Tính toán chi li 30

Chương này lại bị khoá bởi Tấn Giang

-GV

CHƯƠNG 30

Sau khi Tiểu Lý giúp Hàn Mộ Vũ thử áo một lần, bản tính bắt quàng làm họ của nó lại được phát huy đến cực hạn. Đi làm tan làm đều phải chào người ta. Mỗi lần thấy Tiểu Lý cảm khái người nào đó càng nhìn càng đẹp trai với vẻ mặt hám trai, tôi luôn không nhịn được nhắc nó phải giữ giá một tí.

Một giờ chiều hơn, Tiểu Lý quay lại sau khi ăn cơm ở nhà xong. Nó đi vào thì vừa hay gặp một thợ rửa xe qua đổi tiền. Tôi thấy nó vừa nói chuyện với người ta vừa đi về phía quầy.

Continue reading

Tính toán chi li 29

Chiến tranh lạnh

-Hoa Mãn Sư

CHƯƠNG 29

Mấy ngày tiếp theo, cuộc sống cứ mang một sự ảm đạm khó tả.

Sự ảm đảm này như bị bôi mỡ heo vào tim: không thở được, càng ngày càng ngấy, lúc nào cũng buồn bực. Tôi không phải là loại người hay che giấu cảm xúc, nên khó tránh khỏi mang theo tâm trạng tồi tệ đi làm. Mỗi ánh mắt, mỗi động tác đều toát lên sự thiếu kiên nhẫn. Vấn đề có thể giải quyết bằng một chữ thì tuyệt đối không nói chữ thứ hai. Thường thì các kế toán ở cơ quan đều là người lanh lẹ. Thấy tôi như vậy, đều biết điều không tán dóc với tôi. Nhưng loại người này cũng hay nhiều chuyện nhất. Anh nói anh xong việc thì đi đi chứ? Sao cứ thích hỏi chị Tào, chủ nhiệm của chúng tôi, là tôi vừa gặp chuyện gì không vui thế? Đừng tưởng tôi sẽ nghĩ anh tốt bụng, chẳng qua anh chỉ đang tố cáo thái độ của tôi không tốt bằng một cách khác thôi?

Continue reading

Tính toán chi li 28

Bạn bè bình thường

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 28

Phải, không thể chờ thêm phút nào nữa! Nhưng đấy chỉ là sự nhiệt tình đơn phương của tôi.

Hàn Mộ Vũ mở cửa ra, thấy tôi nghiến răng nghiến lợi đứa bên ngoài, xách một túi trái cây to bằng tay phải, bèn chẳng nói chẳng rằng lấy qua xách hộ. Tôi vừa xoa lòng bàn tay đang đau vì bị siết bởi quai túi, vừa theo hắn vào nhà.

Căn nhà chỉ còn lại mình hắn trông càng rộng rãi hơn. Tôi ngước mũi lên ngửi, mùi mì ăn liền.

Continue reading

Tính toán chi li 27

Dám “treo” An Nhiên của chúng ta như vậy, con bé đó phải đẹp đến mức nào!

-Ngô Việt.

CHƯƠNG 27

Ai lại trêu người khác như thế! Tôi cực kỳ lúng túng ngoảnh đầu đi! Chắc là đến cổ cũng đỏ gay. Tôi vẫy tay bừa với hắn. “Đi đi, có tin tôi báo cảnh sát bắt cậu không hả?”

Hàn Mộ Vũ không nhanh không chậm quay người đi, cái mặt vênh váo vì đạt được mục đích.

Tôi dõi theo hắn bước ra ngoài, vỗ đầu mấy cái, không khỏi muốn hỏi: “Mộ Vũ, cậu mà biết tâm ý của tôi thì còn đùa như vậy với tôi không? Cậu biết không? Phải cố gắng biết mấy tôi mới có thể khiến mình tỏ ra như một người anh em tốt?” -Ngày xưa, tôi nghĩ giả vờ thích một người đặc biệt đau khổ. Bây giờ, tôi mới biết giả vờ không thích một người còn đau khổ hơn.

Continue reading

Tính toán chi li 26

Chương này bị Tấn Giang khoá vì quá đáng yêu

-GV

CHƯƠNG 26

“Ơn”, tôi không thích từ này, nghe là cảm thấy thực dụng rồi. Nghĩa là tôi là một tiểu nhân thực dụng chứ gì! Nhưng đối với Hàn Mộ Vũ, tôi cũng xem như vét lòng vét dạ, cho dù có chút tâm tư mờ ám, âu cũng là do không kiểm soát được tình cảm. Hơn nữa, tôi đã cố gắng che giấu lắm rồi. Tôi có dễ dàng gì đâu?

