Động cơ giết người 97-99

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 97

 

Mười hai ngọn đèn thủy tinh trên trần bỗng dưng phát sáng chói lọi. Đắm chìm trong bóng tối quá lâu, trong phút chốc tôi hoàn toàn không mở mắt ra được. Trong mấy giây nheo mắt theo bản năng, tôi chợt một lần nữa cảm thấy sợ hãi. -Nếu hắn thực sự là tội phạm, phải chăng hắn đang chờ chính thời cơ này?

 

Thời gian ba giây đã đủ cho tôi chết một lần rồi.

 

Nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

 

Mắt tôi nhanh chóng thích nghi với độ sáng trước mặt.

 

Tôi như người mộng du bỗng dưng quay về hiện thực. Tôi lại ở trong căn phòng khách đẹp đẽ quen thuộc. Dưới chân tôi là sàn nhà gỗ tếch vàng óng bóng loáng. Gần đó là chiếc sofa bằng vải bố màu kem ấm áp. Trên chiếc bàn bằng đá cẩm thạch bày vài cuốn tạp chí và một cái gạt tàn thủy tinh. Trên giàn hoa trong góc tường, một chùm lan hồ điệp đỏ thẫm đang rũ nhánh một cách tao nhã. Tất cả những thứ trông có vẻ dữ tợn trong bóng tối ban nãy bỗng dưng lộ ra bộ mặt thật của chúng. Tất cả đều trở nên ấm áp, tinh xảo, thân quen. Như thể đã trúng phải lời nguyền. Ánh sáng thực sự là một câu thần chú xua tà kỳ diệu.

 

Trình Minh mặc áo len cổ V màu đen với áo sơ mi trắng, như cười như không, đứng nhìn tôi ở phía đối diện gần đó.

 

Hắn không đeo kính, cổ áo sơ mi phanh ra. Có vẻ hôm nay hắn vừa cắt tóc, chỗ tóc mai trông vô cùng gọn gàng. Khóe miệng hắn bị xước đôi chút, hơi sưng. Đấy là chỗ vừa bị tôi đánh ban nãy. Nhưng tổng thể mà nói thì hắn trông vừa nhã nhặn vừa phóng khoáng.

 

Trong một tích tắc, dường như tôi có ảo giác là mình vừa mơ một cơn ác mộng hoang đường tột đỉnh. Giờ thì mộng tỉnh rồi. Thực ra chẳng có chuyện gì cả. Tôi chỉ đến đây làm khách, hắn vẫn là người tình đang chờ đợi tôi và giờ tôi đã đến. -Nhưng tay tôi lại đang chĩa súng vào hắn. Chuyện này chẳng những rất kịch mà còn nực cười đến lạ thường. Mọi chuyện ảo quá đi mất!

 

Một chuyện vốn tưởng đã vô cùng chắc chắn. Nhưng khi thực sự mặt đối mặt với hắn, tôi lại nhanh chóng tan chảy như kem dưới nắng. Tan chảy trong sức gần gũi lớn mạnh mà hắn vô tình tỏa ra.

 

Tôi mới thảm hại làm sao.

 

Tôi cảm thấy bộ dạng này của mình quá ngu con mẹ nó ngốc!

 

Không biết sao lại thành ra thế này. Hắn bình chân như vại, còn tôi thì như chó cùng rứt giậu.

 

“Em xem, như thế chẳng phải rất tốt sao?” -Hắn nhếch môi, nói.

 

Không biết có phải vì lý do không đeo kính không mà trong nụ cười của hắn có một cảm giác mà tôi không quen. Tuy hắn đang cười nhưng cảm giác dịu dàng mở ra trước mặt tôi ngày xưa nay đã biến mất. Hắn bây giờ rất giống “hắn” lúc đầu, “hắn” mà tôi đã gặp ở văn phòng luật sư. Ân cần, chu đáo, nho nhã lễ độ trong khuôn phép lịch sự.

 

Tôi cảm nhận được sức nặng của khẩu súng trong tay mình.

 

Nhất thời tôi không biết tiếp theo phải làm thế nào. Có lẽ tôi nên cất nó đi?

 

Trình Minh đi về phía trước vài bước, cúi người xuống, nhặt thứ vừa đặt xuống đất lên lại.

