Tính toán chi li 66

Ngày nghỉ hạnh phúc

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 66

Lại là một ngày nghỉ hạnh phúc. 

Cơ quan phát cho mỗi người một ngàn tệ, tiền phòng ngừa cảm nắng, kèm theo một thùng nước giải khát đậu xanh của một nhãn hiệu nào đó mà siêu thị không bán, chẳng biết các sếp tìm đâu ra nữa. Một thùng mười chai, tôi ướp lạnh năm chai trong tủ lạnh của căn tin. Lúc Mộ Vũ đến, vừa hay lấy cho hắn thử. 

Nào ngờ Mộ Vũ không hề nể nang, vừa cầm cái chai qua xem là cau mày: “Tôi không thích ăn đậu xanh.” 

Thằng bé này còn kén ăn nữa!

Continue reading

Tính toán chi li 65

Không có văn hóa thật đáng thương?

-Tiểu Lý.

CHƯƠNG 65

Tác dụng chậm của rượu ghê thật. Tôi uống khá nhiều, nhưng lại không đủ nhiều, đủ nhiều thì có thể ngủ luôn. Nhưng bây giờ chỉ trằn trọc khó chịu. 

Nửa đêm một giờ hơn, điện thoại vang lên. Tôi mơ màng bắt máy thì nghe thấy tiếng gào thét của Ngô Việt truyền đến từ trong loa: “An Nhiên, mẹ, rốt cuộc ý mày là sao?”

Tôi biết ngay là nó chắc chắn sẽ không nhịn được, chỉ là tôi không biết nó có thể nhịn đến ba tiếng đồng hồ. “Nửa đêm nửa hôm mày không ngủ mà nhao nhao cái gì?”

Continue reading

Tính toán chi li 64

Xin chào, tôi là Hàn Mộ Vũ, người yêu của An Nhiên

-GV.

CHƯƠNG 64

Thú thật thì thực ra tôi đã hạ quyết tâm sẽ kể cho Ngô Việt nghe chuyện của mình và Mộ Vũ. Nhưng lúc đó tôi tưởng mình còn thời gian một tuần để chuẩn bị, tuy tôi cũng không biết là phải chuẩn bị cái gì, có thể chỉ là để điều hòa tâm lý. Giờ Ngô Việt đứng trước mặt tôi và Mộ Vũ một cách đột ngột như vậy. Nói hay không nói, tôi có chút do dự. 

Ngô Việt chào mấy người đi chung với nó rồi bảo họ về trước. Còn nó đứng lại bên bàn ăn. Ánh mắt rơi xuống người Mộ Vũ. Đây cũng là lần đầu tiên Mộ Vũ nhìn thấy Ngô Việt. Hắn đứng lên một cách rất tự nhiên. Hai người đều nhìn tôi, chờ tôi giới thiệu. 

Chuyện sớm muộn gì cũng phải làm, chọn ngày không bằng nhân ngày, đành triển luôn hôm nay.

Continue reading

Tính toán chi li 63

Uống bia, nói chuyện

-GV

CHƯƠNG 63

Hai chúng tôi đều chưa ăn cơm. Mấy lần bảo ra ngoài đều bị trì hoãn. Ra ngoài thì không được làm những chuyện mình thích nữa. Thế nên, hết hắn đến tôi quyết định ra ngoài rồi bị kẻ lật lọng kéo lại vào nhà, ấp nhau âu yếm mãi vẫn không đủ. Nhây đến tận chín giờ hơn, cuối cùng Mộ Vũ mới bất lực kéo kẻ chặn cửa này vào lòng. “An Nhiên, anh có cho tôi về không thì bảo?”

Tất nhiên nếu có thể không về là tốt nhất. Nhưng ký túc xá chúng tôi không cho phép người ngoài ở lại. Muộn thêm tí nữa, sợ là bác Phùng sẽ tìm đến tận cửa mất. 

Thực sự không tiện. Thảo nào dù ký túc xá không tốn tiền điện nước máy sưởi nhưng vẫn có nhiều người không thích ở. Lần đầu tiên, tôi nảy sinh suy nghĩ muốn ra ngoài thuê nhà. 

Dù gì sau này cũng còn nhiều thời gian, sao phải làm như sắp sinh ly tử biệt đến nơi thế này. Tôi hào phóng vẫy tay: “Đi đi đi!”

Continue reading

Tính toán chi li 62

Chương này bị khóa bởi Tấn Giang

-GV.