Continue reading

Tính toán chi li 25

Đồ có thể trả, nhưng ơn khó mà tính!

-Hàn Mộ Vũ

CHƯƠNG 25

Hắn đẹp đến mức nào?

Nói như Tiểu Lý thì Hàn Mộ Vũ là kiểu người ngay từ cái nhìn đầu tiên đã thấy rất đẹp trai rồi, sau đó càng nhìn lại càng đẹp. Ngũ quan không sợ bị xét nét, vì càng xét càng ưa nhìn.

Hỏi tôi, tôi cũng không nói rõ được. Tôi vốn không biết thế nào là đẹp trai. Sau này quen biết hắn, tôi cảm thấy hắn chính là đẹp trai. Mắt, mũi, miệng, lông mày, chỗ nào cũng vừa phải. Độ to của mắt này, độ dày của môi này, thậm chí độ dài và độ cong của mi cũng đúng chóc ý tôi. Càng về sau, thứ cảm giác này càng mãnh liệt, đặc biệt là ánh mắt. Đấy chính là con suối mát rượi, trong veo đến mức dường như không gì có thể làm ô uế được. Hơn nữa, người này còn trẻ mà lúc nào cũng toát lên sự điềm tĩnh vững chãi. Khí chất cũng nhàn nhạt sự ẩn nhẫn và cô độc. Cộng thêm dáng người ít nhất mét tám, cho dù là bộ đồng phục rộng thùng thình không hợp dáng, tóc cũng tùy tiện không tạo dáng gì, vẫn khó che đi nét tuấn tú trên người hắn.

Tôi cứ thế nhìn Hàn Mộ Vũ cười. Không biết có phải vì nụ cười của tôi lộ liễu quá không, mà Hàn Mộ Vũ cau mày lại, nhét ly nước lại cho tôi, cằm giương lên: “Anh Sáu hỏi anh có người yêu chưa kìa?”

Continue reading

Tính toán chi li 24

Thấy người ham tiền rồi, nhưng chưa thấy ai kiếm tiền bạt miệng như cậu!

-An Nhiên.

CHƯƠNG 24

Một tia sáng chảy từ khe ngón tay vào. Sau đó là tiếng cánh cửa mỏng manh được đóng lại, tiếng bước chân nhè nhẹ và tiếng quạt sưởi được dựng lên. Đặng, một đôi tay rờ lên chân tôi, gỡ những vòng dây điện đang quấn trên chân ra. Một lần nữa, làn gió nóng thổi đến. Tôi nhanh nhạy nhận biết mọi thứ đang diễn ra xung quanh mình, nhưng vẫn bịt mắt từ đầu đến cuối, không cử động đến một cái, như đã ngủ mất.

Hắn ngồi xuống bên cạnh tôi, những ngón tay mát lạnh gỡ tay ra khỏi mặt tôi. Trong nhà sáng lên một cách ảm đạm. Mắt tôi chói đến mức mở không ra.

Trên cằm bỗng dưng lạnh buốt. Chưa kịp giãy ra, nó đã bị hai ngón tay nắm lại khẽ nâng lên, kéo qua trái qua phải mấy cái. Tiếng nói lẩm bẩm rơi rừ trên đầu tôi xuống: “Đúng là xuống tay hơi nặng, sao mặt đỏ thế?”

Tôi giận dỗi mở mắt, hất tay hắn ra, trở người ngồi dậy: “Tất nhiên, sưng rồi nè!”

Continue reading

Tính toán chi li 23

Con muốn được nhiều hơn nữa.

-An Nhiên

CHƯƠNG 23

“An Nhiên, anh đừng nhúc nhích!”

Hàn Mộ Vũ từ bên cạnh giữ tay tôi lại. Tôi không cử động, hắn cũng không cử động. Chúng tôi đều đang cố gắng để mắt thích nghi với thứ bóng tối bất chợt đến này.

Sau giây lát, nhờ ánh sáng rọi từ bên ngoài cửa sổ vào, đồ đạc trong nhà dần hiện ra những đường nét lờ mờ giữa bóng đen tối đặc. Tôi cảm nhận được Hàn Mộ Vũ đứng dậy bên cạnh mình: “Để tôi đi xem thử. Mấy ngày trước cũng bị một lần. Gần đây điện áp cứ không được ổn định. Tôi đi xem thử có phải lại cúp cầu dao không. Đèn pin ở bên hông cửa.”

