Tính toán chi li 68

Hạnh phúc ghê, có một người có thể khiến bạn làm gì cho hắn cũng không tính toán, cũng cảm thấy đáng. 

-An Nhiên.

CHƯƠNG 68

Mơ rồi cũng phải tỉnh. 

Tôi mở mắt ra vì tiếng nhạc chuông điện thoại ồn không chịu được. Mộ vũ đưa điện thoại đến bến tay tôi, nói: “Ngô Việt.”

Lười nhúc nhích, tôi bật luôn loa ngoài. Hiệu ứng sai lệch của sóng điện thoại cộng thêm chất lượng âm thanh tồi tệ của loa khiến giọng Ngô Việt nghe có chút cứng nhắc khôi hài. 

“An Nhiên, có đang đi làm không?” 

“Không, đang nghỉ.”

“Tốt, tối nay có kế hoạch gì không?”

Tôi nhìn Mộ Vũ một cái, đáp: “Có, hẹn hò!”

Continue reading

Tính toán chi li 67

Chương này bị khóa bởi Tấn Giang

-GV

CHƯƠNG 67

Hình như hôm nay Mộ Vũ cười đặc biệt nhiều. Tôi bị mê hoặc đến mức có chút thất thần. Sau đó, tình cờ quét mắt qua màn hình điện thoại sáng bóng như gương, tôi mới hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trên màn hình phản chiếu những đường màu đỏ ngang dọc trên mặt tôi. Thảo nào tôi thấy tên khốn đó cứ sờ mặt mình mãi, hóa ra hắn bôi hết phần mực in màu đỏ còn sót lại trên tay lên mặt tôi. 

Nếu không phải tình hình trước mắt không cho phép, tôi đã đạp hắn từ lâu rồi. Hắn vừa hôn vừa cắn cổ tôi. Quần áo trên người đã bị tôi cởi ra từ lâu. Hai khuôn ngực trần phập phồng đè lên nhau. Hắn ôm tôi, dùng cả chân lẫn tay để đàn áp mọi sự vùng vẫy của tôi. Vì cứ nhúc nhích một cái là chiếc giường nhỏ dưới thân tôi lại ót ét kêu lên. Dù gì đây cũng là ký túc xá, phòng kế bên nói chuyện điện thoại hơi lớn tôi còn nghe được. Điều đó chứng minh hiệu ứng cách âm của tường tệ đến mức nào. Xuất phát từ mối lo ngại đó, tôi đành phải từ bỏ việc tranh quyền chủ động, tuy trước đây tôi cũng chưa chưa bao giờ tranh được. 

Continue reading

Tính toán chi li 66

Ngày nghỉ hạnh phúc

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 66

Lại là một ngày nghỉ hạnh phúc. 

Cơ quan phát cho mỗi người một ngàn tệ, tiền phòng ngừa cảm nắng, kèm theo một thùng nước giải khát đậu xanh của một nhãn hiệu nào đó mà siêu thị không bán, chẳng biết các sếp tìm đâu ra nữa. Một thùng mười chai, tôi ướp lạnh năm chai trong tủ lạnh của căn tin. Lúc Mộ Vũ đến, vừa hay lấy cho hắn thử. 

Nào ngờ Mộ Vũ không hề nể nang, vừa cầm cái chai qua xem là cau mày: “Tôi không thích ăn đậu xanh.” 

Thằng bé này còn kén ăn nữa!

Continue reading

Tính toán chi li 65

Không có văn hóa thật đáng thương?

-Tiểu Lý.

CHƯƠNG 65

Tác dụng chậm của rượu ghê thật. Tôi uống khá nhiều, nhưng lại không đủ nhiều, đủ nhiều thì có thể ngủ luôn. Nhưng bây giờ chỉ trằn trọc khó chịu. 

Nửa đêm một giờ hơn, điện thoại vang lên. Tôi mơ màng bắt máy thì nghe thấy tiếng gào thét của Ngô Việt truyền đến từ trong loa: “An Nhiên, mẹ, rốt cuộc ý mày là sao?”

