Tính toán chi li PN3

Mấy chuyện linh tinh

-Hoa Mãn Sư

Phiên ngoại 3

Hôm thứ hai về nhà, An Nhiên và Mộ Vũ đã cùng ba về quê tảo mộ mẹ.

Ông cụ vuốt ve bia mộ của vợ, luôn miệng báo cáo với người bạn đời, rằng con trai về rồi, không mất cái tay cái chân nào, vẫn nói nhiều như vậy, chỗ nào cũng lành lặn; rằng bây giờ Mộ Vũ làm ăn rất lớn, nhà xe này nọ đều có đủ, tính cách vẫn rất vững vàng rất an phận, An Nhiên được ra sớm như vậy đều nhờ nó; rằng mình đang sống rất thoải mái, thời gian qua được Mộ Vũ chăm sóc, bây giờ An Nhiên không sao nữa, mình càng không có gì phải lo; cuối cùng rằng hai đứa nhỏ ở bên nhau rất tốt, bảo bạn đời phù hộ hai người đều bình an, đừng xảy ra chuyện gì nữa.

Ông An nói xong, An Nhiên mới bước đến. Cậu ôm một bó hoa tươi từ từ quỳ xuống, định trêu mẹ mấy câu bằng vẻ mặt vô tư để chứng minh những gì ba vừa nói không chỉ là một câu an ủi, mà con trai bà thực sự“chỗ nào cũng lành lặn”, nhưng sau câu “Mẹ ơi, con về rồi nè.” thì tất cả lời nói đều nghẹn lại trong họng, không nói tiếp được nữa. Hàn Mộ Vũ đặt tay lên vai cậu, cùng quỳ xuống bên cạnh, im lặng chờ cậu.

Có những chuyện đã định sẵn là sẽ bị chôn vùi. Chẳng hạn như những gì ba đã nói riêng với Mộ Vũ sau khi điều An Nhiên ra chỗ khác. Hai người đã hẹn là bất kể thế nào cũng sẽ không hé lộ nửa chữ về chân tướng. Hạnh phúc hấp dẫn bao nhiêu thì lại càng xa xỉ bấy nhiêu. Thế nên An Nhiên sẽ mãi mãi không biết trên đường đưa mẹ đang hôn mê đến bệnh viện, thứ ba nhìn thấy khi gỡ những ngón tay nắm chặt của bà ra thực ra là hai viên thuốc đặc hiệu chưa uống. Không phải bà không có cơ hội tai quan nạn khỏi. Đấy chỉ là một lần phát bệnh bình thường, hai viên thuốc là đủ để chống chọi. Đấy không phải sự cố ngoài ý muốn, không phải không thể cứu vãn. Đấy là một sự lựa chọn, đấy là một sự tác thành.

Mẹ từng vì “tôi không ở đây thì An Nhiên phải làm sao” nên cố chịu đựng đau ốm, nên “có vất vả đến đâu cũng phải sống”. Về sau, bà biết tâm bệnh ngày càng ảm đạm khô héo của An Nhiên, niềm vui mà sự hiếu thảo của con trai mang lại cuối cùng vẫn không bằng nỗi xót xa trước sự hy sinh của con. Mọi sự cân nhắc của mẹ chỉ có một: bà không thể ở với An Nhiên cả đời, bà không thể để An Nhiên vì bà mà mất đi cái người có thể ở bên cạnh nó suốt kiếp, không thể cản trở hạnh phúc của nó.

Ham sống là bản năng, tình yêu cũng thế, có thể sống vì nó thì cũng có thể chết vì nó.

Ba An Nhiên hiểu. Ông thuận theo ý vợ, bảo mọi chuyện chỉ là sự cố ngoài ý muốn, là một nỗi nuối tiếc, là bệnh tình nguy kịch, không thể vãn hồi. Một mình ông gánh vác sự lựa chọn của vợ, lẳng lặng tha thứ và ủng hộ bà. Hàn Mộ Vũ nhớ rất rõ những gì ba An Nhiên nói với hắn hôm đó: “Chú nói cho con biết những chuyện này không phải là muốn gây áp lực cho con. Chú chỉ mong con đừng vì chuyện năm xưa mà trách An Nhiên. Người bị bệnh là mẹ nó, là người có thể từ bỏ mạng sống vì nó. Nó không thể không lo cho bà ấy, nó thực sự không thể…” -Sau đó, câu nói “So với cô chú, những gì tôi làm hoàn toàn không là gì cả…Những gì họ làm cho anh vượt qua những gì tôi có thể tưởng tượng được…” của Hàn Mộ Vũ đã bị xao nhãng trước sự pha trò của An Nhiên. Xao nhãng cũng tốt, dù thứ ảnh xao nhãng là một tấm lòng khó mà báo đáp thì đó cũng là mong muốn của người thân nhất và người yêu nhất.

Có những người đáng để bạn từ bỏ mọi thứ vì họ, vì họ luôn sẵn sàng từ bỏ mọi thứ vì bạn bất cứ lúc nào, không chút do dự.