Tôi nhìn không rõ, chỉ cảm thấy Hàn Mộ Vũ đang cẩn thận đi ra ngoài cố gắng không giẫm lên chân tôi, những tiếng động rục rịch và bóng người màu đen lập lòe. Tôi đưa tay vịn vào người hắn thì bị hắn mò mẫm bắt được: “An Nhiên, anh đừng nhúc nhích, lát nữa tôi quay lại ngay!”

Màn đêm đã bảo vệ tôi. Nghe tiếng hắn nhẹ nhàng hạ giọng vỗ về, cảm nhận thứ hơi ấm lan tỏa từ những ngón tay vừa bị hắn bắt được, tôi cười một cách lặng lẽ mà ngông cuồng.

Continue reading

Tính toán chi li 22

Chỉ cần tôi có.

-Hàn Mộ Vũ

CHƯƠNG 22

“Này thì cười…”

Tôi kéo tay hắn, bôi loạn xạ đống kem trên mu bàn tay lên tay hắn, sau đó tán đều ra. Tay hắn rất lạnh, da căng cứng thô ráp. Như một dạng mỡ đông đặc, thứ kem màu trắng lấp đầy những nếp nhăn sâu như khe rãnh trên da tay hắn. Thực sự bóp nhiều kem quá! Trong quá trình bôi kem tay cho hắn, tay tôi cũng dính một lớp. Hàn Mộ Vũ không chống cự, chỉ nhìn tôi với vẻ mặt gợi đòn, mặc cho bốn bàn tay đan cài vào nhau, làm dấy lên thứ hương thơm nồng nặc, xoa nắn ra thứ xúc cảm trơn dính, trơn đến mức không bắt được trong tay nhưng lại dính đến mức kết mọi thứ lại với nhau. Lớp kem tay quá dày mà nhiệt độ tay lại quá thấp nên da dẻ gần như không hấp thụ được gì. Cuối cùng, hai bàn tay cứ nhớp nháp như thế. Hàn Mộ Vũ mở các ngón tay ra, nhìn đống kem màu trắng lấp đầy các khe ngón tay, rồi bất mãn nhìn tôi. Ánh mắt như đang nhắc nhở tôi rằng tôi vừa làm một chuyện ấu trĩ dở hơi đến mức nào. Tôi có chút sượng sùng, gượng cười co ngón tay lại, đưa ra trước mặt hắn: “Có giống chân gà chấm sốt salad không?”

Continue reading

Tính toán chi li 21

Tỉnh mà mơ, mộng du mà tỉnh

-An Nhiên

CHƯƠNG 21

Mộng du là trạng thái gì? Chắc chính là trạng thái của tôi bây giờ. Nhẹ tênh, quay mòng, cảm giác tất cả mọi thứ xung quanh đều không chân thật.

Hàn Mộ Vũ đang ở ngay sau lưng tôi. Mỗi lời nói và động tác bình thường nhất của hắn đều có thể dễ dàng thêu dệt hoặc hủy diệt mộng cảnh của tôi.

Không phải tôi không biết sự vui sướng của mình trong giây phút này mỏng manh dễ vỡ biết bao. Nó như một đóa bồ công anh đã chín muồi, chỉ cần một làn hơi nhẹ của hắn là có thể bay tứ tung. Nhưng những tâm sự rối ren này của tôi, những buồn vui lẫn lộn tưởmg chừng như khoa trương khác thường gần đây, những chua ngọt đắng cay không lời nào diễn tả được, tựu chung cũng chỉ là tự tôi đa tình. Dù tôi đã thích Hàn Mộ Vũ đến mức khó lòng kiềm chế, đầu óc mụ mẫm; thì hắn vẫn có thể hoàn toàn không có cảm giác gì. Thứ khí chất cô đơn rười rượi trên người hắn nói cho tôi biết hắn ở một mình quen rồi. Hắn biết tôi đối xử với hắn không tệ, nên cũng gần gũi với tôi. Giống như không ai có thể làm mặt lạnh với một người xun xoe tốt với mình được, hắn cũng chỉ khách sáo với tôi như vậy thôi! Nói thật thì tôi luôn có cảm giác là trong lòng hắn tôi còn không bằng ông béo Dương Hiểu Phi kia kìa. Lúc họ chịu khổ chịu mệt với nhau, tôi đang vừa uống trà một mình vừa oán trách xã hội. Nhận biết này làm tôi oải ghê! Tôi không phục từ tận đáy lòng. Dựa vào đâu cơ chứ? Tôi tốt với hắn những một trăm hai mươi phần trăm cơ mà! Ai như Dương Béo Ú còn bày mưu tính kế hắn?

Continue reading