Tính toán chi li 09

Tôi tốt nghiệp cấp ba rồi!

-Hàn Mộ Vũ

CHƯƠNG 09

Lúc cầm đơn gửi tiền ký tên, Dương Hiểu Phi đã hỏi tôi: “An Nhiên, chỗ anh có nghỉ cuối tuần không?”

“Thường thì đều nghỉ, thỉnh thoảng có tăng ca, còn các cậu?”

“Chỗ tụi em một tuần được nghỉ bốn ngày, mình muốn nghỉ ngày nào thì xin nghỉ ngày đó!”

“Ừa, cũng tốt.” -Nhận lại đơn gửi tiền, tôi đưa thẻ và biên lai cho Dương Hiểu Phi: “Phải rồi, trả găng tay cho cậu nè.” -Nhân lúc tôi khom xuống lấy găng từ trong ngăn kéo ra, Dương Hiểu Phi đã rời khỏi quầy giao dịch. Gã vừa đi vừa xua tay với tôi: “Không cần đâu ạ, không cần đâu ạ! Anh Hàn vừa cho em đôi khác rồi! Anh cứ giữ mà xài ạ!”

Tôi cười bất lực. Bình thường tôi cũng không có dịp gì để đeo loại găng tay này!

Continue reading

Tính toán chi li 08

“Anh, anh đưa găng tay của em cho ảnh, thì em đeo gì?”

-Dương Hiêu Phi.

CHƯƠNG 08

Giữa lúc tôi đang nói chuyện với Hàn Mộ Vũ thì một giọng nói ồm ồm vọng tới từ phía bên kia đường.

“Anh Hàn, em đến đây!”

Lúc thân hình tròn trịa kia bay cái vèo tới trước mặt mình, tôi đã hoài nghi có phải vừa rồi mặt đất đã rung chuyển không.

“Í, anh Hàn, anh làm nhanh thế. Em còn bảo qua đây sớm để giúp anh mà anh đã chiến xong rồi.” -Gã mập vừa nói vừa toét miệng cười với tôi.

Hàn Mộ Vũ không tiếp lời gã ta, mà nói với tôi: “Cậu ta là Dương Hiểu Phi!”

Gã mập xởi lời nói: “Anh An Nhiên, em biết anh, anh Hàn nói về anh suốt!”

“Thật hả? Nói gì về tôi?” -Tôi đáp lại gã bằng một nụ cười thật tươi.

Continue reading