Tính toán chi li 11

Ăn cơm (2/2)

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 11

“Em ghét gia đình lúc nào cũng quản giáo em nên mới tự mình chạy ra đây làm thuê. Lúc mới đầu em tìm được một nhóm thợ hồ địa phương, mới làm chung được hai hôm đã trở mặt.”

“Tại sao?” -Tôi phối hợp hỏi tiếp.

“Có một người trong nhóm thấy em mới tới nên cứ ăn hiếp em hoài. Nó gọi em là thằng mập địt. Em ghét nhất người khác nói em như vậy. Hôm đó trên đường đi làm, em không chịu được, đánh nhau với nó. Nó là em trai của trưởng nhóm. Trưởng nhóm bênh nó, lúc đó đòi đuổi em. Em nghĩ ông đây cũng đéo muốn hầu hạ bọn mày, liền bảo ổng trả sáu mươi tệ tiền công hai ngày cho em. Ổng không trả, em lại đánh nhau với ổng. Ghê lắm! Anh không biết đâu. Sáu người đánh một mình em…”

Gã chỉ vào vết sẹo bắt mắt trên trán. Tôi nhớ lần đầu tiên gặp gã đầu gã vẫn đang quấn gạc.

Continue reading
Advertisements

Tính toán chi li 10

Ăn cơm (1/2)

-Hoa Mãn Sư

CHƯƠNG 10

Muốn mời tôi ăn cơm? Dĩ nhiên rảnh rồi!

Thế là tôi khước từ buổi xem mắt chiều thứ sáu, từ chối lời mời nhậu của Ngô Việt, tất cả những việc vặt vãnh khác đều dời lại. Tôi cố tình thay bộ đồ mình ưng nhất, mang theo thứ tâm trạng vui vẻ đã lâu không có, đi dự bữa cơm này.

Chỗ ăn là quán Hàn Mộ Vũ chọn, một quán sườn kho Đông Bắc. Sống ở thành phố bao nhiêu năm nay, tôi biết rõ các quán lớn nhỏ trong thành phố này như lòng bàn tay. Trước kia, tôi có ăn qua quán này, cũng không tệ, vừa hời vừa có bản sắc riêng.

Lúc gặp Hàn Mộ Vũ, tôi thậm chí có chút hồi hộp. Hắn đứng trước cửa tiệm, chào tôi từ xa: “An Nhiên! Ở đây!”

Là ảo giác sao? Tôi luôn cảm thấy cách hắn gọi tên mình khác hẳn với người khác. Hai chữ đó mà phát ra từ miệng hắn thì sẽ mềm bông, ngọt lịm; âm cuối sẽ nhẹ nhàng lên cao, như mang theo trăm ngàn dư vị.

Tôi tươi cười chạy sang, cảm thấy nhịp tim mình đặc biệt bay bổng.

Continue reading

Tính toán chi li 09

Tôi tốt nghiệp cấp ba rồi!

-Hàn Mộ Vũ

CHƯƠNG 09

Lúc cầm đơn gửi tiền ký tên, Dương Hiểu Phi đã hỏi tôi: “An Nhiên, chỗ anh có nghỉ cuối tuần không?”

“Thường thì đều nghỉ, thỉnh thoảng có tăng ca, còn các cậu?”

“Chỗ tụi em một tuần được nghỉ bốn ngày, mình muốn nghỉ ngày nào thì xin nghỉ ngày đó!”

“Ừa, cũng tốt.” -Nhận lại đơn gửi tiền, tôi đưa thẻ và biên lai cho Dương Hiểu Phi: “Phải rồi, trả găng tay cho cậu nè.” -Nhân lúc tôi khom xuống lấy găng từ trong ngăn kéo ra, Dương Hiểu Phi đã rời khỏi quầy giao dịch. Gã vừa đi vừa xua tay với tôi: “Không cần đâu ạ, không cần đâu ạ! Anh Hàn vừa cho em đôi khác rồi! Anh cứ giữ mà xài ạ!”

Tôi cười bất lực. Bình thường tôi cũng không có dịp gì để đeo loại găng tay này!

Continue reading

Tính toán chi li 08

“Anh, anh đưa găng tay của em cho ảnh, thì em đeo gì?”

-Dương Hiêu Phi.

CHƯƠNG 08

Giữa lúc tôi đang nói chuyện với Hàn Mộ Vũ thì một giọng nói ồm ồm vọng tới từ phía bên kia đường.

“Anh Hàn, em đến đây!”

Lúc thân hình tròn trịa kia bay cái vèo tới trước mặt mình, tôi đã hoài nghi có phải vừa rồi mặt đất đã rung chuyển không.

“Í, anh Hàn, anh làm nhanh thế. Em còn bảo qua đây sớm để giúp anh mà anh đã chiến xong rồi.” -Gã mập vừa nói vừa toét miệng cười với tôi.

Hàn Mộ Vũ không tiếp lời gã ta, mà nói với tôi: “Cậu ta là Dương Hiểu Phi!”

Gã mập xởi lời nói: “Anh An Nhiên, em biết anh, anh Hàn nói về anh suốt!”

“Thật hả? Nói gì về tôi?” -Tôi đáp lại gã bằng một nụ cười thật tươi.

Continue reading

Tính toán chi li 07

Một sở thích rất có ích

-An Nhiên.

CHƯƠNG 07

“Hoa gì?” -Tôi hỏi.

Hàn Mộ Vũ không trả lời, chỉ nở một nụ cười nhàn nhạt.

Thực ra tôi cũng không dám chắc hắn có cười không, hay đó chỉ là nét mặt hơi dịu xuống của hắn. Dù sao thì biểu cảm trông như cười đó khiến tôi cảm thấy hồi hộp.

Lại bước thêm vài bước.

“…Tôi về nha!” -Hắn vừa nói với tôi vừa chỉ tay về phía dãy nhà tôn màu trắng được bao vây bởi cốt thép, ván gỗ, đá tảng. Tôi nhìn sang thì thấy một bóng người mập mạp đang vẫy gọi hắn trước cửa: “Anh Hàn, anh đi đâu thế, cơm nguội hết rồi…” Hàn Mộ Vũ vẫy tay với tôi, rồi đút tay vào hai túi quần, không nhanh không chậm đi mất.

Continue reading

Tính toán chi li 06

Trục lợi xã hội chủ nghĩa

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 06

Lẽ ra tôi có thể dẫn hắn ra máy giao dịch tự động để rút hai nghìn tệ vừa mới gửi vào trong thẻ ra ngay lập tức. Thế nhưng, chỉ trong không phẩy mấy giây, tôi đã đưa ra một quyết định mà đến mình cũng không hiểu nổi.

Tôi nói với Hàn Mộ Vũ: “Giờ trong thẻ có hai nghìn, tiền này hôm nay tôi ứng trước. Dù sao cũng nên để tiền trong thẻ một đêm. Bằng không trò khôn vặt này cũng hơi trắng trợn quá. Hay là mai cậu qua đây thêm lần nữa để rút tiền ra trả tôi? ”

Hắn nhìn tôi, thứ ánh mắt thẳng thừng bao trùm lên mặt tôi. Tôi thoáng chột dạ và cảm thấy có thứ hơi nóng nhen nhóm bên tai mình rồi từ từ lan ra hai má. Tôi buộc phải nhìn đi chỗ khác và che đậy bằng cách vuốt tóc: “Được không? Cậu nói đi.”

Continue reading