[Bức chân dung để dở] Chương 8

远方的小白桦 | Atlibby

“Chúng tôi thân thiết với đất đai như vậy bởi con tim chúng tôi cũng giống mảnh đất này, kiên định như sắt thép dưới cơn lạnh giá; nhưng sâu bên trong lại luôn gìn giữ một sức mạnh mang theo tất cả những điều tốt đẹp.” – Vương Diệu

Dù là nói theo tiêu chuẩn của người Nga, mùa đông năm 1941 vẫn lạnh giá đến lạ. Trước quy luật tàn khốc của thiên nhiên, chim thú cố hết sức tìm lợi tránh hại; hoặc bay về phương Nam ấm áp, hoặc trốn dưới lòng đất hay trốn vào trong hang động.

Còn lại trên cánh đồng tuyết mênh mông này đây, là các chiến sĩ.

“Nga đất đai rộng mở, nhưng với tụi mình thì đã không còn đường lui, đằng sau chính là Moscow!”

Sư đoàn của Vương Diệu vẫn kiên trì bảo vệ con đường quốc lộ ở ngoại thành Moscow này, bảo đảm tuyến giao thông quan trọng không bị kẻ địch phá hỏng. Trưa mỗi hôm, từng chiếc xe tải quân sự chở đầy thương binh và vật tư quan trọng, trên mặt đường đóng băng, cẩn thận từng chút chạy về hướng Moscow. Gió rét đôi lúc lại tốc tấm vải bạt trải bên ngoài thùng xe lên, trên đó còn đọng lại sương giá dọc đường đi, khúc xạ lại vầng cầu vồng rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời nhợt nhạt vào ban trưa.

Các chiến sĩ mọc rễ trên mảnh đất này, trở thành linh hồn của đất. Bọn họ hô hấp hơi thở của đất mẹ, cảm nhận được sự ấm áp và hiền lành của đất đai ẩn sau vỏ ngoài lạnh giá.

“Chúng tôi thân thiết với đất đai như vậy bởi con tim chúng tôi cũng giống mảnh đất này, kiên định như sắt thép dưới cơn lạnh giá; nhưng sâu bên trong lại luôn gìn giữ một sức mạnh mang theo tất cả những điều tốt đẹp.” Vương Diệu viết lên một mảnh giấy ngà nho nhỏ.

Cây dương và bạch dương đã rụng hết lá từ cuối tháng 10. Vương Diệu không thể ra ngoài nhặt lá dương và lá bạch dương vào sáng sớm như hồi mùa thu nữa. Trên chiếc bàn nhỏ ở chiến hào lại không mất đi rực rỡ: Nơi lá thu chồng chất đó không hề có mùi rượu nồng nặc mà lại mọc lên một mặt trời nho nhỏ.

Đó là một đoá hướng dương cắm trong nửa chai nước. Trước đó một viện thí nghiệm sinh vật gần đấy bị nổ bom, Vương Diệu đứng trên đống phế tích, trong lòng khổ sở vô cùng – nguyện vọng trước nay của cậu là làm một nhà sinh vật học… Trong căn phòng nuôi cấy hỗn độn đầy đất, chỉ có một đoá hoa nhỏ này còn sống. Cô nàng Natasha dịu dàng mang nó về chiến hào, vật nhỏ bé này bất chấp mùa màng mà nở rộ, cứ như một ngọn lửa nhỏ.

Mấy ngày nay, Natasha mỗi lần xốc rèm chiến hào lên đều sẽ sững sờ nhìn về hướng chiếc bàn, khoé miệng ngay lập tức cong thành một nụ cười, đáng yêu đến lạ. Vương Diệu không phải không để ý, vì cậu cũng dựa vào sự sắc bén của người yêu thích sinh vật mà phát hiện: Cây hướng dương vậy mà lại sống qua nhiều ngày ở đây, ở ngoài môi trường viện thí nghiệm…

Cậu nhanh chóng phát hiện ra bí mật của phép thuật nho nhỏ kia: Toris quý trọng đoá hoa nhỏ này, đem đặt nó ở vị trí thích hợp bên lò lửa, khiến cho nó vừa có đủ nhiệt lượng lại không đến mức khiến nó bị nướng cháy. Quan trọng nhất là: Cậu phát hiện mỗi ngày Toris đều đem đường trong khẩu phần ăn của mình quăng vào bình nước, Vương Diệu hiểu rõ điều này có nghĩa gì: nước đường có thể khiến đoá hoa kéo dài độ tươi…

“Ra là thế.” Khi Vương Diệu nói lại chuyện này cho Natasha, cô nàng cứ bình thản mà trả lời như vậy.

Nhưng bông hoa cho cùng cũng không thể tiếp tục nở mãi được, tựa như tất cả những điều tốt đẹp đều nhanh chóng biến mất. Lúc hoa hướng dương đã khô héo, Vương Diệu phát hiện dường như Toris đã hình thành thói quen không ăn đường, anh đem bỏ phần đường của mình vào trong một cái túi nhỏ…

“Toris! Lẽ nào anh vẫn chờ Natasha đem hoa mới đến?”

“Cậu phát hiện rồi à? Lúc nhìn bông hoa cô ấy lại cười. Thật đáng yêu…”

“Tình yêu chính là như thế này sao?” Vương Diệu nắm vai bạn mình, nhẹ nhàng than thở, “Khiến anh hành hạ bản thân mình như vậy?”

