Tính toán chi li 98

“Cũng chỉ có ảnh thôi, không ai có thể nghĩ cho anh đến mức này nữa…”

-Dương Hiểu Phi.

CHƯƠNG 98

Trên đường đi bệnh viện, Mộ Vũ đã chảy rất nhiều máu, tay áo ướt đẫm một mảng lớn. Hắn ôm cánh tay phải bị thương, co người lại tựa vào vai tôi, chẳng hó hé tiếng nào, chỉ cắn răng run lẩy bẩy. Tay trái tôi ôm lấy hắn, cổ tay phải vì đang bị sưng, vết thương lật ra ngoài, máu nhuộm đỏ cả một bàn tay, nên trông rất đáng sợ, nhưng thực ra vẫn nhúc nhích được. 

Anh Sáu và một chú khác đưa hai chúng tôi vào bệnh viện. Hai người đó đều chưa vào bệnh viện bao giờ, muốn giúp cũng không biết làm thủ tục thế nào, Bố cục của bệnh viện lại rối như mê cung, họ không tìm được phương hướng, gần như toàn là tôi chạy đôn chạy đáo, tôi cũng không xem mình là người bị thương.

Tôi đi theo Mộ Vũ lo liệu trước sau trái phải, nhảy lên nhảy xuống. Tìm bác sĩ, đóng tiền, xét nghiệm, lấy thuốc, gọi đến cơ quan, gọi cho ông chủ Kim. Tôi thu xếp hết tất cả những chuyện mà mình có thể nghĩ ra được. 

Nhưng điều khiến người ta tuyệt vọng nhất là đoạn ngón tay mà tôi cất trong túi áo mang đến cuối cùng vẫn không được dùng đến. Bác sĩ bảo ngón út của Mộ Vũ bị tổn thương quá nghiêm trọng, diện tích vết cắt chéo quá lớn; hơn nữa bản thân lưỡi cưa không bén theo kiểu của dao, mà dày tận mấy mi-li-mét, sức cắt chủ yếu đến từ chuyển động xoay tròn với tốc độ cao, nên sự tổn thương trên ngón tay của Mộ Vũ không phải là một mặt cắt mà bị nghiền nát một đoạn. Đoạn ngón tay đó không nối lại được. 

Continue reading

Tính toán chi li 97

Thế là trở tay không kịp, thế là ăn năn đủ đường.

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 97

Vì sao thư tranh cử của tôi lại khó viết đến như vậy? Vì không có điểm mạnh gì để nói. Ngoại trừ giải quán quân cộng chứng từ trong cuộc luyện binh kỹ thuật cấp tỉnh ra thì tôi không còn thành tích vẻ vang gì khác nữa. Sau này cầm bản thảo đầu tiên của bức thư tranh cử mà Mộ Vũ viết cho tôi lên xem, tôi bị ấn tượng ngay lập tức. Con người vừa chuyên nghiệp vừa cần cù, tận tâm, không oán không hận, dâng hiến cả thanh xuân cho sự nghiệp tài chính mà Mộ Vũ nhào nhặn nên là An Nhiên thật à? Hèn chi người ta bảo chữ viết là thứ rù quến nhất. Tôi còn thấy cảm động vì mình nữa là. Trong đó bất ngờ còn có rất nhiều quan điểm và kế hoạch làm việc khá sát với thực tế. Chức vị mà tôi chuẩn bị tranh cử là vị trí phó quản lý của Bộ phận Quản lý Kế toán. Tôi còn không biết phó quản lý rốt cuộc phải làm gì, nhưng hắn lại có thể nói ra một cách rành mạch rõ ràng. Tôi hỏi mấy thứ đó hắn tìm trên mạng hết hả. Hắn lắc đầu, nói đa phần đều là thêu dệt. Tôi nhìn hắn vô cùng sùng bái. Giỏi ghê! 

Continue reading

Tính toán chi li 96

“Thực ra…anh yêu anh trai em.”

-An Nhiên.

CHƯƠNG 96

Đầu thuốc bị ném xuống đất, nhanh chóng tắt ngúm. 

