Tính toán chi li 12

Về quê (1/2)

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 12

Trước năm mới, cơ quan lại phát cho chúng tôi mỗi người hai bộ đồng phục. Nói thật thì tôi cảm thấy đồng phục của ngân hàng chúng tôi đẹp hơn bên Công, Nông, Trung, Kiến* nhiều. Nam thì đều âu phục cà vạt nên hiệu quả không rõ khi so sánh. Đồng phục nữ mới thấy rõ sự khác biệt. Ví dụ như đồng phục của Ngân hàng Kiến Thiết. Cà vạt làm còn ngắn hơn cái đuôi thỏ, đi kèm với áo gi-lê. Quản lý đại sảnh của họ cứ đứng ngoài phòng giao dịch là nhìn kiểu gì cũng như người bán vé trong trạm xe lửa. Nhìn lại các đồng nghiệp nữ trong ngân hàng chúng tôi đều mặc áo sơ mi thuần lụa, màu trắng, cổ rộng, có hoa văn chìm hình họa tiết hoa tròn màu bạc, phối cùng với áo len cừu cùng hệ màu. Ngoài cùng là áo blazer sọc chìm màu xanh dương đậm. Chiếc huy hiệu tinh xảo được cài trước ngực trái. Quần tây thẳng tắp, đi cùng giày cao gót năm phân da thuần màu đen. Đừng nói là đứng trong cơ quan, dù có mặc bộ này ra đường thì vẫn hoàn toàn là tạo hình văn phòng, khí chất tinh anh.

Continue reading “Tính toán chi li 12”

Tính toán chi li 11

Ăn cơm (2/2)

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 11

“Em ghét gia đình lúc nào cũng quản giáo em nên mới tự mình chạy ra đây làm thuê. Lúc mới đầu em tìm được một nhóm thợ hồ địa phương, mới làm chung được hai hôm đã trở mặt.”

“Tại sao?” -Tôi phối hợp hỏi tiếp.

“Có một người trong nhóm thấy em mới tới nên cứ ăn hiếp em hoài. Nó gọi em là thằng mập địt. Em ghét nhất người khác nói em như vậy. Hôm đó trên đường đi làm, em không chịu được, đánh nhau với nó. Nó là em trai của trưởng nhóm. Trưởng nhóm bênh nó, lúc đó đòi đuổi em. Em nghĩ ông đây cũng đéo muốn hầu hạ bọn mày, liền bảo ổng trả sáu mươi tệ tiền công hai ngày cho em. Ổng không trả, em lại đánh nhau với ổng. Ghê lắm! Anh không biết đâu. Sáu người đánh một mình em…”

Gã chỉ vào vết sẹo bắt mắt trên trán. Tôi nhớ lần đầu tiên gặp gã đầu gã vẫn đang quấn gạc.

Continue reading “Tính toán chi li 11”

Tính toán chi li 10

Ăn cơm (1/2)

-Hoa Mãn Sư

CHƯƠNG 10

Muốn mời tôi ăn cơm? Dĩ nhiên rảnh rồi!

Thế là tôi khước từ buổi xem mắt chiều thứ sáu, từ chối lời mời nhậu của Ngô Việt, tất cả những việc vặt vãnh khác đều dời lại. Tôi cố tình thay bộ đồ mình ưng nhất, mang theo thứ tâm trạng vui vẻ đã lâu không có, đi dự bữa cơm này.

Chỗ ăn là quán Hàn Mộ Vũ chọn, một quán sườn kho Đông Bắc. Sống ở thành phố bao nhiêu năm nay, tôi biết rõ các quán lớn nhỏ trong thành phố này như lòng bàn tay. Trước kia, tôi có ăn qua quán này, cũng không tệ, vừa hời vừa có bản sắc riêng.

Lúc gặp Hàn Mộ Vũ, tôi thậm chí có chút hồi hộp. Hắn đứng trước cửa tiệm, chào tôi từ xa: “An Nhiên! Ở đây!”

Là ảo giác sao? Tôi luôn cảm thấy cách hắn gọi tên mình khác hẳn với người khác. Hai chữ đó mà phát ra từ miệng hắn thì sẽ mềm bông, ngọt lịm; âm cuối sẽ nhẹ nhàng lên cao, như mang theo trăm ngàn dư vị.

Tôi tươi cười chạy sang, cảm thấy nhịp tim mình đặc biệt bay bổng.

Continue reading “Tính toán chi li 10”

Tính toán chi li 09

Tôi tốt nghiệp cấp ba rồi!

-Hàn Mộ Vũ

CHƯƠNG 09

Lúc cầm đơn gửi tiền ký tên, Dương Hiểu Phi đã hỏi tôi: “An Nhiên, chỗ anh có nghỉ cuối tuần không?”

