Tính toán chi li 46

Chương này bị khoá vì gei quá

-GV

CHƯƠNG 46

Tôi phát hiện chỉ cần đề cập đến những vấn đề không nên đề cập đến, tôi sẽ có thể không kiêng dè gì trước mặt Hàn Mộ Vũ.

Tôi biết tan làm hắn thích ở lì trong ký túc xá đọc sách, một lòng muốn bồi dưỡng bản thân thành kiểu nhân tài học sâu hiểu rộng, chứ không giống loại người không chí cầu tiến, suốt ngày ngoài chơi game chỉ biết yêu đương như tôi. Thế nên, thi thoảng, tôi mới kéo hắn ra ngoài ăn uống chơi bời. Mà phần lớn thời gian còn có gã béo Dương Hiểu Phi đi theo.

Chầu cơm tôi khao để cảm tạ hai người họ giúp tôi mở thẻ là tiệc tự chọn. Đây là yêu cầu của Dương Hiểu Phi. Thật ra rất rẻ. Ba người cũng chỉ một trăm năm mươi tệ. Ăn đến cuối cùng, tôi phải ra sức khuyên ngăn gã béo: “Đừng liều mạng như vậy, hôm khác anh lại mời cậu. Cậu đừng để no quá rồi có mệnh hệ gì…”Cho dù đã cản lại như thế, cuối cùng tôi và Hàn Mộ Vũ vẫn phải dìu Dương Hiểu Phi xuống lầu.

Còn cái chầu Hàn Mộ Vũ đòi khao lại tôi để ăn mừng tăng lương đã bị tôi vòng vo chối mất. Tám mươi phần trăm tiền hắn kiếm được đều gửi hết về nhà. Tổng cộng trong tay hắn cũng chẳng dư dả gì, để hắn khao còn khiến xót xa hơn khi tiêu tiền của mình nữa.

Continue reading

Tính toán chi li 45

“Hay cậu làm vợ tôi?”

-An Nhiên.

CHƯƠNG 45

“Cậu lấy đâu ra tiền thế. Chẳng phải tiền của cậu đều gửi cả về nhà rồi à?”

Hắn buộc xong, vỗ vai tôi. Đợi tôi quay người lại, hắn nói: “Anh đừng quên, tôi có tiền làm thêm!”

“Cậu tăng ca mệt sống mệt chết là để mua cái này đấy à?” -Tôi kinh ngạc trợn to mắt. Đừng nói chuyện này là thật nha Hàn Mộ Vũ.

“Thì tôi thấy anh rất thích thứ này… Trước giờ không biết anh thích cái gì. Hình như anh chả thiếu gì cả…Tôi cũng không biết có thể tặng gì cho anh…”

Continue reading

Tính toán chi li 44

Ngọc đậu giác

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 44

Về đến ký túc xá, việc đầu tiên là nằm lên giường ngủ một giấc. Mấy ngày nay mệt quá: mệt tâm, mệt miệng, mệt não. Ngày nào cũng nghĩ cách dỗ mẹ, miệng tôi sắp mài ra bong bóng rồi. Lúc tỉnh dậy nhận ra đã quá giờ ăn tối, bụng đói đến mức kêu lên ọc ọc. Tôi vét túi, mò ra một nắm tiền lẻ, đồng thời cũng lôi miếng ngọc đậu giác bị vỡ ra. Nhìn đường vỡ phản chiếu ra thứ ánh sáng sắc bén, tôi buồn mất một lúc. Tính ra thì lần đầu tiên mẹ tôi bị bệnh nằm viện và hôm miếng ngọc đậu giác của tôi bị vỡ cũng đúng thật là một cái trước một cái sau. Quả nhiên, vỡ ngọc không phải dấu hiệu tốt lành gì. Không phải tôi mê tín, chỉ là trên thế giới này có những mối liên hệ huyền diệu không thể giải thích mà con người không nên nghi ngờ.

Tôi hất tay. Cái vật xanh biếc ấy rơi vào trong thùng rác theo một đường cong.

Tôi nghĩ xem lát nữa ra ngoài ăn cơm có nên tiện thể vào trung tâm mua sắm mua cái khác không. Chưa chờ tôi nghĩ xong, điện thoại đã rung lên. Nhìn thì không ngờ lại là số của Hàn Mộ Vũ. Hắn rất ít khi gọi điện cho tôi, trừ phi có chuyện gì gấp.

Continue reading

Tính toán chi li 43

“Ừa, anh nói phải thì phải!”

-Hàn Mộ Vũ.