 

“Tử Ngư, bỏ súng xuống được không? Em xem, tôi không hề cầm vật gì có tính công kích. Tôi cũng chẳng chạy trốn đâu. Tôi có thể cam đoan với em.”

 

Bấy giờ tôi mới nhìn rõ cái vật đen thui hắn cầm trên tay lúc nãy là một chai rượu vang và hai cái ly.

 

“Hôm nay là sinh nhật tôi, tôi vốn định chờ em cùng ăn mừng.” -Trình Minh vừa đặt chúng xuống chiếc trà kỷ cẩm thạch, vừa nói: “Tôi không biết em vào khi nào. Lúc sau nghe thấy nhạc dừng mới biết là em tới.”

 

Tôi vẫn không biết phải nói gì. Nhưng bàn tay cầm súng của tôi từ từ hạ xuống. Bấy giờ tôi mới nhận ra tay mình vừa mỏi vừa nhức.

 

“Kính của tôi đâu?” -Hắn đảo mắt nhìn quanh, sau đó đi ra một góc, nhặt kính lên. Một mảnh kính trong số đó đã vỡ nát. Hắn cầm soi trong tay rồi nhún vai đặt nó lên chiếc trà kỷ nhỏ, sau đó quay người ngồi lên sofa.

 

 

Chương 98

 

“Ngồi đi, Tử Ngư, đừng câu nệ như thế.” -Hắn nói.

 

Tôi im lặng ngồi xuống băng ghế sofa đối diện hắn.

 

Hắn nhấc chai rượu lên, rót lấy hai ly, đẩy một ly trong đó cho tôi, rồi tự nhấc một ly còn lại lên.

 

Tôi lặng lẽ nhấc lên, hớp một ngụm. Vị thơm dịu đắng chát rất riêng của vang đỏ men theo cổ họng tôi chảy xuống dạ dày. Cái dạ dày đói meo của tôi lập tức dấy lên cảm giác nóng rát như một ngọn lửa nương theo từng sợi dây thần kinh của tôi mà bò thẳng lên đỉnh đầu. Trước giờ tôi uống rượu đều không lên mặt, nhưng lần này, tôi cảm thấy chắc chắn là đến mắt mình cũng đang đỏ.

 

“Vẫn là nói chuyện thế này thoải mái hơn đúng không?”

 

Hắn cũng hớp một ngụm rượu, hỏi tôi.

 

Tôi không lên tiếng.

 

Hắn ngả người lên sofa, cánh tay duỗi ra trên thành ghế.

 

“Chúng ta bắt đầu đi.” -Hắn lại nói.

 

Tôi ngước mắt lên nhìn hắn.

 

“Chẳng phải em muốn điều tra tôi sao? Giờ tôi đã chuẩn bị sẵn sàng. Chúng ta có thể bắt đầu bất cứ lúc nào.”

 

“Được.” -Tôi nói.

 

Sau đó tôi kể với hắn những suy nghĩ của mình. Tôi đã phát hiện ra vấn đề về xu hướng tình dục của Lý Tín Như như thế nào, rồi từ đó đưa ra suy luận ra sao. Thực ra về cơ bản thì ban nãy hắn đã tự đoán được chuyện gì đang xảy ra, chỉ là tôi nói chi tiết cụ thể hơn thôi.

 

Hắn là người duy nhất thỏa mãn mọi điều kiện. Có động cơ giết người mãnh liệt, cũng có đủ thời gian gây án, thứ duy nhất mà chúng tôi cần bây giờ là bằng chứng xác thực. Đây cũng là chỗ khó nhất. Tôi vừa tiếp tục suy luận của mình, vừa theo dõi sát sao phản ứng của hắn. Chỉ cần hắn để lộ một chút cảm xúc thẹn quá hóa giận nào, hoặc toát ra sự thất vọng trước chút sơ sót nhỏ trong toàn bộ kế hoạch giết người cẩn mật này, chắc chắn sẽ không thể qua mắt tôi.

 

Nhưng hắn chỉ lắng nghe mà không nói câu nào.

 

Lắng nghe một cách rất chăm chú.

 

Tuy giỏi lắng nghe cũng là một đặc tính nổi bật của luật sư nhưng trông hắn như đang nghe chuyện không liên qua đến mình mà chỉ là ủy thác của một khách hàng nào đó.

 

Tất nhiên là tôi không tiết lộ với hắn chữ nào về cảm xúc của mình.