“Thường thì đều nghỉ, thỉnh thoảng có tăng ca, còn các cậu?”

“Chỗ tụi em một tháng được nghỉ bốn ngày, mình muốn nghỉ ngày nào thì xin nghỉ ngày đó!”

“Ừa, cũng tốt.” -Nhận lại đơn gửi tiền, tôi đưa thẻ và biên lai cho Dương Hiểu Phi: “Phải rồi, trả găng tay cho cậu nè.” -Nhân lúc tôi khom xuống lấy găng từ trong ngăn kéo ra, Dương Hiểu Phi đã rời khỏi quầy giao dịch. Gã vừa đi vừa xua tay với tôi: “Không cần đâu ạ, không cần đâu ạ! Anh Hàn vừa cho em đôi khác rồi! Anh cứ giữ mà xài ạ!”

Tôi cười bất lực. Bình thường tôi cũng không có dịp gì để đeo loại găng tay này!

Continue reading “Tính toán chi li 09”

Tính toán chi li 08

“Anh, anh đưa găng tay của em cho ảnh, thì em đeo gì?”

-Dương Hiêu Phi.

CHƯƠNG 08

Giữa lúc tôi đang nói chuyện với Hàn Mộ Vũ thì một giọng nói ồm ồm vọng tới từ phía bên kia đường.

“Anh Hàn, em đến đây!”

Lúc thân hình tròn trịa kia bay cái vèo tới trước mặt mình, tôi đã hoài nghi có phải vừa rồi mặt đất đã rung chuyển không.

“Í, anh Hàn, anh làm nhanh thế. Em còn bảo qua đây sớm để giúp anh mà anh đã chiến xong rồi.” -Gã mập vừa nói vừa toét miệng cười với tôi.

Hàn Mộ Vũ không tiếp lời gã ta, mà nói với tôi: “Cậu ta là Dương Hiểu Phi!”

Gã mập xởi lời nói: “Anh An Nhiên, em biết anh, anh Hàn nói về anh suốt!”

“Thật hả? Nói gì về tôi?” -Tôi đáp lại gã bằng một nụ cười thật tươi.

Continue reading “Tính toán chi li 08”

Tính toán chi li 07

Một sở thích rất có ích

-An Nhiên.

CHƯƠNG 07

“Hoa gì?” -Tôi hỏi.

Hàn Mộ Vũ không trả lời, chỉ nở một nụ cười nhàn nhạt.

Thực ra tôi cũng không dám chắc hắn có cười không, hay đó chỉ là nét mặt hơi dịu xuống của hắn. Dù sao thì biểu cảm trông như cười đó khiến tôi cảm thấy hồi hộp.

Lại bước thêm vài bước.

“…Tôi về nha!” -Hắn vừa nói với tôi vừa chỉ tay về phía dãy nhà tôn màu trắng được bao vây bởi cốt thép, ván gỗ, đá tảng. Tôi nhìn sang thì thấy một bóng người mập mạp đang vẫy gọi hắn trước cửa: “Anh Hàn, anh đi đâu thế, cơm nguội hết rồi…” Hàn Mộ Vũ vẫy tay với tôi, rồi đút tay vào hai túi quần, không nhanh không chậm đi mất.

Continue reading “Tính toán chi li 07”

Tính toán chi li 06

Trục lợi xã hội chủ nghĩa

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 06

Lẽ ra tôi có thể dẫn hắn ra máy giao dịch tự động để rút hai nghìn tệ vừa mới gửi vào trong thẻ ra ngay lập tức. Thế nhưng, chỉ trong không phẩy mấy giây, tôi đã đưa ra một quyết định mà đến mình cũng không hiểu nổi.

Tôi nói với Hàn Mộ Vũ: “Giờ trong thẻ có hai nghìn, tiền này hôm nay tôi ứng trước. Dù sao cũng nên để tiền trong thẻ một đêm. Bằng không trò khôn vặt này cũng hơi trắng trợn quá. Hay là mai cậu qua đây thêm lần nữa để rút tiền ra trả tôi? ”

Hắn nhìn tôi, thứ ánh mắt thẳng thừng bao trùm lên mặt tôi. Tôi thoáng chột dạ và cảm thấy có thứ hơi nóng nhen nhóm bên tai mình rồi từ từ lan ra hai má. Tôi buộc phải nhìn đi chỗ khác và che đậy bằng cách vuốt tóc: “Được không? Cậu nói đi.”

Continue reading “Tính toán chi li 06”

Tính toán chi li 05

Ly giữ nhiệt

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 05

Một bà lão bước vào, chẳng nói chẳng rằng, xòe sổ tiết kiệm ra.

“Chào bà, bà cần dịch vụ gì ạ?” -Một cách máy móc và yếu ớt, tôi lặp lại câu mở đầu đã được lặp lại vô số lần này.

