[Siêu đoản văn] 09

41.

Giữa đêm, một mình hắn ngồi trong lều lớn đọc binh thư. Bỗng dưng một cơn gió lạnh thổi qua làm tắt ngọn nến, còn kèm theo tiếng cười ngạo mạn đầy quỷ dị.

“Biết là ngươi rồi, ra đây đi.”

“Ta nhớ lúc nhỏ ngươi nhát gan lắm mà, sao tối này bị ta dọa lại không giật mình?”

“Vì biết là ngươi chứ sao!” Hắn trả lời một cách bình đạm.

Người con trai kia lại hỏi: “Thế nếu là người khác thì sao?”

“Ta không nhận lầm ngươi đâu. Nếu thực sự là người khác, ta bị dọa chết rồi, chẳng phải chúng ta lại được ở bên nhau hay sao?”

 

42.

“Có độc giả phản ánh là anh viết quá nhiều những câu chuyện yêu đơn phương, đọc rất buồn.” Biên tập viên vừa đẩy mắt kính lên vừa nói.

“Vậy sao? Nhưng tôi thích đơn phương đấy.” Hắn cười giả lả.

“Có những chuyện anh nói ra rồi có lẽ nó sẽ thành sự thật, anh không nói thì làm sao người ta biết.”

“Thật sao?”

“Tất nhiên… À đúng rồi, cho anh xem ảnh của con trai tôi nè, đáng yêu không?”

“Ừ…” Hắn một lần nữa rụt lại bàn tay vừa định vươn ra, cầm bức ảnh lên cười nhạt một tiếng, không nói gì nữa.

 

43.

“Thầy Chu, tan ca rồi à?”

“Ừ, anh tìm tôi có việc?”

“Tôi… đưa chút kẹo… qua đây cho thầy.”

“Cang Tử kết hôn rồi? Chúc mừng nha!”

“À ~ Có… có thể nói là vậy!’

“Chậc! Lão Triệu, gì mà “có thể nói là vậy” chứ, năm đó Cang Tử là đứa học trò đắc ý nhất của tôi, với Lão Tam nhà Trần công nữa, khóa đó chỉ có hai đứa tụi nó xuất ngoại thôi, đi đâu ấy nhỉ? Hà Lan phải không?”

“Ừ, ưm, cái thầy đang ăn chính là kẹo mừng của hai đứa nó đó!”

#Kẹo mừng: người Trung Quốc có tập tục phát kẹo cho bà con bạn bè lúc làm đám cưới.

 

44.

“Trên đời này còn loại đàn ông chung tình, dịu dàng, chính trực, có khí phách, yêu mỹ thực, lịch sự tao nhã lại có một sự đẹp trai nhẹ không?”

“Còn, nhưng họ đều đã có bạn trai cả rồi.”

“Thế trên đời này còn loại đàn ông chung tình, dịu dàng, chính trực, có khí phách, yêu mỹ thực, lịch sự tao nhã, nhưng không đẹp trai cho lắm không?”

“Có, nhưng bố họ không tên Lý Cương, họ lưu lạc khắp nơi, không nơi nương tựa.”

“Vậy nên chúng ta chỉ có thể vừa trạch vừa hủ thôi đúng không…”

#Bố họ không tên Lý Cương nghĩa là họ không phải COCC, ai có hứng thú có thể tìm hiểu thêm về vụ “Bố tao là Lý Cương” tại đây.

 

45.

“Dựa vào đâu mà lúc nào ông đây cũng bị mi đè?!” Cậu vừa đỡ hông vừa phẫn nộ gào lên với người đó.

“Đấy có lẽ là do số trời đã định… có cần anh xem chỉ tay giúp em không?”

“Đây, anh xem đi.”

“Ừm… từ chỉ tay của em có thể thấy kiếp này em đã định là sẽ bị anh đè cả đời, đến kiếp sau thì…”

“Kiếp sau thế nào? Có phải được phản công không?”

“Không, đến kiếp sau thì em… đã quen rồi.”

Advertisements

One thought on “[Siêu đoản văn] 09

Gửi yêu và thương đến AIGV ❤

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s