Tính toán chi li 01

Tôi luôn nghĩ cái mình bán là nụ cười

-An Nhiên.

CHƯƠNG 01

Tiếng chửi mắng vẫn văng vẳng bên tai. Tôi cất kỹ xấp tiền màu hồng đã được đóng dấu □□ trên tay, rồi thở dài một tiếng.

Chị Tào bước tới, vỗ vỗ vai tôi: “An Nhiên, đừng để tâm… Ai bảo mình làm nghề này… Mấy chuyện này khó tránh khỏi lắm…”

Làm dịch vụ rất khó. Đó làm cảm nhận chân thật của tôi sau hơn một năm hành nghề.

Sau khi tôi tốt nghiệp đại học vào năm 2008, gia đình đã nhờ em-trai-chị-họ-dượng-tôi nhét tôi vào làm nhân viên thu ngân cho một ngân hàng trong thành phố L. Từ đó, bố mẹ xem như yên lòng, dặn dò tôi nhất định phải chăm chỉ làm việc, đừng có cà lơ phất phơ.

Trong mắt người khác, công việc này có lẽ không tệ. Theo lời bố tôi nói thì “mưa chẳng dập gió chẳng lùa”, chẳng qua chỉ ngồi đó đánh máy, đếm tiền. Quan trọng nhất là thu nhập cũng khá, chí ít cũng thuộc dạng lương cao ở một nơi bé tí như thành phố L. Thực ra nói vậy không sai. Nhưng trên đời làm gì có chuyện được lương cao một cách dễ dàng. Dù có cũng chẳng đến lượt những người dân bình thường như chúng ta.

Tôi chỉ biết cười khổ gật đầu. Tôi mà nói gì khác thì sẽ bị xem là “thân ở trong phúc mà không biết”, dù tôi thực sự không cảm thấy có gì hạnh phúc cả.

Hạnh phúc là sự cảm khái khi bạn rơi vào một tình huống tệ hơn và hồi tưởng về ngày xưa. Tiểu Lý, cũng là nhân viên thu ngân, đã nói như vậy. Nó thở dài: “An Nhiên, ông vẫn còn non lắm…”

Xí, tất nhiên rồi, người bị chửi thẳng vào mặt đâu phải bà, nên bà mới dửng dưng nói thế.

Continue reading