Tính toán chi li 121 – 3

CHƯƠNG CUỐI 3/6

Gần như cầu xin, tôi nói: “Mộ Vũ cậu nói linh tinh gì đấy? Gì mà luật sư, gì mà bao nhiêu năm? Có nghiêm trọng đến mức bị phạt hình sự không? Tôi nghĩ cuộc sống của chúng ta không thể là sóng gió xã hội đen, cũng không thể là gián điệp thương trường… cùng là chỉ là một cuốn ngôn tình đô thị hơi trắc trở một tí… Cậu thấy sao?” 

Lại một tiếng cười rất nhẹ, không khí đập vào loa, một cơn rung truyền đến qua sóng điện thoại: “An Nhiên, anh biết không? Thực ra tôi đặc biệt thích nghe anh nói chuyện, thích anh tán dóc, thích những câu chuyện hài mà anh kể, thích anh giả vờ hung dữ chửi người khác khi ngại, thích mỗi một biểu cảm mỗi một cử chỉ của anh. Anh không biết anh dễ thương đến mức nào đâu… Tôi không nỡ xa anh, nhưng thực sự…hết cách rồi…” 

Continue reading “Tính toán chi li 121 – 3”

Tính toán chi li 121 – 2

CHƯƠNG CUỐI 2/6

Dương Hiểu Phi nói trong nức nở, câu đầu tiên là: “Anh An Nhiên, có chuyện rồi.”

Tôi cảm thấy tim mình thắt lại: “Chuyện gì thế?” 

“Thì là chuyện dự án đó. Bọn em nhận dự án ở khu giải phóng Tường Đông theo thủ tục chính quy, nhưng kết quả kiểm tra của tổ điều tra bảo thiếu tài liệu, bảo bọn em khởi công trái phép, và có hành vi hối lộ gì đó. Dự án này thuộc về nhóm của anh Hàn, toàn bộ trách nhiệm đều đổ lên đầu họ.”

“Sao lại thế này? Các cậu chưa làm đủ thủ tục mà cũng dám khởi công à?”

Continue reading “Tính toán chi li 121 – 2”

Tính toán chi li 121 – 1

CHƯƠNG CUỐI 1/6

Mộ Vũ không ở bên cạnh, tôi cực kỳ không quen, chân tay cũng không biết để đâu cho phải. Mộ Vũ bảo sẽ nhắc tôi uống thuốc. Kết quả là ăn cơm, uống thuốc, đi ngủ đều nhắc. Đặc biệt là hai hôm đầu sau khi hắn về. Một ngày bao nhiêu cú điện thoại, tôi cũng không đếm xuể, hình như chỉ cần có thời gian là hắn gọi, cười hắn bám như sam hắn lại than với tôi rằng hắn không tập trung được nữa. Tôi lôi chuyện cũ ra hỏi hắn: Sao ba năm qua không có tin tức gì vẫn được cơ mà? Câu trả lời của hắn là không muốn sống cuộc sống đó nữa. 

Trong nhà, ba không cần tôi chăm lo; tạm thời không thể từ chức; cũng không sang thành phố Z được; tôi thu dọn đồ đạc quay lại thành phố L đi làm. 

Continue reading “Tính toán chi li 121 – 1”

Tính toán chi li 120

“Ở bên anh dễ chịu quá, tôi không muốn về về thành phố Z nữa.” 

-Hàn Mộ Vũ.

CHƯƠNG 120 

Những tháng ngày thoải mái không hề dài lâu. Sự bận rộn của Mộ Vũ ngày càng rõ rệt. Nửa đêm cũng có người gọi đến tìm hắn. Nhưng hắn cũng không bảo sẽ về. Lúc ở bên tôi, tuyệt đối không nhắc đến chuyện công việc, mà chỉ lặng lẽ ở bên tôi. 

Có người bảo ba ngày là có thể hình thành một thói quen. Thực ra có những thói quen chẳng cần đến ba ngày để hình thành. Một ngày, thậm chí một lúc là đủ. Chẳng hạn như quen ở bên cạnh Mộ Vũ. Tất nhiên tình hình thực tế là tôi chưa bao giờ quen với việc Mộ Vũ không ở bên cạnh mình, bao nhiêu năm cũng thế. 

