Tính toán chi li 20

Vẫn là cậu thương tôi!

-An Nhiên

CHƯƠNG 20

Con người không được tham lam quá!

Tôi cảm thấy Hàn Mộ Vũ không giận tôi, không so đo với sự hám lợi thiển cận của tôi, là may lắm rồi.

Những thứ khác? Tôi còn muốn gì hơn nữa? Bây giờ như vậy đã tốt lắm rồi. Tiệm rửa xe hắn làm ở ngay bên cạnh chúng tôi. Tôi đứng ngay cửa là có thể nhìn thấy hắn lẫn trong những bóng người xanh nhạt, tất bật bận rộn quanh những chiếc xe đang toả hơi trắng vì vừa được tắm nước nóng xong. Lúc rảnh, hắn sẽ qua nói chuyện với tôi. Về cơ bản, chỉ có tôi nói nhăng nói cuội, hắn chỉ lẳng lặng lắng nghe. Thỉnh thoảng hắn phát biểu cảm nghĩ là tôi đã cảm động rơi lệ rồi. Về sau tôi mới biết hắn nhìn thấy bên cạnh dán quảng cáo tuyển người lúc đến ngân hàng chúng tôi chuyển tiền. Sắp qua năm mới, rất nhiều thợ đều muốn về nhà, thế là chủ tiệm rửa xe đành phải tuyển thêm người mới. Lau xe cũng không phải công việc đòi hỏi kỹ thuật gì, ông chủ thấy hắn thật thà chất phát, không lắm mồm lắm miệng, bèn giữ hắn lại.

Đến khi quay lại tác nghiệp ở quầy, tôi mới phát hiện ông chủ tiệm giữ xe đúng thật tinh tường.

Continue reading

Tính toán chi li 19

CHÚ Ý! MỌI NGƯỜI NHỚ ĐỌC NỬA CHƯƠNG SAU 18 TRƯỚC NHÉ. MÌNH VỪA CẬP NHẬT RỒI NHEN.

Trên đời vốn không có người tốt, chỉ có người nào đó tốt với người nào đó

-Hàn Mộ Vũ.

CHƯƠNG 19

Trước giờ, chưa bao giờ tôi cảm thấy mình là người tốt. Lúc nhỏ thì gây sự đánh nhau, lúc lớn thì không chút chí cầu tiến. Tính tình tồi tệ, thiếu đồng cảm, chẳng có lý tưởng hoài bão, cũng chẳng hiểu đại nghĩa dân tộc, tự gắn mác yêu nước nhưng chưa từng có cơ hội làm chút gì vẻ vang cho nước nhà. Ngay cả đồ Nhật, tôi cũng chưa tẩy chay bao giờ. Có người nói tôi thẳng tính (là vì lúc kích động tôi hay chém gió lung tung). Có người nói tôi bộc trực (là vì tôi khờ khạo thiếu cân nhắc). Ngô Việt bảo tôi thấy tiền còn thân hơn thấy bố. Tiểu Lý bảo nếu không vì mặt tôi nhìn cũng được thì đáng bị đưa thẳng vào trại hỏa táng. Chưa bao giờ cứu giúp ai, cũng chưa bao giờ xả thân vì người khác. Sợ nhất là tạo phiền phức cho bản thân. Ngoài giải Học sinh ba tốt hồi tiểu học, lớn từng này tôi vẫn chưa làm được việc gì khiến ba mẹ nở mặt nở mày.

Thế nên, Hàn Mộ Vũ bảo tôi rất tốt, tôi thực sự không dám nhận.

Tôi nghĩ ngợi lung tung trong lòng, cơ thể bỗng dưng nhẹ bỗng. Tất cả xúc giác nhanh nhạy trên người tôi đều đang dùng để cảm nhận thứ áp lực cỏn con bên vai trái. Đó chỉ là động tác khoác vai bá cổ bình thường nhất giữa những người anh em. Bình thường tôi cũng từng khoác vai Ngô Việt như vậy. Chỉ là cùng động tác mà đổi thành Hàn Mộ Vũ thì tất cả cảm giác đều khác biệt.

Continue reading

Tính toán chi li 18

Hế lu, mình cập nhật đoạn dịch thiếu rồi nha ~ Mọi người vào đây đọc lại chương này nhé.

AIGV Team

CHÚ Ý! ĐOẠN TÔ ĐẬM LÀ ĐOẠN DỊCH THIẾU HÔM TRƯỚC. KHUYẾN KHÍCH ĐỌC LẠI TỪ ĐẦU ĐOẠN NÀY CHO ĐỠ QUÊN. 🙂

Không ai có quyền yêu cầu người khác làm người tốt

-Hàn Mộ Vũ

CHƯƠNG 18

Tôi cảm thấy Hàn Mộ Vũ thực sự là một người rất lười. Hắn không bao giờ chủ động tìm chủ đề, mà còn rất quen với sự im lặng tẻ nhạt. Như lúc này đây, hắn bước đi chậm rãi với tôi, một tay đỡ tay tôi, một tay đút vào túi quần, nửa câu cũng không nói. Ngày mùa đông rất ngắn, khi tan ca, mặt trời đã xuống núi, chỉ còn đám mây sặc sỡ vẫn đang bốc cháy đỏ rực bên trời tây.

Tôi vừa nghĩ về chuyện hôm nay, vừa vét ruột vét gan tìm cách mở miệng giải thích.

“Phải rồi, Mộ Vũ, Dương Hiểu…

View original post 2,109 more words