Về sau, An Nhiên phạm pháp vì Hàn Mộ Vũ. Sau khi xảy ra chuyện, đúng là ông An rất sốt ruột, nhưng ông không hề lấy làm lạ tại sao An Nhiên lại làm như vậy, vì sự quyết liệt trong tính cách của con được thừa hưởng từ chính mẹ nó.

An Nhiên vừa khóc vừa thút thít nói chuyện với mẹ. Mộ Vũ cũng không khuyên nhủ cậu, chỉ thỉnh thoảng lấy tay áo lau mặt và nước mũi cho cậu. An Nhiên hoàn toàn không biết nguyên do qua đời của mẹ. Những người biết được cũng sẽ mãi mãi không nói cho cậu biết. Vì hạnh phúc quá mỏng manh, không chịu nổi một tấm lòng trĩu nặng như vậy, thế nên chỉ cần có người đèo bòng là được. Còn An Nhiên, cứ để cậu lơ ngơ đi, lơ ngơ thì hạnh phúc mới không bị bớt xén.

Mộ Vũ từ đầu đến cuối cũng không nói gì. Lời thề thực sự đã mọc trong tim, không cần hứa hẹn với ai, không cần bất kì nghi thức gì. Hắn sẽ tốt với An Nhiên bằng tất cả những gì hắn có thể làm được.

Dưới sự thúc giục “mỗi ngày ba cú điện thoại” của ông bà nội và bà ngoại của Trương Dương, cả nhà em gái buộc phải về nhà. Hôm đó, những thứ cần dọn đã dọn hết rồi, cô Hàn lại gọi điện đến. Em gái bắt máy xong, Trương Dương nhất quyết đòi nói chuyện với bà. Em gái mở loa ngoài, thằng bé làm nũng với bà trước, rồi lại kể cậu đã dẫn nó đi đâu chơi, nào ngờ vừa nhắc đến Hàn Mộ Vũ thì đầu dây bên kia im bặt. Từ khi Hàn Mộ Vũ trở mặt với gia đình, hai mẹ con chưa bao giờ nói chuyện điện thoại nữa. Cô Hàn chưa từng hỏi về ở bên ngoài Mộ Vũ sống chết ra sao. Và ngoài gửi tiền về nhà ra, Hàn Mộ Vũ cũng không nói câu nào.Đã bao nhiêu năm rồi, cũng đến lúc mối qua hệ này hòa hoãn trở lại. Em Hàn do dự hỏi trong điện thoại: “Mẹ, mẹ có muốn nói mấy câu với anh con không?”

Vì điện thoại đang trong trạng thái bật loa ngoài, câu trả lời được ném ra một cách rành mạch.

“Không có gì để nói cả, mẹ không có đứa con như vậy.”

Mộ Vũ, An Nhiên, em gái, em rể, Dương Hiểu Phi đều đang ở bên cạnh. Không khí bỗng chốc chùng xuống. Không ai biết phải nói gì, mọi người nhìn Hàn Mộ Vũ, còn hắn chỉ cau mày, môi mím thành một đường chỉ, lắc đầu với em gái. An Nhiên nhẹ nhàng nắm tay Mộ Vũ. Cơn run nhẹ nhàng truyền đến qua tay hắn. Một cơn đau lạnh lẽo sắc bén đâm thẳng vào tim của An Mỗ. Lửa giận được nén trong lồng ngực bỗng nhiên nổ tung. Cậu cố tình la lên rất lớn với em gái: “Em ơi, cô hả? Em nói với cô hộ anh là An Nhiên bảo đặc biệt cảm ơn cô, cảm ơn cô đã sinh ra một đứa con như vậy, cảm ơn cô đã dạy dỗ con cô tốt như vậy, anh chưa thấy ai tốt hơn Mộ Vũ cả. Gặp được Mộ Vũ, An Nhiên mới biết mình sống hai mươi năm đều uổng phí. Nếu không có Hàn Mộ Vũ thì cả đời của An Nhiên đều uổng phí. Cảm ơn cô đã nuôi lớn nó. Đại ơn đại đức, An Nhiên làm trâu làm ngựa cũng không trả hết. Phải rồi, nói với cô là An Nhiên nhất định, chắc chắn sẽ chăm sóc con cô tử tế, sẽ bù đắp lại nghìn vạn lần số tình cảm mà nó đã thiếu thốn từ nhỏ, xin cô hãy yên tâm một trăm hai mươi phần trăm…”

Mọi người đều sững sờ trước hành động của An Nhiên. Em gái vừa bế Dương Dương, vừa giữ điện thoại, vừa nhìn cái người đang nói năng lộn xộn la lối om sòm, chỉ biết đơ ra. Mãi đến khi điện thoại phát ra những tiếng máy bận, An Nhiên mới rụt cái cổ đang vươn dài lại, thở phào một tiếng. Cậu biết như vậy rất không lễ phép, nhưng cậu nhất định phải đứng ra, để Mộ Vũ chịu ít tổn thương nhất có thể. Hàn Mộ Vũ nhìn An Nhiên vừa choàng tay qua vai mình một cách khó khăn vừa nói với vẻ lưu manh: “Không sao, còn có anh thương cậu.” -Cảm giác đặc biệt bất lực lại đặc biệt thỏa mãn, hắn mỉm cười nhẹ nhàng, gật đầu nói: “Ừa, không sao.”

