Động cơ giết người 40-42

Làm một quả giờ thiêng cho đúng phong cách

Các cô gái đọc thấy chỗ nào QT nhớ báo để tui nghĩ cách =)))

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 40

 

“Tôi đồng ý.”

 

Hàu được dọn lên. Hắn dùng dao cắt miếng thịt hàu vàng rộm ra, chấm với chút tương trắng rồi đưa vào miệng.

 

“Có điều động cơ giết người của tôi chỉ là suy luận một chiều của cậu.”  -Hắn nói: “Tuy tôi hiểu rõ lập trường của cậu nhưng tôi vẫn rất tò mò tại sao cậu lại nghi ngờ tôi? Vì so với những hoạt động tiềm thức nhỏ đến mức không đáng kể của tôi, cậu không cảm thấy người nhà nạn nhân có đầy đủ lý do giết người hơn tôi sao?”

 

“Chính vì mức độ đáng nghi của anh thấp nhất nên tôi mới tập trung điều tra anh.” -Tôi nửa đùa nửa thật: “Trong các tiểu thuyết trinh thám, hung thủ luôn luôn là người không thể nào giết người nhất.”

 

Hắn ta bật cười: “Nhưng đây là hiện thực chứ không phải tiểu thuyết trinh thám.”

 

“Anh còn nhớ sáng nay anh có đề cập với tôi chuyện của Lý Nhiễm và Lý Tín Như không?”

 

“Với bệnh nghề nghiệp của một luật sư, tôi buộc lòng phải sửa lại những chỗ sai sự thật trong câu nói của cậu.” -Hắn nói: “Chuyện đó không phải do tôi đề cập mà do các cậu nhắc đến trước. Lúc ấy các cậu nói các cậu đã biết cả rồi. Thế thì những gì tôi nói chẳng qua là để xác minh cho những gì mà các cậu biết, đúng không?”

 

“Nhưng những gì anh nói có sự chênh lệch với sự thật mà chúng tôi biết được.”

 

“Ồ?” -Hắn ta bày ra vẻ mặt rất hứng thú.

Continue reading “Động cơ giết người 40-42”

Động cơ giết người 37-39

Klqn vừa nhận ra 39 chia hết cho 3 (/w\)

#Cảm giác dốt toán#

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 37

 

“Cậu đến rồi.”

 

Chúng tôi bước đến bên cạnh hắn. Hắn như vừa bừng tỉnh khỏi cơn trầm tư, ngẩng đầu mỉm cười với tôi.

 

Người phục vụ nhã nhặn kéo ghế ra cho tôi, mời tôi ngồi xuống, rồi lại giở tấm khăn ăn màu trắng bằng vải bố ra phủ lên chân tôi.

 

Dường như hắn đang quan sát tôi và nhất cử nhất động của tôi.

 

Tôi cũng nhìn hắn. Chúng tôi chẳng ai nói gì.

 

Người phục vụ sau khi khẽ ra hiệu thì chuẩn bị rời khỏi. Hắn liền nhét một tờ giấy bạc vào tay của người phục vụ một cách thành thạo: “Cảm ơn cậu.”

 

Sau đó sự chú ý của hắn lại quay về chỗ tôi. Qua cặp kính viền vàng của hắn, tôi cảm thấy hắn đang nhìn tôi mà có chút như cười như không.

 

Thực ra bản thân tôi ngồi ở một nơi thế này cũng gượng gạo lắm. Giống như Lưu Ly không hợp với những quán cơm bình dân nhỏ, cây đồ này của tôi và những chỗ xa hoa trụy lạc này cũng hoàn toàn không ăn nhập gì với nhau.

 

Cái mà người ta gọi là khách sạn năm sao nói chung chỉ là một hiệu ứng giàu sang quý phái  ảo, hoàn toàn tách rời khỏi cuộc sống hiện thực, được tạo ra bằng tất cả những sự xa xỉ, nhằm cố gắng khiến bạn cảm thấy mình thực sự có cái gu đẳng cấp cao người một bậc khi ở trong đấy, thế nên cái giá đắt đỏ của nó hoàn toàn đáng đồng tiền bát gạo.