CHƯƠNG 43

Dấu hiệu thứ nhất là số tiền thưởng cuối năm bị cơ quan chúng tôi giếm mất hai tháng cuối cùng cũng được phát rồi. Ký tên trên bảng chi nhận xong, tôi cầm phong thư chị gái văn phòng cho mình mà trong lòng thư thái cực kỳ. Chao ôi, năm chục ngàn hơn cầm sướng tay phết. Tuy không phải tiền lớn nhưng dù gì cũng thuộc về mình, chứ bình thường mấy triệu mấy chục triệu trên tay đều không liên quan đến mình. Đây mới là tiền ruột. Tôi ôm phong bì trong lòng, ủ đến khi nó nóng hổi mới cho vào tài khoản. Làm ngân hàng bao lâu nay, tôi nhận ra: một khi hiện kim đã biến thành con số trong thẻ, cảm giác thân thương này sẽ biến mất sạch bong.

Continue reading

Tính toán chi li 42

“Anh nói xem!”

-Hàn Mộ Vũ.

CHƯƠNG 42

Lúc ra về, Hàn Mộ Vũ vẫn còn có chút canh cánh trong lòng. Hắn nói: “Cũng tại tôi chưa suy nghĩ thấu đáo, chỉ lo nghĩ đến anh mà quên mất kế toán Lý…”

Tôi đưa hắn ra tận cửa, trong lòng khá là đắc ý: “Phải đó, cậu nói sao cậu chỉ nghĩ đến tôi? Cậu khinh một bên trọng một bên thế này khác gì cố ý chia rẽ mối quan hệ của tôi và Tiểu Lý? Lòng dạ hiểm ác ghê á cậu. Nào nào, cho cậu cơ hội giải thích một tí, tại sao chỉ nghĩ đến tôi hả?” -Tôi biết da mặt mình dày nhưng tôi đâu phải con gái, làm giá làm gì chứ?

Hàn Mộ Vũ chẳng thèm nhìn tôi, mà gọi Dương Béo Ú đang đứng bên quầy nói chuyện với chị Tào: “Dương Hiểu Phi, về không?”

“Về, về, liền đây…” -Dương Hiểu Phi toét miệng chạy sang, trong tay còn ôm một thùng kẹo Tết to đùng.

Continue reading

Tính toán chi li 41

Không có gì để trả ơn.

-An Nhiên.

CHƯƠNG 41

Hôm đó tổng cộng hắn đã mang đến ba mươi bảy tấm chứng minh nhân dân. Với sự giúp đỡ của Dương Hiểu Phi, cũng phải điền suốt một tiếng rưỡi đồng hồ mới xong.

Giữa chừng, nhân lúc không ai đến giao dịch, tôi đã chạy sang đưa cho họ mỗi người một ly nước.

“Nghỉ một lát, nghỉ một lát!” -Tôi vừa cười vừa nói với Hàn Mộ Vũ. Nếu không có hai cái tai chặn lại, chắc khóe miệng tôi sẽ toét ra đến tận gáy.

Continue reading

Tính toán chi li 40

Chỉ cần việc do con người làm thì không thể nào không có sai sót.

-Hoa Mãn Sư

CHƯƠNG 40

Đều là người giàu nhưng có sự khác biệt rất rất lớn.

Trước đây, tôi từng thảo luận với Hàn Mộ Vũ về vấn đề này. Hắn đã đưa ra một phép so sáng rất là lạ. Hắn bảo Santana 2000 và Volkswagen đều là dòng xe đại chúng, nhưng đẳng cấp thì khác nhau hoàn toàn.

Những kẻ mắt cao hơn đầu mãi mãi không thể sánh bằng những người kín kẽ khiêm tốn. Có những thứ không thể vun đắp bằng tiền.

Nói chuyện với giám đốc Lý xong, ông chủ Sở bước đến bên cạnh Thẩm Trường Lạc: “Lạc Lạc, chú Lý con bảo trưa nay mời mình ăn cơm. Con ăn xong hãy về Bắc Kinh nhé!”

Thẩm Trường Lạc lắc đầu ngay lập tức: “Chú ơi, con không đi đâu… Trưa nay là Sở Kiến về đến Bắc Kinh rồi…”

Ông chủ Sở nói: “Nó về thì con càng không phải vội. Công ty có nó trông nom rồi…”

Trên mặt Sở Trường Lạc hiện lên một sự khó xử, muốn nói rồi lại thôi: “Dạaa…ảnh về cũng mệt lắm ạ…Thường thì sẽ về thẳng nhà…”

Cậu ta muốn về Bắc Kinh. Mong muốn ấy viết cả lên mặt rồi. Ông chủ Sở sao có thể nhìn không ra? Cuối cùng Sở Lâm Thành vỗ đầu Thẩm Trường Lạc mấy cái: “Rồi rồi, về đi, chả hiểu rốt cuộc thanh niên các con nghĩ cái gì nữa!”

Continue reading