[Bức chân dung để dở] Chương 4

远方的小白桦 | Atlibby

4.

Nguyên cả buổi sáng trời đều mưa, mãi cho đến tối, khi bọn họ quay về từ chiến trường, mặt trời chiều mới từ chỗ cũ phía sau rừng Bạch dương mà hơi ló dạng.

Rừng cây rơi xuống những bộ quần áo màu đỏ thẫm, ruộng hoang héo rũ phủ thêm tầng sương lạnh màu trắng bạc, dường như ánh sáng mặt trời chỉ bất lực rọi sáng một phía, rồi ngay lập tức núp vào trong những đồi núi xung quanh.

“Cậu thật hợp để đọc thơ của Pushkin.” Toris lắc đầu nhìn Vương Diệu, bằng hữu của anh đang dang hai cánh tay ra, dường như muốn dùng chính cái ôm yếu ớt của mình để ủ ấm đồng ruộng hoang đã bị chiến tranh giày xéo này, đồng thời dùng một giọng Nga của người nước ngoài mà nhẹ giọng ngâm nga bài “Ngày 19 tháng 10”[1] của Pushkin.

“Hôm nay là ngày 19 tháng 10, ngày kỷ niệm thành lập trường Selo[2] mà Pushkin đã ca tụng.” Vương Diệu thở dài, “Quân Đức đã vây quanh Leningrad gần một tháng… Không biết Selo của Pushkin có phải đã bị bọn họ tàn phá hay không…”

“Leningrad sẽ bảo vệ cho nó, Moscow cũng sẽ bảo vệ cho nó.” Một người lính già bên cạnh rít mạnh ngụm thuốc lào, cười nhạo giơ ngón tay chỉ lên khoảng không, vài chiếc máy bay mang con dấu chữ thập đang bay về hướng Moscow, “Bộ binh chúng ta không xen vào, nhưng các anh em pháo phòng không sẽ bắn hạ những con chim ngu xuẩn này.”

Đó là vào hôm 19 tháng 10 năm 1941, ở ngoại thành Moscow, cánh quân Vyazma cùng cánh quân Bryansk rơi vào vòng vây của quân Đức, tổn thất nặng nề. Vương Diệu bọn họ thuộc phòng tuyến Mozhaysk, đã trở thành quân đội chủ yếu của thời kỳ này. Continue reading “[Bức chân dung để dở] Chương 4”

[Đình Phong] Baymax và Hy Vũ

Moe moe moe moe moe moe moe

Bổ sung về tên hai nhân vật trong ảnh:

A Đình: Đại ca Hắc Bang – Nhân vật của Trần Vỹ Đình trong phim Triad Hội Tam Hoàng.
Khương Hi Vũ: Một cậu bé hiền lành bị chứng trở ngại nên rất ngây ngô và có phần bướng bỉnh như một đứa trẻ – Nhân vật của Lý Dịch Phong trong phim Lời nói dối ngọt ngào.

Nguồn: Dearest Sakura chiru (Cảm ơn bạn rất nhiều =)) )

001 002 Continue reading “[Đình Phong] Baymax và Hy Vũ”

[Siêu đoản văn] 12

80117f68868c4df766fd080e5815be34_480
56.

“Nếu đời người chỉ như lúc mới gặp… haizz anh nói xem lần đầu tiên gặp em có ấn tượng gì?”

“…Trên xe buýt… nhạc chuông điện thoại của em là bài ca mua bán thần thánh…”

“>//<Sau… sau đó thì sao?”

“Lúc em nghe điện thoại, xe thắng gấp, em đứng không vững, sà thẳng vào lòng anh.”

“Tim anh có đập rộn ràng không? Em có cảm giác là lúc đó anh cứ nháy mắt với em hoài.”

“…Đúng ra thì không có, tay em ấn thẳng vô thằng ku của anh, làm anh đau đến toát mồ hôi hột.”

Continue reading “[Siêu đoản văn] 12”

[Siêu đoản văn] 11

denmark_x_mermaid_norway_chapter_2_by_angiecake66-d5x04bi

51.

Người nọ luôn thích chụp hình tôi lúc vô ý, lúc đi toilet, tắm rửa, ăn cơm, ngủ, ngáp, ngoáy mũi. Cuối cũng dưới sự ép buộc của gia đình, tôi bước vào lễ đường của hôn nhân. Một người bạn đưa cho tôi một phong thư, trong đó là xấp ảnh và một tờ giấy: “Bất kể ngày mai thế nào, “anh” trong này mãi thuộc về em.” Tôi nói với cô dâu: “Xin lỗi thứ anh có thể cho em chỉ là phần xác thôi, tha cho anh nhé.” rồi kéo tay người đang đợi bên ngoài lễ đường: “Chúng ta về nhà thôi.”

Continue reading “[Siêu đoản văn] 11”

Những câu nói thần thánh

 Chuyển ngữ: GV
Nguồn: tieba

5f036a170ef41bd5d2e2a06e51da81cb38db3da4

 

1. Bạn muốn biết bạn ghê tởm đến mức nào? Lần đầu tiên mẹ bạn cảm nhận được sự tồn tại của bạn… bà ấy đã nôn.

 

2. Gửi mấy má đang cười chụy, làm ơn về chải răng cho trắng đi đã.

Continue reading “Những câu nói thần thánh”

[Siêu đoản văn] 10

tumblr_lvbesv5KwQ1qi1q6t

46.

Người mẹ nhìn con mình quần áo xộc xệch nằm ngủ mê man trên giường, liền hoảng sợ hỏi cậu trai trẻ tuổi bên cạnh: “Mày đã làm gì nó?”

Cậu trai vội vàng xua tay giải thích: “Cháu chưa làm gì cả, em ấy uống quá chén, cháu chỉ đỡ em lên giường thôi…”

Nghe đến đây người mẹ lập tức nổi giận: “Sao mày có thể không làm gì hết chứ!!!”

Continue reading “[Siêu đoản văn] 10”

[Siêu đoản văn] 09

41.

Giữa đêm, một mình hắn ngồi trong lều lớn đọc binh thư. Bỗng dưng một cơn gió lạnh thổi qua làm tắt ngọn nến, còn kèm theo tiếng cười ngạo mạn đầy quỷ dị.

“Biết là ngươi rồi, ra đây đi.”

“Ta nhớ lúc nhỏ ngươi nhát gan lắm mà, sao tối này bị ta dọa lại không giật mình?”

“Vì biết là ngươi chứ sao!” Hắn trả lời một cách bình đạm.

Người con trai kia lại hỏi: “Thế nếu là người khác thì sao?”

“Ta không nhận lầm ngươi đâu. Nếu thực sự là người khác, ta bị dọa chết rồi, chẳng phải chúng ta lại được ở bên nhau hay sao?”

Continue reading “[Siêu đoản văn] 09”

[Siêu đoản văn] 08

260285_574909785873725_2027450673_n

36.

Bàn Tử hỏi: “Làm sao phán đoán Tiểu Ca có bị mất trí nhớ hay không?”

Thiên Chân nói: “Cậu thử lột hết quần áo đứng trước mặt hắn nói thực ra cậu là vợ hắn thử xem.”

Bàn Gia đi rồi lại về ngay tức khắc: “Mẹ nó, hắn không tin!”

Thiên Chân nói: “Vậy để tôi thử xem.”

Đêm hôm đó, Thiên Chân không quay lại nữa.

Continue reading “[Siêu đoản văn] 08”