Continue reading “Động cơ giết người 37-39”

Động cơ giết người 34-36

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 34

 

Kiểu cười khẩy nọ lại xuất hiện trên khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp của cô: “Nói một cách dễ nghe thì gì mà nhà họ Lý chúng tôi không có thứ con gái bị chồng trả về nhà chứ. Ông ấy sợ mất đi Lý Tín Như, ông ấy sẽ mất đi một cây rụng tiền. Ly hôn rồi thì ông ấy lại thêm một đứa con gái phải nuôi! Lý Mai cũng lớn tuổi rồi, điều kiện lại tầm thường, tái hôn thì làm sao tìm được loại đàn ông giàu có như Lý Tín Như? Ông ấy sợ phải đài thọ cho nửa đời sau của Lý Mai chứ gì! Lỡ mà Lý Mai lại tìm một người có điều kiện tệ hơn gia đình chúng tôi thì ông ấy càng toi, ông phải đài thọ cho cả hai người, con gái lẫn con rể! Chuyện vừa rủi ro vừa thua lỗ như thế bố tôi không làm đâu!”

 

Tôi vừa nghe vừa gật đầu.

 

“Tôi có thể hỏi một chút là cô nghĩ gì về cái chết của Lý Tín Như không?”

 

“Chẳng nghĩ gì cả.”

 

“Cứ tự nhiên mà nói đi.”

Continue reading “Động cơ giết người 34-36”

Động cơ giết người 31-33

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 31

 

Cô còn muốn nói tiếp thì một cốc trà bay thẳng đến, rớt xuống bên cạnh cô. Nước trà bắn ra tung tóe, làm ướt chiếc áo phao của cô. Lá trá ướt sũng vung vãi khắp nơi, cốc trà đáp xuống ghế mây, lộn vài vòng thì dừng lại.

 

“Nhà bọn tao đều không có tương lai! Mày đừng quên mày cũng họ Lý! Mày cũng do tao và mẹ mày hai kẻ không có tương lai này sinh ra! Cái con khốn khiếp này! Cái thứ không biết xấu hổ này! Sao tao lại sinh ra một thứ không biết xấu hổ như mày chứ!” -Tất cả gân xanh trên cổ ông Lý đều lộ cả ra, hai mắt ông đỏ ngầu, mặt ông có màu như gan heo. Ông vơ đại một chiếc ghế đẩu nhào đến chỗ Lý Nhiễm. Mẹ Lý Mai cũng không kéo ông lại được, ngã nhào xuống đất. Tôi ra sức ôm chặt cánh tay ông kéo ông về phía sau, Lưu Ly hoảng sợ đến mức nhào đến chắn ngay trước mặt Lý Nhiễm. Chúng tôi đều giật cả mình, ông có vẻ như định dùng chiếc ghế này nện cho Lý Nhiễm một trận nhừ tử.

 

“Ông đánh đi, ông đánh chết tôi đi.” -Lý Nhiễm hét lên the thé phía sau Lưu Ly: “Tôi biết ông chê tôi làm ông mất mặt. Tôi không có bản lĩnh như Lý Mai, tìm được một người đàn ông giàu có, lại còn mua nổi nhà cho ông! Ông đánh chết tôi cho rồi, dù sao tôi cũng hận ông chết đi được, đánh chết tôi ông sẽ nhẹ nhõm!”

 

Tôi chỉ cảm thấy ông lão đậm người trong vòng tay mình bắt đầu cử động loạn xạ như bị điện giật. Ông đang ra sức vùng vẫy, muốn giãy cánh tay tôi ra. Cả người ông nóng lên, sức mạnh vô biên như Popeyes vừa ăn rau chân vịt.

 

“Cái con súc sinh này! Tao đánh chết mày! Tao đánh chết mày! Ông đây hôm nay phải đánh chết mày cho bằng được!”