Dương Hiểu Phi lén đưa ngón cái lên với An Nhiên. Em gái đằng hắng mấy tiếng, đi đến trước mặt An Nhiên: “À, tuy có chút không thỏa đáng, nhưng em vẫn phải nói.” -Cổ ghé tai An Nhiên, thể hiện lập trường của mình dưới hình thức nói thầm: “Anh An Nhiên, nói hay lắm!”

Trên đường về nhà, em rể lái xe, nhịn cả buổi mới hỏi em gái: “Em nói gì với anh An Nhiên thế?”

Em gái lườm y một cái, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Em nghĩ anh em chắc chắn sẽ hạnh phúc.”

Em rể thở dài: “Nhưng mẹ mình có vẻ không chấp nhận hai người họ…”

“Không sao, anh em vốn chẳng cần gì nhiều, một mình An Nhiên đã đủ khiến ảnh hạnh phúc rồi.”

Tất nhiên, Hàn Mộ Vũ không chỉ có An Nhiên, hắn còn có những người bạn trung thành.

Hôm đó, Dương Hiểu Phi đặc biệt mời An Nhiên đến nhà gã chơi. Thực ra nhà Dương Hiểu Phi ở ngay phía sau tòa biệt thự của Mộ Vũ. An Nhiên lượn qua, vừa nhìn đã ngơ ngác. Bất kể là phong cách trang hoàng, nhãn hiệu nội thất hay cách bày biện trang trí cũng giống y như nhà mình. Dương Hiểu Phi vừa cười, vừa giải thích với An Nhiên: “Anh Hàn, ảnh sửa nhà trước. Em thấy ảnh làm đẹp phết nên bảo bên thi công làm y chang nhà anh luôn, bớt việc cho em.”

An Nhiên gật đầu một cách bất lực. Thằng bé này vô phương cứu chữa rồi, bó tay với fan-não-tàn.

Từ lâu đã nghe chị Tào bảo Dương Hiểu Phi có bạn gái rồi, bây giờ nhà cũng sửa xong, nên An Nhiên hỏi theo lẽ tự nhiên: “Khi nào cưới?” -Nhưng Dương Hiểu Phi trả lời là: “Cưới gì ạ? Lại chia tay rồi.”

An Nhiên vỗ cái bụng béo của gã mập: “Không phải anh nói cậu nha? Nhưng có tiền cũng không như vậy được? Bạn gái không thể cứ đổi chơi xoành xoạch? Tuổi cậu cũng không nhỏ rồi, đã đến lúc ổn định tinh thần, tính chuyện kết hôn rồi.”

“À không, anh An Nhiên, anh không biết đâu.” -Gã mập giải thích: “Không phải em đổi hoài, thực ra cô gần đây nhất cũng được phết.”

“Thế sao lại chia tay?”

“…Em muốn kết hôn với cổ đấy chứ. Hôm đó tụi em nói về chuyện của anh và anh Hàn. Em xem cổ là người một nhà nên mới kể cho cô nghe. Nào ngờ cổ vừa nghe xong thì ghê tởm ra mặt, bảo kinh quá này nọ. Lúc đó em nổi nóng với cổ, không nói gì nhiều đã chia tay. Cả đời này anh Hàn sẽ mãi là anh của em. Nếu chút chuyện này mà vợ em cũng không chấp nhận được thì đâu làm vợ em được. Có rắm gì đâu mà thảng thốt, thiếu hiểu biết mà bày đặt õng ẹo…”

An Nhiên nhìn vẻ mặt tức tối của gã mà nhất thời nghẹn lời. Nói không cảm động là giả, cảm động vì Mộ Vũ có một người anh em như vậy, vì sự ủng hộ không cần suy nghĩ này. Cậu vỗ vai Dương Hiểu Phi, nói cảm ơn một cách chân thành.

Não tàn không có gì xấu, ít ra họ kiên định.

An Nhiên đội mũ suốt hai tháng trời, thời tiết nóng cỡ nào cũng không chịu gỡ xuống, mãi đến khi tóc bắt đầu đủ dài để tạo kiểu thì mới chịu phô ra cho người khác thấy. Trong khoảng thời gian đó, hễ rảnh cậu lại theo Mộ Vũ ra lượn lờ quanh văn phòng của Tư An Kiến Công. Nhìn một đống người gọi Mộ Vũ là giám đốc Hàn một cách vô cùng cung kính, trong lòng có một sự buồn cười khó tả. Lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đó, cậu cảm thấy đặc biệt thú vị, từ lúc ở dưới lầu đã bắt đầu bắt chước: Giám đốc Hàn, cái này thế nào? Giám đốc Hàn, cái kia ra sao? Suốt dọc đường, Hàn Mộ Vũ chẳng đáp lại tiếng nào, vào phòng làm việc, trở tay khóa cửa lại, kéo cái người cứ giám đốc Hàn ngắn giám đốc Hàn dài kia lại hôn một tràng, hôn đến khi An Nhiên không kìm được gọi hắn: “Mộ Vũ, Mộ Vũ…” mới chịu buông tay. Sau đó, An Nhiên bị ai đó ra lệnh bất kể lúc nào cũng chỉ được gọi tên, phản đối vô hiệu.

