[Siêu đoản văn] 02

24806682

6.

Một cậu học sinh yêu sớm, quen bạn gái thì bị giáo viên phát hiện. Thế là giáo viên yêu cầu cậu mời phụ huynh đến trường. Khi một người đàn ông cao lớn vạm vỡ bước vào văn phòng, cậu học sinh cúi đầu gọi một tiếng: “Mẹ.”

Người đàn ông nọ đáp lại một câu: “Quen gái đúng là chẳng có con mẹ nó tiền đồ gì cả, đừng gọi tao là mẹ, tao không có thứ con trai như mày…” Continue reading “[Siêu đoản văn] 02”

[Siêu đoản văn] 01

01.

“Bệ hạ, khuyển tử còn nhỏ, bây giờ ban hôn có phần hơi sớm.” Lão tướng quân cung kính đứng ở phía dưới.

“Tướng quân quá khiêm tốn rồi, lệnh lang nhỏ hơn trẫm hai tuổi nhưng cũng đã đến tuổi đại hôn.” Hoàng đế ngồi phía trên cười gian trá.

“Bệ hạ hạ chỉ ban hôn tất nhiên là tốt, nhưng nếu liên hôn với hoàng gia, tiểu công chúa còn nhỏ, chuyện này…”

“Ai bảo là cưới vợ?”

“Vậy thì?” Tướng quân nghi hoặc.

Hoàng đế đứng dậy bước đến bên cạnh tướng quân: “Người ngay không nói bóng gió, có lẽ nên gọi người một tiếng nhạc phụ?”

Continue reading “[Siêu đoản văn] 01”

[Fanfic Càn Tâm] Trong giấc mơ ta cỏ xanh như mướt

Dạo này Võ Tắc Thiên hot quá ;v; nên em xin mạn phép đú theo một chút. 

96e9738a4710b912dec2976cc0fdfc039345221d (1)

太子称心之《我的梦里绿草如茵》——BY暮夏似槿

 Trong giấc mơ ta cỏ xanh như mướt

By Mộ Hạ Tự Cận

Dịch bởi GV

Thái tử Lý Thừa Càn x Nam sủng Thị vệ Xứng Tâm

.

Bản dịch này chỉ được post ở hai nơi là facebook của tớ và AIGV

Ai lôi đi chỗ khác nhớ để credit nhé.

Tớ cảm ơn!

.

 Khi thảm cỏ xanh rì một lần nữa phủ đầy Mang Sơn, chỉ mong ta vẫn còn có thể nhìn thấy ngươi cười.

  Continue reading “[Fanfic Càn Tâm] Trong giấc mơ ta cỏ xanh như mướt”

[Bức chân dung để dở] Chương 3

远方的小白桦 | Atlibby

3.

Lông của Phi Vân là tuyết trắng tuyết trắng, trắng tựa như tuyết đọng trên đỉnh núi Trường Bạch.

Ánh mắt của Phi Vân một màu đen nhánh đen nhánh, đen tựa như bùn đất bên cạnh sông Tùng Hoa.

Máu của Phi Vân một màu đỏ thắm đỏ thắm, đỏ tựa như dòng máu nóng trước ngực cha.

Vương Diệu chưa từng nhìn thấy núi Trường Bạch và sông Tùng Hoa, trong cơn mơ lại luôn hô sông gọi núi; bởi vì mẹ cho cậu biết, cha cậu chính là người dẫn đầu đội đuổi ma ở nơi này. Vương Diệu chưa từng nhìn thấy cha đã hy sinh như thế nào, nhưng trong cơn mơ lại luôn thấy máu nóng cha tuôn rơi; bởi vì nói cho cùng thì, cũng từng có lúc trong đêm khuya hắt lên ánh đèn, mẹ và cậu đã đọc di thư mà cha sai người mang về trước khi hy sinh.

Bên bờ Hoàng Hà gió nhẹ nhàng thổi, hoa Mã Lan gầy guộc nhẹ nhàng rung. Thân thể của Phi Vân giống như một đám mây trên bầu trời, ánh mắt của Phi Vân giống như hai vì sao trên trời. Cha trước khi rời khỏi nhà đã mang Phi Vân cho Vương Diệu, khi đó Phi Vẫn hãy còn là một con ngựa nhỏ, Vương Diệu hãy còn là một đứa nhóc con. Vương Diệu và Phi Vân cùng nhau lớn lên trong những năm tháng gian khổ, tựa như loài hoa Mã Lan ngoan cường nở rộ bên bờ Hoàng Hà. Continue reading “[Bức chân dung để dở] Chương 3”