Tính toán chi li 04

Hàn Mộ Vũ nói: “Ảnh tên An Nhiên…”

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 04

Công trường xây dựng ở quảng trường Vạn Đạt bắt đầu thi công vào tháng tám, tọa lạc tại khu vực sầm uất nhất trung tâm thành phố. Đây là con đường chắc chắn tôi phải đi qua mỗi khi tan ca. Sát bên công trường xây dựng là trung tâm mua sắm của quảng trường Vạn Đạt. Trung tâm mua sắm này trông như một cái hộp thủy tinh màu trà khổng lồ. Cấu tạo nguyên khối trong suốt khiến những người bên ngoài có thể thấy rõ cảnh trí bên trong. Tôi không hứng thú gì mấy với chiếc váy siêu ngắn hấp dẫn bên trong, nhưng chậu bonsai khổng lồ trước quầy dịch vụ đã thu hút sự chú ý của tôi. Ngày nào cũng đi ngang qua chỗ này mà hôm nay tôi mới để ý. Đó là một cây mai to như miệng bát, được trồng trong một chậu hoa siêu to. Không phải mùa hoa nở nên những cành cây khô đen sì mọc rối rắm, ngoằn ngoèo, uốn khúc. Tôi thừa nhận mình là một con người dung tục, nên cũng không thấy cành khô lá trụi có gì đẹp. Thực ra thứ thực sự thu hút sự chú ý của tôi là vật đang treo trên cành mai đó: những mẫu giấy gấp hình trái tim màu hồng phấn treo đầy cành cây. Tuy không nhìn rõ, nhưng với sự nhạy cảm về chuyên môn của tôi, tôi đoán màu sắc quyến rũ và trang trọng kia chắc chắn đến từ tờ một trăm đồng nhân dân tệ.

Khi vẫn đang phân vân về nhận định của mình thì tôi nghe thấy phía sau xe phát ra những tiếng kì lạ. Theo đó là tiếng ma sát chói tai của kim loại, khiến người ta tê cả chân răng. Tôi buộc phải tấp lại bên lề. Xuống xe kiểm tra thì phát hiện hóa ra một cọng kẽm nhỏ bị cuốn vào bánh sau. Chiếc xe cứ nhúc nhích là thứ âm thanh ghê tởm đó lại vang lên. Tôi lấy tay nắm một đầu ra sức kéo mạnh mấy cái, nhưng vẫn không nới lỏng ra được tí nào. Con đường ở ngay sát công trường này thường hay có tí cát đá, xi măng, đinh tán, lá nhôm, vân vân. Chắc là hôm nay xui xẻo nên mới cán trúng dây kẽm, còn bị “cuốn vào” nữa chứ.

Làm sao bây giờ? Cũng không phải không đạp về được, chỉ là thực sự không chịu nổi cái âm thanh đó. Tôi cứ đẩy xe đi được vài bước là cảm thấy âm thanh sắc lẹm đó làm bó thần kinh bên trong răng run rẩy liên hồi.

Ngay trong lúc tôi vừa nhìn cái xe vừa do dự không biết có nên gọi đồng nghiệp đến giúp không thì một người đi đến.

“Sao thế anh?” Giọng nói mát rượi ấy hỏi.

Tôi ngẩng đầu lên. Ồ, người quen, Hàn Mộ Vũ!

Continue reading
Advertisements