Hắn khiến tôi cảm thấy yên bình, bất kể làm gì, thậm chí là chẳng làm gì, chỉ ngồi như vậy thôi cũng cảm thấy yên bình. Thời gian chậm lại, tôi không còn tính toán chuyện ngày xưa và sau này nữa. Hai chúng tôi như hai hòn đá nằm cạnh nhau dưới đáy nước, ung dung nhìn năm tháng trôi qua. Mộ Vũ luôn có thể nhanh chóng nhảy ra khỏi những chuyện lặt vặt của những cú điện thoại và nhảy vào vòng tròn riêng của hai chúng tôi. Lúc ở bên cạnh tôi thì một lòng nghĩ về tôi, ánh mắt chăm chú, vẻ mặt cũng đầy thỏa mãn và trân trọng. Cực hiếm khi ra ngoài, chúng tôi chỉ ở lì trong nhà. Ăn những món ăn đơn giản mà Mộ Vũ nấu, uống thuốc đúng giờ đúng lượng dưới sự giám sát của hắn, pha trà cho hắn uống bằng chiếc cốc mà ba cố tình chuẩn bị riêng cho hắn, cùng xem tivi, đọc sách, lên mạng hoặc nói chuyện phiếm trong vô thức. Phần lớn thời gian đều là tôi nói này nói nọ, thỉnh thoảng hắn mới chêm vào vài câu để cho tôi biết là hắn đang chăm chú lắng nghe. Nói ra thì có vẻ rất vô vị và quá sức nhạt nhẽo, nhưng thực ra cuộc sống như vậy mới dễ chịu làm sao, dễ chịu đến mức khiến tôi muốn đi hết kiếp này với người này như thế này. Tình cảm là thứ không ăn được, cũng không uống được, nhưng có thể nêm đủ vị vào cuộc sống như nước lọc này. 

Tôi sướng lắm, nhưng có người không vui. 

Continue reading “Tính toán chi li 120”

Tính toán chi li 119

Tôi thật lòng cảm thấy quan trọng nhất là được ở bên nhau lâu dài.

-An Nhiên.

CHƯƠNG 119

Mộ Vũ nghiêng đầu qua, nhìn vào mắt tôi, nói: “An Nhiên, anh phải tin tôi, tất cả những gì tôi làm đều là muốn tốt cho anh.” 

“Tin, tất nhiên tin, chắc chắn tin.” -Để bày tỏ sự chân thành, tôi suýt thề độc tới nơi. 

Cuối cùng hắn cũng bị tôi cảm động, lẳng lặng kéo tôi qua cài nút lại cho tôi, chồng áo len vào, bảo tôi đừng để bị cảm lạnh. Tôi nhìn hắn chỉnh lại quần áo cho tôi, bỗng nhớ đến cảnh tượng mình chế giễu Ngô Việt. 

Lúc đó Ngô Việt đang quen bạn gái. Nó vô cùng cưng chiều cô gái đó, nghe nó nói chuyện điện thoại mà tôi nổi hết da gà. Tôi cười nó hèn, nó còn rất vui, bảo có thể làm người tình nhỏ của mình vui cũng là một thú vui. Quả thật, nhìn khuôn mặt thư giãn của Mộ Vũ, trong lòng tôi cũng dễ chịu hơn nhiều. 

Continue reading “Tính toán chi li 119”

Tính toán chi li 118

“Mộ Vũ, tôi cảm thấy cậu thay đổi rồi.”

-An Nhiên

CHƯƠNG 118 

Mộ Vũ nói với tôi rằng bây giờ thành phố Z đang quy hoạch một khu công nghệ cao đang phát triển ở ngoại ô thành phố. Rất nhiều đơn vị xây dựng đều đang tích cực chuẩn bị, dùng đủ mọi thủ đoạn để có được nhiều hạng mục hơn trong quá trình đấu thầu. Công ty họ cũng nằm trong số đó, hơn nữa còn nhắm đến công trình béo bở nhất tại Trung tâm Triển lãm Hội nghị của Ủy ban Quản lý Khu vực Đang phát triển đó. Mộ Vũ nói nếu đấu thầu thành công, sẽ kiếm được rất nhiều tiền. 

“Rất nhiều là bao nhiêu?” -Tôi hỏi. 

Mộ Vũ nghĩ ngợi rồi trả lời: “Trừ tiền mua biệt thự, xe sang ra, số tiền còn lại vẫn đủ để chúng ta bắt đầu cuộc sống mới ở bất cứ nơi nào.” 

“Khái niệm này mơ hồ quá…” -Tôi cũng không hỏi kĩ, loáng thoáng cảm thấy trước mắt một mảng xán lạn. 

Tôi định gọi điện nói cho ba biết Mộ Vũ về rồi. Mộ Vũ nghĩ ngợi, bảo dù gì cơ quan chú cũng không xa, qua đó thăm chú luôn đi. 

Thế cũng tốt. 

Continue reading “Tính toán chi li 118”

Tính toán chi li 117

Khóa vì H

-GV.

CHƯƠNG 117

Nước nóng ào ào tuôn xuống, phòng tắm nhanh chóng nghi ngút khói trắng. 