Thời gian dài rồi, An Nhiên dần dần thân với mọi người trong công ty. Thỉnh thoảng lão Trịnh cũng tìm An Nhiên chém gió. Mồm mép của An Nhiên luôn có thể biến những chuyện nhỏ thành ra đao to bua lớn, vừa khiến mọi người bật cười ha hả, vừa phải moi chuyện cũ của Mộ Vũ khi còn ở Thịnh An từ chỗ lão Trịnh. Khi sang chỗ của Dương Hiểu Phi, An Nhiên cũng rất tự tại, có ăn có uống. Thảm nhất là khi gặp chị Tào. Mỗi lần bắt được cậu, chị Tào chắc chắn sẽ lôi cậu đến phòng tài vụ, ấn cậu ngồi vào bàn làm việc, bắt đầu cho cậu xem sổ sách của công ty. An Nhiên không rành kế toán, với lại kế toán ngân hàng và kế toán doanh nghiệp vốn cũng khác nhau. Chị Tào xuất thân kế toán, nên dĩ nhiên cái gì chị cũng biết. Mỗi khi An Nhiên la khó, chị Tào sẽ dạy dỗ cậu ngay: “Chuyện làm ăn của nhà em, em không học thì ai học? Em không lo thì ai lo?”

An Nhiên khẽ phân bua: “Đây là chuyện làm ăn của Mộ Vũ.”

Chị Tào cười khẩy: “Có giỏi em đi nói vậy với Mộ Vũ đi.”

An Nhiên lắc đầu: “Không giỏi!”

Hàn Mộ Vũ cũng nói với chị Tào là muốn cho An Nhiên nghỉ ngơi một khoảng thời gian, chuyện công ty ảnh muốn lo thì lo, không muốn lo thì thôi. Theo những gì mình hiểu về An Nhiên bấy lâu nay, chị Tào nói: Tâm thế của An Nhiên tốt lắm, hoàn toàn không cần nghỉ ngơi gì đâu, chỉ là trời sinh nó quá lười. Tất nhiên nói vậy cũng hơi oan cho An Mỗ. Về sau, ngày nào An Nhiên cũng đi làm với Mộ Vũ, không sót buổi nào, chưa từng đi trễ, ngoài không có lương và không phải chấm công ra thì chẳng khác gì nhân viên chính thức của Tư An. Tất nhiên đối với những người khác trong công ty thì An Nhiên cũng là một nhân viên mới. Khi ai đó biện bạch như vậy, chị Tào rất khinh thường: “Em đi làm đâu phải để đi làm? Chẳng qua là Mộ Vũ đi đâu, em đi đó thôi!”

Nói vậy không sai. Mỗi ngày An Nhiên đều ăn trưa với Mộ Vũ, sau đó Mộ Vũ sẽ tựa vào người An Nhiên chợp mắt một lúc hoặc chuyện trò gì đó. Giây phút thảnh thơi vô cùng thư thái giữa lúc bận.

Có lần An Nhiên đang làm cắm đầu cắm cổ dưới sự chỉ huy của chị Tào thì một người đẩy cửa bước từ bên ngoài vào. Khi An Nhiên còn chưa kịp phản ứng, nó đã hô to một tiếng “sư phụ” rồi kích động nhào đến: “Sư phụ, sư phụ, thầy ra lúc nào thế?”

Mấy đường chỉ đen hiện lên trên đầu An Nhiên. Cậu thầm nghĩ cho dù mình không ngại thì đồ đệ cũng không cần phải thẳng thắn như vậy đâu?

Sau khi hàn huyên mấy câu, An Nhiên mới làm rõ mục đích của đồ đệ khi đến đây: câu khách gửi tiền quả nhiên là chủ đề vĩnh hằng của ngân hàng.

An Nhiên nói: “Chẳng phải tiền của công ty chúng tôi đều đã gửi hết ở chi nhánh của mình rồi à?” -Đồ đệ nói lần này là nhiệm vụ riêng của cậu, không phải là nhiệm vụ của chi nhánh. Chị Tào bỏ nhỏ: “Đây là lần thứ năm rồi.”

Câu khách gửi tiền làm gì có điểm dừng, đều làm qua ngân hàng, biết những khó khăn trong đó, giúp được chắc chắn sẽ giúp.

“Bao nhiêu tiền?” -An Nhiên hỏi.

“Ba trăm nghìn, hạn nửa năm.”

Lời vừa dứt, Mộ Vũ đẩy cửa vào, hắn đến tìm An Nhiên đi ăn.