“Rút tiền!”

“Rút bao nhiêu tiền ạ?”

“Rút hết.”

“Rút hết sẽ bị hủy sổ, bà muốn huỷ sổ tiết kiệm này ạ?”

Bà lão sốt ruột ngay lập tức: “Eo ôi, thế thì không được. Đây là sổ lương của ông già nhà tôi. Hai vợ chồng tôi đều sống nhờ tí lương hưu này. Chúng tôi có ba đứa con, nhưng chả đứa nào nhờ được…”

Bà lão bắt đầu kể lể lịch sử đầy máu và nước mắt nhà bà. Tôi vừa nghe vừa ừa ừa à à. Dù sao giờ trưa cũng không ai xếp chờ giao dịch, thôi cứ để bà nói vậy.

Bà kể từ chuyện ông già nhà bà đến thằng hai, thằng ba, thằng tư nhà bà rồi đến các con dâu nhà bà, kể chuyện bà khó khăn ra sao, kể chuyện mấy thằng con làm bà thất vọng thế nào… Có lúc tôi cũng rất lấy làm lạ: tại sao các cụ đều thích kể lể với người khác chuyện gia đình mình. Tâm sự với người lạ người dưng như tôi thì có ý nghĩa gì?

Tôi đang giả vờ lắng nghe thì để ý cánh cửa tự động mở ra. 

Continue reading “Tính toán chi li 05”

Tính toán chi li 04

Hàn Mộ Vũ nói: “Ảnh tên An Nhiên…”

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 04

Công trường xây dựng ở quảng trường Vạn Đạt bắt đầu thi công vào tháng tám, tọa lạc tại khu vực sầm uất nhất trung tâm thành phố. Đây là con đường chắc chắn tôi phải đi qua mỗi khi tan ca. Sát bên công trường xây dựng là trung tâm mua sắm của quảng trường Vạn Đạt. Trung tâm mua sắm này trông như một cái hộp thủy tinh màu trà khổng lồ. Cấu tạo nguyên khối trong suốt khiến những người bên ngoài có thể thấy rõ cảnh trí bên trong. Tôi không hứng thú gì mấy với chiếc váy siêu ngắn hấp dẫn bên trong, nhưng chậu bonsai khổng lồ trước quầy dịch vụ đã thu hút sự chú ý của tôi. Ngày nào cũng đi ngang qua chỗ này mà hôm nay tôi mới để ý. Đó là một cây mai to như miệng bát, được trồng trong một chậu hoa siêu to. Không phải mùa hoa nở nên những cành cây khô đen sì mọc rối rắm, ngoằn ngoèo, uốn khúc. Tôi thừa nhận mình là một con người dung tục, nên cũng không thấy cành khô lá trụi có gì đẹp. Thực ra thứ thực sự thu hút sự chú ý của tôi là vật đang treo trên cành mai đó: những mẫu giấy gấp hình trái tim màu hồng phấn treo đầy cành cây. Tuy không nhìn rõ, nhưng với sự nhạy cảm về chuyên môn của tôi, tôi đoán màu sắc quyến rũ và trang trọng kia chắc chắn đến từ tờ một trăm đồng nhân dân tệ.

Khi vẫn đang phân vân về nhận định của mình thì tôi nghe thấy phía sau xe phát ra những tiếng kì lạ. Theo đó là tiếng ma sát chói tai của kim loại, khiến người ta tê cả chân răng. Tôi buộc phải tấp lại bên lề. Xuống xe kiểm tra thì phát hiện hóa ra một cọng kẽm nhỏ bị cuốn vào bánh sau. Chiếc xe cứ nhúc nhích là thứ âm thanh ghê tởm đó lại vang lên. Tôi lấy tay nắm một đầu ra sức kéo mạnh mấy cái, nhưng vẫn không nới lỏng ra được tí nào. Con đường ở ngay sát công trường này thường hay có tí cát đá, xi măng, đinh tán, lá nhôm, vân vân. Chắc là hôm nay xui xẻo nên mới cán trúng dây kẽm, còn bị “cuốn vào” nữa chứ.

Làm sao bây giờ? Cũng không phải không đạp về được, chỉ là thực sự không chịu nổi cái âm thanh đó. Tôi cứ đẩy xe đi được vài bước là cảm thấy âm thanh sắc lẹm đó làm bó thần kinh bên trong răng run rẩy liên hồi.

Ngay trong lúc tôi vừa nhìn cái xe vừa do dự không biết có nên gọi đồng nghiệp đến giúp không thì một người đi đến.

“Sao thế anh?” Giọng nói mát rượi ấy hỏi.

Tôi ngẩng đầu lên. Ồ, người quen, Hàn Mộ Vũ!

Continue reading “Tính toán chi li 04”