 

Nghe tôi nói xong, hắn bèn phát ra một tiếng cảm thán: “Trí tưởng tượng của em quả thật rất phong phú.”

 

Tôi phớt lờ sự chế nhạo trong câu nói của hắn: “Nếu tôi đoán không sai thì bức ảnh của Lý Tín Như lúc đi du lịch Hoàng Sơn là do anh chụp cho anh ta phải không?”

 

“Đúng thế, là tôi.” -Hắn thừa nhận: “Nhưng loại bằng chứng này không được thừa nhận trên tòa đâu. Cho dù một người đàn ông chụp ảnh cho một người đàn ông khác, cũng không thể chứng minh họ là người đồng tính được.”

 

Hắn bật cười: “Ai có thể chứng minh tôi là người đồng tính? Em à?”

 

Lần này lại điểm trúng tử huyệt của tôi.

 

Tôi nghẹn lời nhưng rồi lại nói tiếp: “Chúng tôi chỉ đưa ra bằng chứng như vậy, tin hay không là chuyện của quan tòa và bồi thẩm đoàn.”

 

“Xem ra em thực sự vô cùng chắc chắn là tôi đã giết Tín Như.” -Hắn lẩm bẩm.

 

“Cả cô Chu nữa.” -Tôi bình tĩnh bổ sung.

 

“Cho dù quan tòa xử án cũng phải cho nghi phạm một cơ hội tự biện hộ chứ, đúng không?”

 

Chuyện này cũng nằm trong dự án của tôi. Tất nhiên là hắn sẽ ngụy biện.

 

Tôi chờ lĩnh giáo tài ăn nói của hắn.

 

“Hừm.” -Tôi nói: “Anh nói đi.”

 

“Tôi chỉ muốn chỉ cho cậu thấy, đặt giả thiết tôi là hung thủ thì trong vụ án này có vài chỗ không hợp lý. Mong sĩ quan Trần có thể lưu ý.”

 

Hắn thay đổi cách xưng hô với tôi.

 

Trong lòng tôi khẽ nhói lên.

 

“Không biết cậu đã nghĩ đến chưa, sĩ quan Trần. Nếu tôi là hung thủ thực sự thì đáng lẽ tôi phải tránh xa cậu mới phải. Tôi không có lý do gì để dây vào sĩ quan phụ trách vụ án này cả. Làm thế thực sự rất không khôn ngoan.”

 

“Chẳng qua anh muốn lợi dụng tôi để thăm dò tình hình vụ án.”

 

“Nếu tôi thực sự muốn làm thế, vẫn còn rất nhiều cách khác, tôi đâu cần phải chọn cách nguy hiểm nhất trong số đó.” -Hắn đảo ly rượu vang trong tay: “Cậu biết cô sĩ quan cộng sự của cậu có vẻ rất có thiện cảm với tôi. Lợi dụng cô ấy chẳng phải tiện hơn nhiều sao?

 

 

Chương 99

 

Quả thật, cách ấy an toàn hơn nhiều.

 

“Có thể tại anh có tật giật mình. Sớm muộn gì tôi cũng sẽ nhận ra anh.”

 

“Vậy sao? Tôi nghi lắm.” -Hắn cười: “Rõ ràng hôm đó cậu đã say khướt, đến tôi đưa cậu về nhà cậu cũng không biết. Được thôi, cho dù cậu có nghi ngờ thì chỉ cần tôi kiên quyết phủ nhận, rồi lại lấy lòng sĩ quan Hứa, thì cậu có thể làm được gì?”

 

“…”

 

“Ngoài ra còn một điểm,  đó chính là vợ của Lý Tín Như, Lý Mai. -Nếu muốn hành hung giết người, tôi hoàn toàn có thể nhân lúc Lý Tín Như ra khỏi nhà Chu Khiết Khiết mà ra tay, giết Lý Tín Như trước, rồi giết Chu Khiết Khiết, tôi đâu cần phải theo dõi cậu ấy về nhà. Rõ ràng tôi biết vợ cậu ấy đang ở nhà. Làm sao tôi có thể xác nhận là vợ cậu ấy lúc đó đang ngủ hay đang thức? Thực tế là phần lớn phụ nữ đều vô cùng nhạy cảm, một chút tiếng động là tỉnh giấc ngay, chẳng phải sao? Tại sao tôi phải mạo hiểm như vậy?”

