[Bức chân dung để dở] Chương 7

远方的小白桦 | Atlibby

“Hơn nữa bộ dáng của cậu, có qua bao nhiêu năm nữa tôi cũng không thể quên!” – Ivan Braginsky

Suốt đêm, nơi chân trời đều như có sấm vang rền – tiếng pháo, tiếng súng, tiếng giày quân đội nện lên mặt tuyết cùng với tiếng hô tấn công thật to “Hò dô[1]“, cứ như muốn lật qua lật lại hết thảy đất đai trên chiến trường.

Lúc cả đội rốt cuộc cũng liều mạng chạy khỏi vòng vây chồng chất của quân Đức, bầu trời đã trở nên nhợt nhạt như sắc mặt người bệnh, mà ánh ban mai tựa như dòng máu tươi chầm chậm chảy trên đó…

Sau hai giờ, lực lượng chạy thoát này cuối cùng cũng về tới khu căn cứ của sư đoàn, cũng tuân lệnh nghỉ ngơi tại chỗ – tất cả cán bộ chạy thoát đều muốn đóng quân ở đây, chuyển sang thế phòng thủ.

Continue reading

Advertisements