“Dẫu cô ấy kiêu ngạo, dẫu cô ấy nói chuyện không khách sáo… Nhưng, một cô gái mà trong chiến tranh vẫn tha thiết yêu hoa, nhất định là một cô gái tốt…”

Natasha, một đôi tay nhỏ bé kia lại có thể kiên trì chu đáo chăm sóc thương binh, cũng có thể không hề sợ hãi cầm lấy súng cùng mọi người phá vòng vây; có thể không nể chút mặt mũi nào mà bóp ngón tay của Toris đến đau đớn, cũng có thể dịu dàng thắm thiết bưng ra một đoá hoa nhỏ từ trong phế tích… Cô gái mơn mởn đào tơ, lạnh lùng băng giá này là một người không bình thường đến thế nào cơ chứ. Thật không hỗ là em gái của chiến sĩ kỵ binh Ivan Braginsky…

Không rõ vì sao, chỉ cần nghĩ đến một Ivan luôn cười đến híp cả mắt, trong lòng Vương Diệu lại lờ mờ nảy sinh một chút vui vẻ. Mỗi lần nhiệm vụ chiến đấu đi đến kết thúc, lúc có chút rảnh rỗi, Vương Diệu cho cùng vẫn không kềm được mà đi sang đoàn kỵ binh bên kia nhìn quanh, tìm chú ngựa trắng xuất chúng và người kỵ thủ xuất chúng kia… Lúc đầu ý nghĩ nhớ nhung một người như thế làm cho cậu không hề yên lòng, nhưng Vương Diệu nhanh chóng tìm được lý do cho bản thân: Người kia có chú ngựa trắng Kostya giống Phi Vân như đúc, vì vậy sự nhung nhớ cũng xem như đã được giải thích.

Cậu nhìn thấy anh… Anh vẫn như sáng mùa thu ngày ấy, dưới tán cây ngồi vẽ gì đó. Kostya đang ở chuồng bên cạnh, hài lòng gặm yến mạch. Vương Diệu tiến nhanh về phía trước.

“Vanya!” Giờ đây Vương Diệu đã xưng hô với anh bằng cách gọi của bạn bè thân thiết, “Bức chân dung anh hứa với tôi đâu?”

Ivan hơi áy náy lắc đầu với cậu: “Tôi vẽ không được.”

“Vì sao? Anh không phải là một hoạ sĩ có thể vẽ dựa trên trí nhớ sao?”

“Nhắc tới cũng lạ. Vẽ người khác đều thế, nhưng mấy hôm trước lúc tôi thử vẽ cậu, thế nào cũng không tìm được cảm giác.”

Vương Diệu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ tinh nghịch, cậu đến ngồi xuống trên đất đối diện Ivan, vui vẻ nói như một đứa trẻ nhỏ: “Vậy giờ tôi ngồi chỗ này, anh vẽ đi!”

Ivan sửng sốt một chốc, hai tay quơ trên giấy một lát, sau đó nở nụ cười:

“Không! Diệu! Vấn đề không phải ở chỗ này! Tôi nói rồi, bộ dáng này của cậu cả đời tôi cũng không thể quên. Nhưng nghĩ đến việc vẽ cậu ra bằng chính đôi tay của mình, lại nghĩ đến cậu đang ở khu gần ngay bên cạnh, không hiểu sao, một loại cảm giác kỳ quái liền làm hỗn loạn linh cảm của tôi… Giờ cậu đến ngồi yên trước mặt, tôi lại càng không thể vẽ ra được!”

“E rằng một ngày kia khi tôi bị điều đến chỗ khác, anh mới vẽ được ha!” Một nỗi uất ức của trẻ con bỗng dưng bao lấy trong lòng của Vương Diệu, cậu vươn tay ra với Ivan, “Để tôi xem tranh của anh một chút nào.”

Ivan kéo ra một cái túi nhỏ từ trong gói hành lý của mình, đưa một xấp giấy nhỏ bên trong cho Vương Diệu – trong đồ được phân phát mỗi ngày đều có giấy, nhằm để cho các chiến sĩ gói thuốc lá, nhưng mà Ivan lại để dành phần đó của mình để vẽ.

Trong xấp phác thảo bằng bút chì, có các chiến sĩ đoàn kỵ binh, có ruộng hoang ngày thu xinh đẹp mà ưu buồn, có tượng đồng Pushkin thân thiết mà trang nghiêm, có chiếc xe tải quân đội trên quốc lộ lái về hướng Moscow… Nhưng nhiều hơn cả lại chính là ngựa, chú ngựa trắng Kostya xinh đẹp như Phi Vân…

Bỗng một luồng nóng hổi từ nội tâm vọt thẳng lên mặt. “Vanya!” Vương Diệu trả lại phác thảo cho Ivan, ôm một bầu kích động không kềm nổi mà mở miệng nói, “Có thể cho tôi cưỡi Kostya không?”

Ivan gật đầu, vì vậy Vương Diệu dắt con ngựa trắng xinh đẹp từ chuồng bên cạnh ra, với động tác phóng khoáng không chút thua kém Ivan mà nhảy lên lưng ngựa, phóng nhanh về một rừng cây nhỏ trơ trụi cách đó không xa.

Advertisements

3 thoughts on “[Bức chân dung để dở] Chương 8

    • Sẽ chứ bạn ;v; Chỉ là dạo này mình bị bận nên k edit tiếp được á. Mà k ngờ bộ này cũng có người đọc ;v; Cảm ơn bạn nha

      Like

  1. Pingback: [ML] Bức chân dung để dở | AIGV Team

Gửi yêu và thương đến AIGV ❤

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s