Lâu rồi không gặp đồ đệ, cũng không bỏ mặc người ta được, nhưng ăn cơm với người yêu cũng vô cùng quan trọng. Thế là dưới lời mời của An Nhiên, đồ đệ đã phải làm bóng đèn một cách cực kỳ khổ sở. Nó nhìn sư phụ và giám đốc Hàn vừa gắp đồ ăn qua lại cho nhau vừa liếc mắt đưa tình mà cảm nhận rõ rệt sự tồn tại “quá sâu đậm” của mình.

Trước đây, đồ đệ chưa gặp qua Hàn Mộ Vũ. Có chuyện gì nó cũng tìm thẳng chị Tào. Trước mặt vị sếp “lớn” này, thằng bé vốn đã hơi căng thẳng, cộng thêm Hàn Mộ Vũ cũng không thích nói chuyện cho lắm, tuy có An Nhiên cười nói ở bên cạnh, đồ đệ vẫn lắp ba lắp bắp. Nhưng Hàn Mộ Vũ cũng rất sảng khoái, sau khi nghe rõ mục đích của cậu, chỉ nói: “Được, mai tôi cho người bên tài vụ đi gửi.”

Đồ đệ vui lắm, đúng là có quan hệ cứng thì dễ làm việc: “Cảm ơn giám đốc Hàn, cảm ơn sư phụ.”

An Nhiên bá vai Mộ Vũ, giả vờ cau mày: “Gọi giám đốc Hàn làm gì? Cậu gọi tôi là thầy thì cậu nghĩ cậu phải gọi nó là gì?”

Đồ đệ do dự cả buổi, ánh mắt lướt qua hai người mấy lần, cuối cùng rụt rè nói: “Cô?”

Mộ Vũ ngẩn người, An Nhiên phì cười, ngả trước ngả sau, nói: “Đúng đúng đúng, cứ gọi vậy đi!” -Đồ đệ hơi ngây ra, ngơ ngác nhìn sư phụ của mình cười đến mất cả hình tượng.

Đến cùng, Hàn Mộ Vũ cũng không phản bác, chỉ khẽ cười một tiếng, khóe miệng cong lên, ánh mắt mềm mại. Đồ đệ bỗng nhớ đến tấm ảnh nền minh tinh trên điện thoại của sư phụ rất nhiều năm về trước, vẫn tuấn tú như vậy, chỉ là trầm tĩnh khoan thai hơn.

Về sau, kiểu gọi “cô” này cũng giống như “em dâu” của Ngô Việt, không thể dùng trực tiếp để gọi Mộ Vũ, nhưng khi trò chuyện thì có thể chỉ đích xác ai đó.

Tư An Kiến Công gần đây có một số dự án chính phủ về cải tạo nông thôn huyện dưới, cải tạo ba mươi mấy nhà trong làng hành chính, công trình lớn, làm một mà ăn cả năm. Lão Trịnh hỏi Mộ Vũ có phải hoãn công trình xây kho ở khu đang phát triển ven thành phố L của Logistics Lạc Thế lại không. Mộ Vũ bảo cứ làm theo kế hoạch.

Lạc Thế có thể nói là khách quen của Tư An. Mấy lần hợp tác đều rất vui vẻ. Người phụ trách của Lạc Thế là Sở Kiến và Thẩm Trường Lạc, đều là người của thành phố L, nhỏ hơn Mộ Vũ hai tuổi, tuổi trẻ tài cao. Sau khi bàn giao công trình xây kho, hai người đặc biệt mời Mộ Vũ ăn cơm. Vì được mời với danh nghĩa cá nhân, Mộ Vũ sợ An Nhiên chán nên dẫn theo cậu luôn.

Trong bữa ăn, mọi thứ đều bình thường. Lúc uống trà sau khi ăn, Mộ Vũ nói với Sở Kiến về chuyện chống lạnh chống nước cho kho, còn Thẩm Trường Lạc thì hỏi An Nhiên câu hỏi mà cậu đã muốn hỏi từ lâu: “Anh An Nhiên, chúng ta đã gặp ở đâu rồi đúng không? Sao em thấy anh quen lắm?”

Thực ra An Nhiên đã nhận ra Thẩm Trường Lạc ngay từ ánh nhìn đầu tiên rồi, đại điện pháp định của Lạc Thế lái Cayenne hai triệu tệ. Loại người này quá nổi bật, một khi đã gặp thường sẽ không quên được. Lúc ăn cơm đã thân thiết hơn, thế là An Nhiên cũng không giấu giếm, vừa cười vừa nói: “Lạc Lạc cậu quên rồi. Ngày xưa tôi làm ở ngân hàng mà công ty logistics các cậu mở tài khoản ấy. Tôi từng giao dịch cho cậu nữa.” -Thẩm Trường Lạc cố gắng nhớ lại, tiếc là quá lâu rồi, chỉ thấy quen quen chứ không nhớ được cảnh tượng chính xác.

An Nhiên cũng không lăn tăn, tiếp tục nói bâng quơ: “Về sau nghỉ việc, làm cho Mộ Vũ.”

Lạc Lạc mỉm cười một cách chân thành thẳng thắn: “Em thực sự khâm phục anh Hàn, làm việc rất kĩ tính, nói một là một, nói hai là hai.”