Tôi vừa đánh xà phòng cho Mộ Vũ, vừa cẩn thận đếm những vết thương phía trước và phía sau người hắn, không nhịn được càm ràm: “Mấy năm nay tôi sống yên ổn, mập lên gầy đi cũng không sao, nhưng nhìn cậu xem, lúc đi còn là một con người lành lặn để rồi…bầm dập quay về. Cậu đã sống kiểu gì hả?” -Nghe tôi sỉ vả, hắn cũng không trả lời, ngoan ngoãn để tôi nghiên cứu một lượt những vết thương trên cơ thể hắn. 

“Đây là vết thương trên người. Lỡ bị thương trên mặt thì sao? Một khuôn mặt đẹp trai như vậy…” 

Câu này còn chưa dứt, tay đã bị người đó túm lại: “An Nhiên, thực ra…mặt cũng có thể nói là bị thương.” 

“Hả?” -Tôi ngắm nghía mặt hắn một vòng, không hề nhận ra có vết thương nào, chính xác hơn là một vết mụn cũng không có. Da dẻ còn khỏe mạnh sạch sẽ hơn bình thường, cộng thêm phần mắt ướt át, làm toát lên sự rắn rỏi và quyến rũ. 

Continue reading “Tính toán chi li 117”

Tính toán chi li 116

Đúng thế, lấy những nỗi khổ mà tôi đã chịu vì cậu để hóa giải những nỗi khổ mà cậu đã chịu vì tôi.

-An Nhiên

CHƯƠNG 116

Tôi biết quá ít về ngành xây dựng, mà “cách nghề như cách núi”, rất nhiều việc tôi đều không có khái niệm, hắn nói sao thì tôi nghe vậy. Điều quan trọng nhất là hắn còn nguyên vẹn ở trước mặt tôi. Có kết quả này ở đây, dường như tất cả những sự “sai sai” khác đều không cần phải hỏi cặn kẽ ngọn nguồn đến thế.

Lúc đầu, Dương Hiểu Phi ở chung một bộ phận với hắn, sau đó được chuyển đến một bộ phận khác. Hay tin gã mập có thể tách khỏi anh Hàn của gã, tôi thực sự cảm thấy người ta giỏi hơn mình nhiều.

Ăn no xong, tôi tự giác đi rửa bát. Mộ Vũ cũng không tranh với tôi, trái lại bắt chước tôi ôm lấy tôi từ phía sau, vừa âu yếm vừa trả lời những câu hỏi vô thức của tôi, câu được câu mất.

Continue reading “Tính toán chi li 116”

Tính toán chi li 115

“Tôi đây, Hàn Mộ Vũ đây, tôi về rồi.”

-Hàn Mộ Vũ.

CHƯƠNG 115

“Tôi nhớ cậu.” 

“Tôi cũng nhớ anh.”

Ngón tay ẩm ướt không ngừng cọ vào môi dưới của tôi. Mặt trong ngón tay có những vết chai rõ nét. Hắn chính là một người như vậy, trông có vẻ cứng rắn, nhưng lại dịu dàng; trông có vẻ băng giá, nhưng lại ấm áp. 

Tôi sà đến hôn hắn. Động tác đã xuất hiện hằng đêm trong giấc mơ của tôi ba năm qua đã được tôi thực hiện một cách khá là ung dung. Có điều lần này tôi không hôn hụt nữa, cũng không rơi xuống từ vách núi vạn trượng, tôi thực sự được hắn kéo vào trong lòng, hôn lên khóe môi hắn.

Continue reading “Tính toán chi li 115”

Tính toán chi li 114

Trở về

-Hoa Mãn Sư

CHƯƠNG 114

Ánh đèn vàng nhạt trong hành lang dựng nên một thế giới mờ ảo. Tôi cảm thấy không gian xung quanh bị kéo dài đến biến dạng. Hắn và tôi, chúng tôi đều là một nhúm bóng đen. Tôi không dám thở, không dám chớp mắt, sợ một chút dao động sẽ khiến đối phương biến mất biệt tăm. 

Người đó đứng ngay trước mặt. Ánh sáng khiến nửa người hắn lẩn vào bóng tối. Tôi cố gắng nhận dạng, nhưng hình ảnh lại ngày càng mơ hồ. Lại là một ảo giác, hay, lại là một giấc mơ? Những năm qua, lúc nào cũng có một hình bóng tương tự xuất hiện trong đám đông và trong mộng cảnh, khiến tôi đuổi theo, hụt hẫng, rồi lại đuổi theo, rồi lại hụt hẫng. Lặp đi lặp lại, không ngơi không ngớt. Cuối cùng, quá nhiều sự hụt hẫng như những lớp bông tuyết tích tụ thành lớp băng dày cộm. Tôi không kỳ vọng nữa, không dám nữa, đau quá. 

“An Nhiên.” -Lại một tiếng gọi, đều là thứ thanh điệu và ngữ khí đã nằm sâu trong ký ức. 

Continue reading “Tính toán chi li 114”