Không đèn đường, không xe cộ, không người đi lại. Tối tăm, yên ắng, lạnh lẽo. Đây là nơi quỷ quái gì thế? Những ngôi làng thanh bình yên ả trên truyền hình, trong tiểu thuyết đều là hư cấu ư? Lại một cơn gió lạnh quét qua, tôi cởi chiếc áo Mộ Vũ vừa đắp lên người mình ra, cố bắt hắn mặc vào. Hắn chống cự mấy cái rồi bỗng nhiên ngoan ngoãn. Cài nút lại tử tế, tôi ra sức ôm chặt vai hắn, nhưng cuối cùng vẫn hận mình yếu ớt quá không thể cho hắn đủ hơi ấm. 

“Về nhà thôi, lạnh!” -Tôi lấy tay áo dụi mắt, kéo hắn đi ngay. 

Đến cuối cùng, Mộ Vũ cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng nắm tay tôi. 

Vừa bước vào cửa, em gái đã mừng rỡ chạy ra, nói với anh nó là thím Ba vừa gọi điện, cô gái kia đồng ý qua lại thử. Mộ Vũ không quan tâm những gì nó nói, kéo tôi vào trong nhà. Em Hàn không nhận ra chỗ khác thường của anh nó, nói với kẻ đang có chút ngây dại này: “Em còn tưởng hết cửa rồi. Anh an Nhiên, anh biết không? Hai người đó ở trong phòng tổng cộng chưa tới năm phút. Chân trước anh vừa đi khỏi, chân sau họ đã đi ra. Anh em bảo từ đầu đến cuối ảnh chỉ nói đúng một câu “Không còn sớm nữa.”, không ngờ bây giờ lại được… Anh An Nhiên, anh đi mua thuốc à? Anh em chờ một lúc không thấy anh về, cứ đòi đi tìm anh, sợ anh không tìm được đường về nhà…” 

Tôi còn chưa trả lời em gái, Mộ Vũ đã nhét chiếc áo khoác đang vắt trên lưng ghế của tôi cho tôi. Hắn nói: “An Nhiên, anh thu dọn đi, lát nữa mình đi ngay, mình về thành phố L.”

Continue reading

Tính toán chi li 95

Lại là những câu chuyện cũ.

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 95

“Thằng nhóc này sao ngoan cố thế?” -Tôi vừa kéo Mộ Vũ đi vào phòng ngủ của chúng tôi, vừa quay đầu lại hứa với em gái và cô đang khóc lóc vô cùng tủi thân: “Để cháu nói nó, chẳng qua chỉ là xem mắt thôi mà? Có gì lớn lao đâu? Yên tâm đi ạ!” 

Vào phòng, đóng cửa. 

Tôi vừa quay người lại, chưa kịp hó hé tiếng nào, đã bị Mộ Vũ giữ trên cửa khóa miệng lại. 

Tôi nhẹ nhàng vỗ về hắn, cũng có thể là hắn đang dịu dàng vỗ về tôi. 

“Mộ Vũ…” -Tôi vừa mở miệng ra, hắn đang cắn lên môi tôi một cái: “Không được nói.” -Giọng nói trầm thấp, êm ái như một nắm tơ. 

Hắn chỉ không muốn tôi buồn. 

Continue reading

Tính toán chi li 94

Chương này bị khóa bởi Tấn Giang.

-GV.

CHƯƠNG 94

“Cười cái gì đó?” -Tôi mở miệng, giọng nói có chút khản đặc. 

Mộ Vũ không trả lời, hỏi tôi có khó chịu không. Tôi cố nhịn, bảo không sao, chỉ muốn đi tắm thôi. 

Lẽ ra hai ba ngày không tắm cũng chịu được, nhưng hôm nay lỡ làm đổ rất nhiều rượu lên quần áo và vào trong cổ. Mùi rượu khắp người khiến tôi cảm thấy buồn nôn. 

Mộ Vũ bảo được, trong thôn có nhà tắm công cộng, chín giờ tối đóng cửa, chờ hắn dọn dẹp một tí rồi dẫn tôi đi. 

Lúc hắn đi đổ mảnh vỡ miễng chai, cô Hàn có qua thăm tôi, hỏi đây hỏi đó mấy câu, trông thân thiết nhiệt tình bất ngờ. Cô chỉ bảo người trong thôn uống rượu thật tình lắm, chỉ sợ khách không được thỏa, Mộ Vũ lại không biết trông nom người khác, chẳng biết đỡ bớt cho tôi. Tôi chỉ thấy những gì cô nói cách xa tình huống thực tế mấy ngàn dặm nên cũng lười phân trần, dù gì Mộ Vũ cũng không nói gì. 