Tất nhiên rồi! -An Nhiên đắc ý trong lòng, nhưng trên miệng vẫn tâng bốc nhau: “Đâu có đâu có, các cậu vẫn giỏi hơn. Giờ công ty đã tập đoàn hóa rồi. Sở Kiến mới 27 thôi nhỉ, mà làm ăn còn lớn hơn cả bố cậu ấy nữa.”

Vốn đang nói chuyện vui vẻ, nào ngờ lúc An Nhiên cúi người rót nước cho Lạc Lạc thì mảnh ngọc đậu giác trong cổ trượt ra, va vào ấm sứ. Đó là cục cưng cục vàng. An Nhiên mau chóng kiểm tra xem có bị hỏng hóc gì không. Mắt Lạc Lạc rất tinh. Vì hay có khách hàng tặng ngọc thạch khuyên ngọc cho Sở Kiến, cậu xem nhiều nên cũng biết chút chút. Thấy An Nhiên xót xa như vậy, Lạc Lạc hóng hớt hỏi: “Đồ người yêu tặng?”

An Nhiên gật đầu: “Đúng thế.”

Lời thật lòng của bạn Lạc Lạc cứ thế vọt ra khỏi miệng: “Em cũng đoán thế, chứ với chất lượng này cũng không cần phải nâng niu như vậy…”

An Nhiên nghe xong, nhướng mày: “Chất lượng bị làm sao?”

Lạc Lạc tự biết lỡ lời, vội bảo: “Tốt phết tốt phết.” -rồi nhấc li lên giả vờ uống nước, nào ngờ để lộ sợi dây hổ phách nạm vàng trên cổ tay cậu. An Nhiên nhìn lướt qua, dè bỉu một cách xấu tính: “Ngọc là thứ nhìn vào đã thấy thuần khiết. Như bọn đeo vàng thì sến quá.”

Lạc Lạc suýt sặc. Cậu cũng không phải loại người quanh co vòng vèo gì. Ánh mắt kỳ thị rõ rành rành của An Nhiên rơi xuống cổ tay cậu, sao cậu có thể không nhìn ra được?

“Sến? Sến chỗ nào.”

“Đồ bằng vàng sến lắm, không đẹp bằng ngọc.”

“Miếng ngọc của anh chất lượng cũng có tốt đâu. Anh không biết, còn không cho người ta nói hả?”

“Đồ của tôi, chất lượng sao lại không tốt được?

“Với thẩm mỹ của anh thì sao mà nhìn ra?” 

Khi Mộ Vũ và Sở Kiến quay đầu lại thì hai người bên kia đang trợn mắt nhìn nhau, giương cung bạt kiếm. Lạc Lạc tựa vào sofa, hất cằm lên nhìn An Nhiên từ trên xuống dưới, cả người đậm mùi giang hồ. An Nhiên tuy không cao bằng Lạc Lạc, nhưng cũng không thua về mặt khí thế, chân này gác lên chân kia, nhìn lại không chút lép vế, hàng mi dài rũ xuống che non nửa mắt, vô cùng khiêu khích. Mộ Vũ vội đi qua kéo An Nhiên về bên cạnh mình, Sở Kiến cũng choàng vai Lạc Lạc bảo cậu ngồi ngay lại.

“Chuyện gì thế?”

An Nhiên: “Nó chê ngọc đậu giác của tôi kém chất lượng.”

Lạc Lạc: “Ảnh chê vòng tay của tôi rẻ tiền.”

Im lặng.

Cuối cùng vẫn là bên nhiều tuổi hơn phải nhượng bộ. Mộ Vũ choàng tay qua cổ An Nhiên, tay mò vào trong cổ áo moi ngọc đậu giác ra, nhìn Sở Kiến và Lạc Lạc nở một nụ cười nhàn nhạt: “Đây là quà tôi tặng ảnh, không đáng tiền, nhưng ảnh nâng niu không chịu được.”

Hai người đối diện nhìn nhau, lập tức hiểu ra. Sở Kiến tựa lên vai Lạc Lạc, kéo tay cậu lên huơ huơ: “Quà tôi tặng cậu ấy, cậu ấy cũng thích không chịu được.”

Lạc Lạc đắc ý: “Thiếu gia nhà tôi đặt làm cho tôi đó, cả thế giới chỉ có một sợi thôi.”

An Nhiên “xí” một cái: “Mộ Vũ nhà tôi tăng ca hơn nửa tháng mua cho tôi đó, tiền xương máu đó nghe chưa?”

Lạc Lạc nghiêm mặt nói: “Có một câu chuyện trắc trở phía sau chiếc vòng tay này…”

An Nhiên nhún vai: “Có một câu chuyện ướt át phía sau mảnh ngọc đậu giác này…”

Mộ Vũ đau đầu nhận ra An Nhiên đang cự với Lạc Lạc một cách trẻ con. Còn cái tính ngang ngạnh của Lạc Lạc, Sở Kiến cũng rầu.