 

Nước bọt trong miệng ông phun cả lên mặt tôi. Tôi nghe cái mùi hôi thối từ ông phả ra mà muốn tắt thở đến nơi, nhưng vẫn phải ôm chặt lấy ông. Đợi sau khi chúng tôi rời khỏi, ông có băm Lý Nhiễm ra thành thịt vụn cũng chẳng sao, lúc ấy chúng tôi lại đến bắt ông là được! Nhưng nếu bây giờ để ông ta đánh chết Lý Nhiễm, nếu hai cảnh sát để mặc cho họ xảy ra kiểu thảm kịch gia đình này thì tôi và Lưu Ly sẽ rất xúi quẩy.

Continue reading “Động cơ giết người 31-33”

Động cơ giết người 28-30

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 28

 

Lại đến tiểu khu kiên cố của bác bảo vệ nhà Lý Mai rồi.

 

Vừa bước vào nhà vẫn nhìn thấy “mãn thiên thần phật” hương hỏa không ngớt, ở góc phòng khách vẫn chất một đống lớn báo cũ, trên bàn vẫn đậy chiếc lồng nhựa màu xanh lá cây đó. Lần này Lý Nhiễm vẫn không có ở nhà.

 

Nhưng lần này chúng tôi cũng không quá khách sáo, nói thẳng là nhất định phải tìm Lý Nhiễm tìm hiểu tình hình. Nhưng tôi nghĩ chắc nhà họ sớm đã bàn bạc lỡ như xảy ra tình huống thế này thì sẽ làm sao. Thế nên ông bác công nhân già tuy sắc mặt khó coi nhưng vẫn dùng mắt ra hiệu cho mẹ Lý Mai. Mẹ Lý Mai bèn đi gọi điện cho Lý Nhiễm một cách miễn cưỡng.

 

“Đồng chí Trần, Tiểu Nhiễm giờ nó đang ở ngoài quán net.” -Mẹ Lý Mai cầm điện thoại nói với tôi: “Nếu chạy về thì mất khoảng nửa tiếng đồng hồ, anh xem…?”

 

“Không sao, chúng tôi…” -Không đợi Lưu Ly nói nốt chữ “chờ”, tôi lập tức tiếp lời: “Chúng tôi đi tìm cô ấy được rồi. Cô ấy đang ở quán net nào?”

 

Bố mẹ Lý Mai nhìn nhau một cái.

Continue reading “Động cơ giết người 28-30”

Động cơ giết người 25-27

Đã comeback sau mùa lễ

Bà con nghỉ lễ có vui không?

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 25

 

“Người phụ nữ đó tên gì?”

 

Hắn thoáng ngập ngừng: “Tôi cũng không quá rõ.”

 

“Người mà anh nói là Lý Nhiễm đúng không?” -Tôi nói một cách bình tĩnh.

 

Sự kinh ngạc một lần nữa lại xuất hiện trên khuôn mặt hắn ta.

 

“Chúng tôi đã biết cả rồi.” -Lưu Ly nói.

 

Thực ra chúng tôi chẳng biết gì cả.

Continue reading “Động cơ giết người 25-27”

Động cơ giết người 22-24 (H)

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 22

 

Ánh đèn trắng lóa rọi thẳng vào mặt tôi.

 

Tôi nằm ngửa mặt trên giường, nhấc cánh tay nặng trịch lên che mắt, trong miệng lầm bầm chửi: “Mẹ nó, mở đèn chói mắt thế làm gì?”

 

Lúc này một người ở phía trên tôi cúi xuống nhìn tôi. Vì ngược chiều sáng nên tôi không nhìn rõ mặt hắn.

 

Tôi ngoảnh đầu ra, nhìn bao quát xung quanh một cách khó khăn, cảm giác càng nhìn càng thấy quen, cuối cùng cũng nhìn rõ đây là cái chuồng chó của mình. Thảo nào lại bẩn, bừa, tàn thế này.

 

Nhất định là lúc nãy khi lên xe tôi đã thuận miệng đọc địa chỉ nhà mình ra.

Continue reading “Động cơ giết người 22-24 (H)”

Động cơ giết người 19-21

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 19

 

Cơm đến rồi.

 

Như một người vợ hiền vợ đảm, A Văn mở nắp hộp cơm cho tôi, rồi tách đũa tiện lợi ra đưa tôi.

