Tính toán chi li 32

Người bệnh ngoan ngoãn

-Hoa Mãn Sư

CHƯƠNG 32

Tôi cười nham hiểm, nói: “Được!”. Sau đó trong lúc hắn nới lỏng cảnh giác, tôi giương cằm lên, cắn lên cổ hắn một cái.

Tôi thề tôi không định cắn mạnh đâu, chỉ là không nhịn được cắn yêu một cái. Tất nhiên, cũng có thể do tôi không kiểm soát tốt. Răng ngoạm được rồi thì không nỡ buông ra nữa. Đầu lưỡi lướt qua lớp biểu bì da mang chút vị mặn. Có lẽ Hàn Mộ Vũ bị cắn đau, nên hự lên một tiếng bằng giọng mũi rồi nghiêng đầu qua một bên, sau đó trở mình đè tôi xuống dưới. Hắn buông bàn tay đang kìm hãm tôi lại, đặng sờ lên cái cổ bị răng tấn công của mình. Hắn nhìn tôi với chút khó tin: “An Nhiên…sao…sao anh còn cắn người nữa?”

Continue reading