Ngay lúc này, điện thoại của Mộ Vũ reo lên. Là chị Tào, chắc chắn là về chuyện công ty. Hắn dặn An Nhiên: “Anh nghe lời, không được quấy.” -rồi đi nghe điện thoại. Chân trước hắn vừa đi, chân sau điện thoại của Sở Kiến cũng reo. Lưu Lam gọi. Y xoa đầu Lạc Lạc, dặn cậu: “Đừng gây chuyện.”

Hai người hòa giải đều đã ra ngoài. Trong phòng cũng không rảnh.

An Nhiên rất rộng lượng, rót cho mình và Lạc Lạc cốc nước: “Cậu nhỏ cậu nói trước đi, xem câu chuyện của cậu trắc trở như thế nào.”

Lạc Lạc sợ gì, hào sảng nốc hết nửa li: “Nói chung là sang hơn câu chuyện ướt át của anh.”

Mười lăm phút sau, Mộ Vũ và Sở Kiến nói chuyện điện thoại xong. Lúc về phòng, họ cười khổ với nhau trước, sau khi vào cửa thì càng nhìn nhau trong câm nín.

Hai người ban nãy còn đối đầu gay gắt bây giờ bất ngờ xáp lại gần nhau một cách “thân mật”. An Nhiên vạch chiếc áo sơ mi đang rộng mở của Lạc Lạc ra, nhìn trái nhìn phải, suýt nữa là chạm tay vào, trong miệng còn lẩm bẩm nói: “Đụ, xuyên qua luôn hả?”

“Thì đó, em xui lắm.” -Lạc Lạc vừa cài nút lại vừa hỏi: “Phải rồi, anh Hàn thực sự bỏ đi ba năm hả…còn chạy xe và đụng độ với xã hội đen nữa…”

“Tôi gạt cậu làm gì…”

Hai người nói chuyện sôi nổi, hoàn toàn không để ý một nửa của mình đang đứng hóa đá trước cửa.

Mộ Vũ khẽ cau mày, Sở Kiến không kìm được ho mấy tiếng. Hai người nghe tiếng quay đầu lại, An Nhiên nhảy lên kéo Hàn Mộ Vũ đến trước mặt Lạc Lạc: “Xem này.” -Cậu nhẹ nhàng vén phần tóc mái của Mộ Vũ lên, để lộ một vết sẹo nhỏ: “Thấy chưa, bên trong tóc còn một đoạn rất dài nữa, suýt mất cả mạng, đều là di tích của khoảng thời gian đó.” -Hàn Mộ Vũ tiếp nhận ánh mắt sùng bái của bạn Lạc Lạc, nhất thời không biết chuyện gì đang xảy ra.

Sở Kiến kéo Lạc Lạc dậy, mặt lạnh tanh, bắt đầu cài lại cúc áo sơ mi cho cậu. Lạc Lạc còn không ngừng nói với Sở Kiến là: “Sở Kiến, cậu không biết đâu, anh An Nhiên đáng thương thật, mẹ ảnh qua đời rồi… Ảnh mất việc vì anh Hàn rồi còn đi tù ba năm nữa… Anh Hàn cũng thảm, thi đậu đại học mà không đi học được, còn bị ép chia tay với anh An Nhiên, bỏ đi nhiều năm bặt vô âm tín… Cậu không biết hai người họ thảm như thế nào đâu…” -Sở Kiến cài xong cúc áo cuối cùng cho cậu, bỗng nhiên ngước mắt lên hỏi: “Sao tôi lại không biết được? Cậu cũng từng đi lạc mà, tôi biết.” -Tất cả những lời lải nhải của Lạc Lạc đã bị một câu nói của Sở Kiến chặn lại. Bấy giờ cậu mới nhận ra sắc mặt của thiếu gia nhà mình rất tệ.

Trên đường về nhà, An Nhiên vẫn mải kể cho Mộ Vũ nghe Lạc Lạc xúi quẩy như thế nào, mất tích ra sao, suýt nữa thì hại chết Sở Kiến một cách giật gân thế nào. Mộ Vũ lẳng lặng lắng nghe, cũng không nói gì.

Về sau, họ trở thành những người bạn rất thân, thường hay hẹn ăn cơm uống trà chung với nhau. Đến thành phố L thì Mộ Vũ sắp xếp, đi Bắc Kinh thì Sở Kiến đãi khách. Đấy đều là những chuyện về sau. Thực tế là hôm đó sau khi tàn cuộc, ai về nhà nấy, hai người nào đó cũng thảm phết.

Bắc Kinh:

Sở Kiến ngồi trên sofa không nói không rằng. Lạc Lạc biết hôm nay mình làm sai, thỉnh tội một cách đặc biệt tự giác: “Thiếu gia, tôi sai rồi, tôi chỉ nhất thời kích động thôi, tôi muốn chứng minh những gì mình nói là thật…”

“Kích động là phải cởi áo à?” -Sở Kiến lườm cậu một cái, sắc lẻm, nhưng lại vô vàn phong tình. Trong lòng Lạc Lạc rung rinh, mặt dày sà đến, cố tình từ từ cởi từng chiếc cúc trên áo ngủ của mình: “Thiếu gia, tôi lại kích động nữa rồi!”