Continue reading

Tính toán chi li 93

Mộ Vũ, nhìn tôi, nhìn An Nhiên của cậu này, không sợ hãi, uống mãi không say. 

-An Nhiên.

CHƯƠNG 93

Tửu lượng của tôi chỉ trên trung bình một tí, chưa đến mức nhậu giỏi, nhưng có một cục tức dồn nén trong lòng nên khí thế cũng không thua thiệt.

Người của Ba Vàng chơi chiêu đánh luân phiên bỉ ổi. Hai cốc đầu tôi còn cảm thấy nhanh quá, dồn dập quá, có chút không chịu nổi, may mà vừa ăn mấy miếng, không đến nỗi rỗng bụng. Bắt đầu từ cốc thứ ba, tôi đã không còn cảm giác gì. Uống rượu thôi mà? Chỉ cần mày dám bưng lên là tao dám cạn. Mộ Vũ muốn cản cũng không được. Vừa uống vừa đổ bớt, sau một vòng, tôi nhận ra trong năm người đó cũng không ai đặc biệt giỏi uống, có đứa vừa nốc một cốc đã bắt đầu xoa huyệt thái dương. Thần trí của tôi vẫn tỉnh táo, cơ thể có chút lâng lâng, nhưng bây giờ không phải là lúc để tỏ ra sợ hãi. Tôi đạp một chân lên ghế, tay phải giữ vai Mộ Vũ lại, tay trái vỗ bàn bôm bốp, trong miệng toàn là chửi thể: “Uống với bọn rác rưởi tụi mày là đã nể mặt tụi mày lắm rồi. Mẹ…có giỏi thì uống tiếp đi…”

Không ai rót rượu trắng nữa, uống kiểu này, bản thân chúng còn không chịu được. Mấy chai bia được mở ra, đặt lên bàn. Bia lại càng hay, tôi không sợ nhất là pha nhiều loại, tôi đã luyện được từ lâu ở chỗ Ngô Việt rồi. Ba Vàng vừa uống với Mộ Vũ hẳn hai cốc, lúc một lần nữa cầm cốc bước qua, ánh mắt có chút đờ đẫn: “Anh bạn cho xin tên…”

Tôi cười khẩy: “An Nhiên.” 

“Được, hôm nay chúng ta lần đầu gặp mặt, đến nhà tụi này, có chỗ nào tiếp đãi chưa chu đáo thì…”

“Mẹ, bớt nhiều lời đi, có uống thì uống! Đừng có nói một đống thứ vớ vẩn giả dối!” -Tôi không khách sáo ngắt lời nó. Dám khua môi với mép với tao, tụi mày tiếp đón tụi tao thế nào tao thấy rồi, ỷ đông hiếp yếu.

Continue reading

Tính toán chi li 92

– Tôi tốt hay nó tốt?
– Anh. -Không chút do dự.
– Thương tôi hay thương nó?
– Anh -Vẫn không chút do dự.

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 92

“Hửm? Sao anh biết?” -Em Hàn hỏi tôi. 

“Anh trai em bây giờ vẫn giữ truyền thống tốt đẹp năm xưa, cứ rảnh là đan hoa này nọ…” -Tôi gượng cười, trả lời: “Lúc đầu anh cũng không hiểu sao nó lại có sở thích kỳ quái đó. Hóa ra là vì thương em thành thói quen.” 

Kết quả là câu nói đùa của tôi bất ngờ khiến mắt Hàn Thần Hy bỗng đỏ hoe: “Anh trai em thực sự rất thương em, lớn từng này rồi mà chưa cãi nhau với em bao giờ.” -Nó kéo chiếc áo khoác màu xanh nhạt trên người lại, nói: “Đây là áo ảnh mua trên mạng cho em…giày cũng thế… Anh An Nhiên, bao lâu nay em không dám kể chuyện này cho anh em biết. Em cảm thấy dù thế nào đi chăng nữa mình cũng không nên quen Trương Lỗi… Trước đây nhà họ bắt nạt anh em như vậy…thế nhưng…” 

Thế nhưng tình cảm không phải là thứ mà mình có thể kiểm soát được. Tôi hiểu. 

Continue reading

Tính toán chi li 91

Chương này bị khóa bởi Tấn Giang.

-GV.