 

“Cái này… có lẽ là vì anh muốn đổ tội cho Lý Mai.” -Tôi miễn cưỡng nói.

 

“Nếu thế, tại sao tôi không làm gọn hơn? Chẳng hạn như nhỏ vài giọt máu trước cửa cầu thang hoặc lên một mẩu quần áo bẩn nào đó của cô ta? Có lẽ cậu cũng để ý thấy là máy giặt nhà Tín Như đặt dưới nên vô cùng tiện lợi. Ví dụ như thế. Một người phụ nữ đến chồng rời khỏi mình và bị giết trong nhà cũng không hề hay biết thì thực sự ngủ quá say rồi. Cho dù tôi có nhét hung khí vào tận tay cô ta thì chắc cô ta cũng không tỉnh đâu. -Cậu không cảm thấy chỗ này rất khả nghi sao?”

 

“…”

 

“Điều cuối cùng cũng là điều quan trọng nhất. Đó chính là động cơ giết người mà cậu giả định vốn đã không tồn tại.”

 

“Anh nói gì?”

 

“Tôi và Tín Như quả thật là người đồng tính. Chuyện này có thể sẽ có mối liên hệ nào đó với vụ án, nhưng không phải mối liên hệ mà cậu tưởng. Tôi không giết Tín Như, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện giết cậu ấy.” -Hắn chậm rãi nói: “Sự thật là tôi rất thương hại cậu ấy. Tôi luôn muốn giúp cậu ấy. Nhưng có những chuyện ngoài bản thân ra thì người khác không cách nào giúp được.”

 

“Anh… thương hại anh ta?”  -Tôi hỏi: “Tại sao?”

 

“Vì Tín Như cậu ấy… là một người rất không hạnh phúc.” -Trong mắt hắn mang thứ cảm xúc khó tả: “Cậu ấy có lẽ là người không hạnh phúc nhất mà tôi từng gặp.”

 

“Trong mắt người khác, có lẽ Tín Như chính là “đứa trẻ may mắn” mà mọi người thường nói. Cậu ấy có ngoại hình đẹp, đầu óc thông minh, sự nghiệp thuận buồm xuôi gió, cũng rất có duyên với đàn bà. Rất nhiều người quen đều ghen tị với cậu ấy, thậm chí là đố kị cậu ấy. -Tất nhiên, ý tôi là chỉ đàn ông. Thậm chí ở sau lưng đồng nghiệp trong văn phòng luật sư chúng tôi còn gọi cậu ấy là kẻ thù chung của đàn ông.” -Trình Minh mỉm cười: “Ý nói cậu ấy là đối tượng công kích của đám đàn ông này. Tín Như là một người hiếu thắng, người khác càng dõi theo cậu ấy, cậu ấy lại càng không chịu thua kém. Sự thù địch thật giả lẫn lộn của những người bên cạnh cậu ấy càng nhiều thì trước mặt và sau lưng mọi người, cậu ấy lại càng đẹp càng phô trương, và chưa bao giờ chịu khiêm nhường.”

 

“Cho dù ở trước mặt tôi, cậu ấy cũng không chịu thả lỏng. Cậu ấy là loại người cứng đầu, răng gãy thì sẽ nuốt cùng máu, thà chịu đau cũng không van xin. Một người kiêu ngạo như vậy, cậu có thể tưởng tượng sự việc xảy ra hồi năm nhất đại học có sức đả kích lớn như thế nào với cậu ấy. Về sau, cậu ấy nói với tôi là cảm giác lúc đó như tai họa ngập đầu. Ánh mắt của bố mẹ và những người xung quanh như muốn xơi tái cậu ấy. Lúc đó cậu ấy đặc biệt không dám ra đường. Mỗi khi ra ngoài lại có cảm giác như mình đang trần chuồng không mặc quần vậy. Cậu ấy cũng đặc biệt sợ người khác rì rầm sau lưng mình. Cậu ấy sợ họ đang bàn tán về mình. Cho dù hai người hoàn toàn không quen đang trò chuyện trên đường ở khoảng cách tương đối xa, không nghe rõ họ nói gì, cậu ấy sẽ toàn thân run rẩy vì nghĩ là họ đang bàn tàn về mình.”

 

 

 

Advertisements

Gửi yêu và thương đến AIGV ❤

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s