Sở Kiến thấy Lạc Lạc, ánh mắt chập chờn: “Tôi chiều cậu quá rồi phải không?”

Y giữ vai Lạc Lạc lại, đè cậu xuống dưới thân một cách vô cùng dễ dàng. Lạc Lạc nhìn y cười, tay choàng qua cổ y, vẻ mặt ngây thơ ngoan ngoãn: “Tôi đã nhận lỗi rồi, mà cậu còn không tha thứ cho tôi?”

“Không tha thứ!”

“Thế phải làm sao cậu mới tha thứ cho tôi?”

Sở Kiến nhẹ nhàng cắn một cái lên dái tai cậu, hạ giọng xuống nói: “Khi cậu van xin tôi…”

Thành phố L:

Mộ Vũ tắm xong ở trần bước ra, An Nhiên vội ném áo ngủ cho hắn: “Máy lạnh bật hơi thấp, cậu đừng để bị cảm lạnh.” -Mộ Vũ không mặc mà lên giường ngồi xuống bên cạnh An Nhiên. Ai đó đang lên mạng không nhận ra điều gì bất ổn, thế là hỏi cái người đang khoe dáng bên cạnh: “Sao thế Mộ Vũ?”

Hàn Mộ Vũ chỉ vào những vết sẹo nhạt màu trên vai và ngực mình: “Trên người tôi cũng có sẹo.”

An Nhiên gật đầu: “Tôi biết!”

“Nếu anh thích xem, xem sẹo trên người tôi nè?”

“…Cậu…” -An Nhiên cười phụt ra: “Thằng nhóc chết tiệt kia, thế mà cũng ghen à? Tôi đã làm gì đâu. Tôi chỉ xem vết thương bị thủng trước ngực Lạc Lạc thôi mà.”

Mộ Vũ không nói gì. An Nhiên biết cái vị trong nhà không vui rồi. Cậu trở người ngồi lên đùi hắn đối diện với Mộ Vũ, bắt đầu dỗ dành: “Mà tính ra thì sẹo trên người Mộ Vũ nhà mình vẫn đẹp hơn.” -Ngón tay cậu nhẹ nhàng lướt qua bề mặt của những vết sẹo đó, làm dấy lên cảm giác tê rân: “Phân bố đồng đều, màu sắc cũng tươi tắn, từng đường từng đường, vừa rắn rỏi vừa xinh xắn, đẹp hơn hình vòng tròn méo mó đơn sơ của Lạc Lạc nhiều.” -Mộ Vũ nén hơi thở lại, thu chặt vòng tay, ôm chặt cái người đang nói vớ vẩn kia lại. Bàn tay quạt gió thổi lửa di chuyển khắp nơi, An Nhiên bỗng nhiên thở dài: “Thằng bé chết tiệt, so gì không so đi so sẹo? Cậu chỉ đơn thuần muốn tôi xót xa thôi đúng không?”

Một nụ hôn niêm phong tất cả những lời trách móc không chút khí thế của cậu. Ngay sau đó, sự nhiệt tình của Mộ Vũ lại làm thần trí tan nát.

An Nhiên bị hôn đến chóng mặt, đôi mắt mơ màng phủ một lớp hơi nước, nhưng vẫn không quên dỗ dành Mộ Vũ nhà mình: “Đừng ghen tuông vớ vẩn, cậu là tốt nhất, không ai tốt bằng cậu.”

Mộ Vũ cười: “Tôi tốt chỗ nào?”

“Tốt hết, tất cả, mọi thứ.”

“Có muốn thứ tốt hơn nữa không?”

“Hử, hử? Ê…cậu…đụ…”


GV: Cuối cùng cũng có thời gian để hoàn thiện chương này. Dạo này bận quá nên lại lười huhuhu. Có tổng cộng 7 phiên ngoại, còn 3 phiên nữa nha. Klq nhưng khi ông Sở Kiến bảo Tôi chiều cậu quá rồi phải không, tui đã không nhịn được cười. =)))) Anw, thương yêu mọi người.

6 thoughts on “Tính toán chi li PN3

  1. Tôi chiều em quá rồi phải không =))))) Haha đúng kiểu tổng tài bá đạo :)))) Khiếp mà cặp nào của tác giả cũng long đong lận đận thế. Đi lạc rồi thì suýt bị giết :-ssss

    Liked by 1 person

    1. GV

      =)))) thề lúc ổng nói tôi chiều em quá r phải không tui suýt phun nước =))) và bộ kia nghe bảo đọc bức xúc hơn nhiều nên tui chưa đọc =)))

      Like

  2. truyện hay và cảm động lắm.
    đêm qua có đoạn đọc mà nằm khóc tutu vì thương thương vcl ra, thích mấy truyện như này ghê
    cảm ơn dịch giả nhèo nhèo ❤

    Liked by 1 person

  3. Alice Tôn

    Cảm ơn chủ nhà đã bỏ công sức dịch truyện. Truyện rất hay, chúc chủ nhà nhiều sức khoẻ và hạnh phúc. ❤️

    Liked by 1 person

Gửi yêu và thương đến AIGV ❤

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s