CHƯƠNG 91

Không biết diễn tả sao cho hết sự si mê của tôi dành cho cơ thể này. Rõ ràng đã rất thân thuộc nhưng cứ không kìm được muốn lại gần, ôm ấp, dựa dẫm, trao đổi thân nhiệt và nụ hôn, chìm đắm vô tận trong vòng tay hắn. 

Nếu không phải tình trạng trước mắt không cho phép chúng tôi bất chấp tất cả, e rằng Mộ Vũ lại sắp “cầm thú” một phen. 

Hắn nằm trên người tôi, cố khiến tâm trạng của mình bình phục bằng những nụ hôn vụn vặt. Tôi cũng bị khêu gợi đến không chịu nổi, đành phải tìm chủ đề nào đó để đánh lạc hướng sự chú ý. 

“Này, chuyện của em mình và tên Trương Lỗi là thế nào?” -Tôi đoán chắc chắn Hàn Thần Hy sẽ nói với Mộ Vũ. Đứa ngẩn cũng có thể thấy em Hàn vô cùng xem trọng người anh này. 

Mộ Vũ ghé tai hạ giọng kể cho tôi nghe về cuộc nói chuyện giữa hắn và em gái, tôi mới biết đại khái sự tình. 

Continue reading

Tính toán chi li 90

Xem ra tình hình không tệ như chúng tôi nghĩ. 

-An Nhiên.

CHƯƠNG 90

Hiếm lắm mới bò dậy lúc tám giờ sáng hơn vào một ngày không đi làm, tôi phải về ký túc xá lấy chút đồ. Dự báo thời tiết bảo hôm nay nhiệt độ sẽ hạ xuống 8-10 độ. Mộ Vũ thấy trời lạnh, cứ khăng khăng bắt tôi mặc cái áo khoác dày của hắn. Trên đường quay lại, tôi đã mua ba cái áo len tại cửa hàng mở cửa sớm nhất, ba người chúng tôi mỗi người một cái. 

Dương Hiểu Phi đã ra ngoài đi làm, tôi đoán gã thấy áo len chắc chắn sẽ cảm động đến rớm lệ. 

Áo size 185, Mộ Vũ mặc vừa in. Vì màu áo có thể chọn trong tiệm không nhiều, tôi quyết định mua cho hắn một cái màu xanh đen, đi với cái áo sơ mi caro xanh trắng của hắn là vừa đẹp. Tôi nói em gái cậu đính hôn, cậu đâu thể ăn mặc rách rưới đúng không. Mộ Vũ cũng không nói gì, ngoan ngoãn mặc áo vào. 

Tôi cũng thay đồ xong, quay đầu lại thì thấy tên đó đang ghi nợ vào cuốn sổ chi tiêu của tôi. Tôi trợn mắt, bắt đầu đi tới đi lui sau lưng hắn, vừa lượn lờ vừa sỉ vả:

Continue reading

Tính toán chi li 89

Chương này bị khóa trên Tấn Giang.

-GV

CHƯƠNG 89

Bữa cơm này ăn mà…!

Dương Hiểu Phi cứ xúi tôi khoe chứng nhận của cuộc thi và phong lì xì năm nghìn tệ đó. Theo như tính tôi, những chuyện này đúng là phải khoe khoang một tí, nhưng hôm nay thực sự không có tâm trạng, nên tôi ném đại cho gã mập để gã tự xem. Dương Hiểu Phi đọc chữ trên chứng nhận bằng thứ tiếng phổ thông mà gã tự cho là chuẩn. Mộ Vũ chờ gã đọc xong, lại lấy qua xem rất kĩ, khóe miệng cong lên, làm lòng tôi loạn cào cào. Miếng ớt duy nhất trong đống thịt cá cũng bị bất cẩn nhét vào trong miệng. Tôi cũng chẳng nhấm ra vị gì từ món ăn mà Dương Hiểu Phi cố tình làm để chào mừng tôi về nhà, chỉ vét đại hai miếng rồi đẩy tô ra, bảo tôi no rồi. Gã mập nhìn đống cơm chưa được đụng tới ở trước mặt tôi, thắc mắc hỏi: “Anh An Nhiên, anh có sao không, hay là đồ em làm dở quá?” 

“Không không, tôi thực sự no rồi…” -Tôi đối phó qua loa với Dương Hiểu Phi, nhưng mắt lại dán chặt vào Mộ Vũ, không chớp lấy một cái. 

Continue reading