CHƯƠNG 62

Sự thật chứng minh tôi căn rất chuẩn. Máy tính bảng sáng hôm sau là đến. Đồng nghiệp đi làm trở lại, cuối cùng tôi cũng được giải thoát khỏi tình cảnh một mình gánh team. Trưa tôi chạy sang văn phòng của Liên Thông một chuyến để làm thẻ mạng, mở gói lên mạng và ứng trước phí một năm. Về ký túc xá, tôi tự thử trước để tìm hiểu đại khái các chức năng. Cũng được, chắc đủ xài rồi. 

Tôi gửi tin nhắn cho Mộ Vũ, bảo có đồ cho hắn. 

Mộ Vũ hỏi đồ gì. 

Tôi bảo giờ giữ bí mật trước, để tối hắn sang tìm tôi, tôi mới đưa cho hắn. 

Mộ Vũ bảo tối nay vốn định sang tìm tôi. 

Continue reading

Tính toán chi li 61

Bảy số cuối là 5211314.

-An Nhiên.

CHƯƠNG 61

Về đến cơ quan là bận ngay lập tức. Vì Tiểu Lý chạy đi Hàn Quốc, đồng nghiệp thay ca thì xin nghỉ bệnh, tôi đành phải làm việc một mình. Sự đời lúc nào cũng vậy. Càng ít người đi làm thì khách lại càng đông. Tất cả những người làm ngân hàng trực tuyến, mở thẻ liên kết, chi hộ lương đều chạy đến góp vui. Thậm chí vài ca còn phải xử lý một số nghiệp vụ chuyển khoản. Ba ngày liền, quầy hiện kim chỉ có một mình tôi. Tôi ngồi ở quầy cả ngày từ sáng sớm đi làm đến buổi chiều tan ca. Đến thời gian ăn cơm uống nước cũng không có. Dù tôi có trẻ tuổi khỏe mạnh cũng có chút không kham nổi. Chủ yếu là công việc của chúng tôi tuy làm nhiều là quen, nhưng qua tay đều là tiền tươi tiền thật. Khi thực hiện mỗi một nghiệp vụ, tôi đều phải đảm bảo đầu óc tỉnh táo và tập trung tinh thần, không được để xảy ra sai sót. Dư tiền thì phải tìm khách hàng trả lại cho người ta, không tìm được khách thì phải giao nộp lên trên. Thiếu tiền thì tự bù vào, còn bị sếp mắng. Tôi không sợ sếp mắng, dù gì mặt tôi cũng dày. Tôi sợ đền tiền. Thật đấy. Tôi có thể tự phá gia đốt tiền một cách có chủ đích, có kế hoạch. Nhưng tôi thực sự không thể chịu được những khoản chi do sơ suất trong công việc gây ra. Đấy khác gì róc thịt của tôi. Thế nên, rất nhiều người nghĩ trực quầy ngân hàng có gì đâu, chỉ là đếm tiền thôi mà! Thú thật thì vốn cũng không có gì, nhưng phải duy trì sự tập trung, không chút sai sót trong vòng tám tiếng đi làm cộng thêm hai tiếng trực ca trưa, thực sự cũng rất mệt.

Tất nhiên bận cũng tốt. Bận thì tôi có thể bớt chút tâm tư nhớ đến Mộ Vũ. -Tôi cứ tưởng là vậy. 

Continue reading

Tính toán chi li 60

Khóa vì 18+

-GV

CHƯƠNG 60

“An Nhiên…” -Mộ Vũ bỗng nhiên kéo tay tôi ra. Trong lúc tôi mất tập trung, hắn trở người đè tôi xuống dưới. Đôi mắt ngưng tụ sâu thẳm như giếng cổ treo trên đỉnh đầu tôi, như có thể hút linh hồn tôi vào trong. 

“Sao cậu…ơ…” -Câu hỏi ngu ngốc của tôi chỉ tiến hành được một nửa đã bị chặn lại, vì tay Mộ Vũ vừa kéo quần đùi của tôi xuống gối. Khi hơi lạnh ập tới, cùng một lúc và không chút phòng bị, dục vọng phấn chấn giữa hai chân tôi cũng rơi vào một bàn tay man mát. Tôi trừng mắt. Trong đầu một mảng trắng toát. Sự hoảng hoạn khiến tôi không còn kiểm soát được lời nói: “Mày…bà mẹ…. Mày…” -Tôi tức tối đến mức thậm chí không biết chửi gì cho phải, chỉ biết giữ chặt lấy tay hắn. Mộ Vũ vén nhánh tóc rối đã rơi xuống trước trán tôi trong lúc lăn lộn lên. Ngón tay hắn vẽ theo đường chân mày và mắt của tôi. Hắn dịu dàng nói: “An Nhiên, đừng căng thẳng…”

Continue reading