Tôi biết ngay là nó chắc chắn sẽ không nhịn được, chỉ là tôi không biết nó có thể nhịn đến ba tiếng đồng hồ. “Nửa đêm nửa hôm mày không ngủ mà nhao nhao cái gì?”

Continue reading

Tính toán chi li 64

Xin chào, tôi là Hàn Mộ Vũ, người yêu của An Nhiên

-GV.

CHƯƠNG 64

Thú thật thì thực ra tôi đã hạ quyết tâm sẽ kể cho Ngô Việt nghe chuyện của mình và Mộ Vũ. Nhưng lúc đó tôi tưởng mình còn thời gian một tuần để chuẩn bị, tuy tôi cũng không biết là phải chuẩn bị cái gì, có thể chỉ là để điều hòa tâm lý. Giờ Ngô Việt đứng trước mặt tôi và Mộ Vũ một cách đột ngột như vậy. Nói hay không nói, tôi có chút do dự. 

Ngô Việt chào mấy người đi chung với nó rồi bảo họ về trước. Còn nó đứng lại bên bàn ăn. Ánh mắt rơi xuống người Mộ Vũ. Đây cũng là lần đầu tiên Mộ Vũ nhìn thấy Ngô Việt. Hắn đứng lên một cách rất tự nhiên. Hai người đều nhìn tôi, chờ tôi giới thiệu. 

Chuyện sớm muộn gì cũng phải làm, chọn ngày không bằng nhân ngày, đành triển luôn hôm nay.

Continue reading

Tính toán chi li 63

Uống bia, nói chuyện

-GV

CHƯƠNG 63

Hai chúng tôi đều chưa ăn cơm. Mấy lần bảo ra ngoài đều bị trì hoãn. Ra ngoài thì không được làm những chuyện mình thích nữa. Thế nên, hết hắn đến tôi quyết định ra ngoài rồi bị kẻ lật lọng kéo lại vào nhà, ấp nhau âu yếm mãi vẫn không đủ. Nhây đến tận chín giờ hơn, cuối cùng Mộ Vũ mới bất lực kéo kẻ chặn cửa này vào lòng. “An Nhiên, anh có cho tôi về không thì bảo?”

Tất nhiên nếu có thể không về là tốt nhất. Nhưng ký túc xá chúng tôi không cho phép người ngoài ở lại. Muộn thêm tí nữa, sợ là bác Phùng sẽ tìm đến tận cửa mất. 

Thực sự không tiện. Thảo nào dù ký túc xá không tốn tiền điện nước máy sưởi nhưng vẫn có nhiều người không thích ở. Lần đầu tiên, tôi nảy sinh suy nghĩ muốn ra ngoài thuê nhà. 

Dù gì sau này cũng còn nhiều thời gian, sao phải làm như sắp sinh ly tử biệt đến nơi thế này. Tôi hào phóng vẫy tay: “Đi đi đi!”

Continue reading

Tính toán chi li 62

Chương này bị khóa bởi Tấn Giang

-GV.

CHƯƠNG 62

Sự thật chứng minh tôi căn rất chuẩn. Máy tính bảng sáng hôm sau là đến. Đồng nghiệp đi làm trở lại, cuối cùng tôi cũng được giải thoát khỏi tình cảnh một mình gánh team. Trưa tôi chạy sang văn phòng của Liên Thông một chuyến để làm thẻ mạng, mở gói lên mạng và ứng trước phí một năm. Về ký túc xá, tôi tự thử trước để tìm hiểu đại khái các chức năng. Cũng được, chắc đủ xài rồi. 

Tôi gửi tin nhắn cho Mộ Vũ, bảo có đồ cho hắn. 

Mộ Vũ hỏi đồ gì. 

Tôi bảo giờ giữ bí mật trước, để tối hắn sang tìm tôi, tôi mới đưa cho hắn. 

Mộ Vũ bảo tối nay vốn định sang tìm tôi. 

Continue reading