, bao nhiêu năm cũng thế. 

Hắn khiến tôi cảm thấy yên bình, bất kể làm gì, thậm chí là chẳng làm gì, chỉ ngồi như vậy thôi cũng cảm thấy yên bình. Thời gian chậm lại, tôi không còn tính toán chuyện ngày xưa và sau này nữa. Hai chúng tôi như hai hòn đá nằm cạnh nhau dưới đáy nước, ung dung nhìn năm tháng trôi qua. Mộ Vũ luôn có thể nhanh chóng nhảy ra khỏi những chuyện lặt vặt của những cú điện thoại và nhảy vào vòng tròn riêng của hai chúng tôi. Lúc ở bên cạnh tôi thì một lòng nghĩ về tôi, ánh mắt chăm chú, vẻ mặt cũng đầy thỏa mãn và trân trọng. Cực hiếm khi ra ngoài, chúng tôi chỉ ở lì trong nhà. Ăn những món ăn đơn giản mà Mộ Vũ nấu, uống thuốc đúng giờ đúng lượng dưới sự giám sát của hắn, pha trà cho hắn uống bằng chiếc cốc mà ba cố tình chuẩn bị riêng cho hắn, cùng xem tivi, đọc sách, lên mạng hoặc nói chuyện phiếm trong vô thức. Phần lớn thời gian đều là tôi nói này nói nọ, thỉnh thoảng hắn mới chêm vào vài câu để cho tôi biết là hắn đang chăm chú lắng nghe. Nói ra thì có vẻ rất vô vị và quá sức nhạt nhẽo, nhưng thực ra cuộc sống như vậy mới dễ chịu làm sao, dễ chịu đến mức khiến tôi muốn đi hết kiếp này với người này như thế này. Tình cảm là thứ không ăn được, cũng không uống được, nhưng có thể nêm đủ vị vào cuộc sống như nước lọc này. 

Tôi sướng lắm, nhưng có người không vui. 

Continue reading “Tính toán chi li 120”

Tính toán chi li 119

Tôi thật lòng cảm thấy quan trọng nhất là được ở bên nhau lâu dài.

-An Nhiên.

CHƯƠNG 119

Mộ Vũ nghiêng đầu qua, nhìn vào mắt tôi, nói: “An Nhiên, anh phải tin tôi, tất cả những gì tôi làm đều là muốn tốt cho anh.” 

“Tin, tất nhiên tin, chắc chắn tin.” -Để bày tỏ sự chân thành, tôi suýt thề độc tới nơi. 

Cuối cùng hắn cũng bị tôi cảm động, lẳng lặng kéo tôi qua cài nút lại cho tôi, chồng áo len vào, bảo tôi đừng để bị cảm lạnh. Tôi nhìn hắn chỉnh lại quần áo cho tôi, bỗng nhớ đến cảnh tượng mình chế giễu Ngô Việt. 

Lúc đó Ngô Việt đang quen bạn gái. Nó vô cùng cưng chiều cô gái đó, nghe nó nói chuyện điện thoại mà tôi nổi hết da gà. Tôi cười nó hèn, nó còn rất vui, bảo có thể làm người tình nhỏ của mình vui cũng là một thú vui. Quả thật, nhìn khuôn mặt thư giãn của Mộ Vũ, trong lòng tôi cũng dễ chịu hơn nhiều. 

Continue reading “Tính toán chi li 119”