 

“Mau ăn nhân lúc còn nóng đi.” -Anh ta nói: “Lát nữa tôi gọi Tiểu Phong ra hầu cậu.”

 

Tiểu Phong là một đứa trẻ trầm lặng, mặt mũi chỉ có thể nói là bình thường. Nhưng cậu ta vào nghề chưa lâu, cơ thể có thể nói là rất sạch sẽ. Tôi và cậu ta trước kia có làm qua một lần. Lần đó tôi vừa cắm vào, cậu ta đã đau đến mức toàn thân run rẩy, ngón tay bấu chặt lấy ga giường không chịu buông. Nhưng dù có bị đau như thế, cậu ta vẫn không hó hé tiếng nào.

 

Từ đấy về sau, tôi không làm với cậu ta nữa. Bộ dạng của cậu khiến tôi có cảm giác áy náy, giống như là tôi đang bắt nạt kẻ yếu vậy.

Continue reading “Động cơ giết người 19-21”

Động cơ giết người 16-18

Part này sửa mãi vẫn không suông, thôi các chế đọc tạm đi nhé.

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 16

 

Lúc ra khỏi văn phòng luật sư cũng đã gần đến giờ ăn trưa rồi.

 

Thường thì nguyên tắc của chúng tôi là nếu có thể chạy về cục ăn chực thì phải chạy về ăn chực cho bằng được, nếu thực sự không thể chạy về  ăn chực mà phải dùng cơm bên ngoài thì nhất định phải nhớ giữ hóa đơn lại. Hơn nữa tiêu chuẩn dùng bữa còn phải kiểm soát chặt chẽ sao cho dưới hai mươi tệ hai người, vì nếu vượt mức thì cục sẽ không ứng tiền đâu.

 

Tôi và Lưu Ly tìm đại một quán cơm nhỏ ngồi xuống ăn cơm.

 

Chúng tôi gọi củ sen ninh sườn, nấm mèo xào thịt lát, gỏi dưa chuột và rau muống xào chay, thêm hai bát cơm rồi bắt đầu đánh chén.

Continue reading “Động cơ giết người 16-18”

Động cơ giết người 13-15

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Chương 13

 

Ngày hôm sau, tôi thức dậy thật sớm để sắp xếp đống tư liệu đã điều tra được hôm qua. Đúng lúc đang in trang tư liệu cuối cùng thì sếp cất những bước chân không nhanh không chậm vào phòng làm việc.

 

Nhìn thấy tôi, lão rất bất ngờ và cũng rất hài lòng.

 

“Tiểu Trần, tích cực thế!” -Lão gật cái đầu béo tròn, “Hình như vừa có thêm chút chí tiến thủ của người trẻ tuổi! Thế mới phải chứ! Hôm qua tôi vừa nói chuyện điện thoại với bố cậu…”

 

Tôi không đợi lão nói hết đã mở miệng nói: “Thưa sếp, em đã hy sinh thời gian nghỉ ngơi của mình đấy nhé, sếp phải xin phí tăng ca cho em.”

 

Lão thất kinh: “Thanh niên trẻ sao có thể so đo từng tý với cơ quan như thế…”

 

Tôi vội ngắt lời lão: “Lưu Ly, cô đến rồi à?”

 

Lúc này, Lưu Ly bước vào văn phòng với chiếc áo bành tô màu đỏ.

 

Nàng nhìn thấy tôi cũng bộc lộ sự kinh ngạc: “Í, hôm nay cậu sớm thế?”

 

“Phá án phải tranh thủ từng giây từng phút chứ!” -Tôi cầm mũ đội lên đầu, “Đi! Hôm nay chúng ta đi điều tra ở văn phòng luật sư của nạn nhân khi còn sống.”

 

“Được!” Nàng cất túi xách vào trong tủ mình.

 

“Mau thay cảnh phục đi.”

 

“Không cần, tôi sẽ đi như thế này.”

 

“Như thế này?”

 

Lưu Ly nháy mắt với tôi một cái và tôi đã hiểu.

Continue reading “Động cơ giết người 13-15”