Tính toán chi li 04

Hàn Mộ Vũ nói: “Ảnh tên An Nhiên…”

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 04

Công trường xây dựng ở quảng trường Vạn Đạt bắt đầu thi công vào tháng tám, tọa lạc tại khu vực sầm uất nhất trung tâm thành phố. Đây là con đường chắc chắn tôi phải đi qua mỗi khi tan ca. Sát bên công trường xây dựng là trung tâm mua sắm của quảng trường Vạn Đạt. Trung tâm mua sắm này trông như một cái hộp thủy tinh màu trà khổng lồ. Cấu tạo nguyên khối trong suốt khiến những người bên ngoài có thể thấy rõ cảnh trí bên trong. Tôi không hứng thú gì mấy với chiếc váy siêu ngắn hấp dẫn bên trong, nhưng chậu bonsai khổng lồ trước quầy dịch vụ đã thu hút sự chú ý của tôi. Ngày nào cũng đi ngang qua chỗ này mà hôm nay tôi mới để ý. Đó là một cây mai to như miệng bát, được trồng trong một chậu hoa siêu to. Không phải mùa hoa nở nên những cành cây khô đen sì mọc rối rắm, ngoằn ngoèo, uốn khúc. Tôi thừa nhận mình là một con người dung tục, nên cũng không thấy cành khô lá trụi có gì đẹp. Thực ra thứ thực sự thu hút sự chú ý của tôi là vật đang treo trên cành mai đó: những mẫu giấy gấp hình trái tim màu hồng phấn treo đầy cành cây. Tuy không nhìn rõ, nhưng với sự nhạy cảm về chuyên môn của tôi, tôi đoán màu sắc quyến rũ và trang trọng kia chắc chắn đến từ tờ một trăm đồng nhân dân tệ.

Khi vẫn đang phân vân về nhận định của mình thì tôi nghe thấy phía sau xe phát ra những tiếng kì lạ. Theo đó là tiếng ma sát chói tai của kim loại, khiến người ta tê cả chân răng. Tôi buộc phải tấp lại bên lề. Xuống xe kiểm tra thì phát hiện hóa ra một cọng kẽm nhỏ bị cuốn vào bánh sau. Chiếc xe cứ nhúc nhích là thứ âm thanh ghê tởm đó lại vang lên. Tôi lấy tay nắm một đầu ra sức kéo mạnh mấy cái, nhưng vẫn không nới lỏng ra được tí nào. Con đường ở ngay sát công trường này thường hay có tí cát đá, xi măng, đinh tán, lá nhôm, vân vân. Chắc là hôm nay xui xẻo nên mới cán trúng dây kẽm, còn bị “cuốn vào” nữa chứ.

Làm sao bây giờ? Cũng không phải không đạp về được, chỉ là thực sự không chịu nổi cái âm thanh đó. Tôi cứ đẩy xe đi được vài bước là cảm thấy âm thanh sắc lẹm đó làm bó thần kinh bên trong răng run rẩy liên hồi.

Ngay trong lúc tôi vừa nhìn cái xe vừa do dự không biết có nên gọi đồng nghiệp đến giúp không thì một người đi đến.

“Sao thế anh?” Giọng nói mát rượi ấy hỏi.

Tôi ngẩng đầu lên. Ồ, người quen, Hàn Mộ Vũ!

Continue reading “Tính toán chi li 04”

Tính toán chi li 03

“Xin chào, Hàn Mộ Vũ đúng không?”

-An Nhiên.

CHƯƠNG 03

Tôi nhìn tấm chứng minh nhân dân trong tay. Hàn Mộ Vũ, ngày tháng năm sinh: 11/06/1988, Xương Lê Hà Bắc.

Nhỏ hơn tôi hai tháng.

Cách lớp kính chống đạn, tôi mỉm cười với hắn: “Xin chào, Hàn Mộ Vũ đúng không?”

Đối phương nhìn tôi một giây, khẽ gật đầu. Tôi đoán có thể hắn cũng nhận ra tôi.

Tôi phát hiện hôm nay hắn vừa đổi quần áo mới. Tuy cũng là loại mặc ngoài công trường xây dựng nhưng sạch sẽ hơn nhiều. Mái tóc đen nhánh che mất nửa bên trán. Da dẻ thuộc kiểu nâu nhạt do hứng gió đội nắng. Hai hàng mày dài thẳng thóm thanh tú. Lúc ngước mắt, ánh mắt trong veo sẽ giương lên, chẳng nói cũng chẳng cười, mang một cảm giác tĩnh lặng, nhàn nhạt, mát rượi. Tiểu Lý chạy bình bịch sang, bỏ nhỏ vào tai tôi: “Ngầu quá đẹp trai quá! Cậu này nhiêu tuổi rồi?”

Tôi đưa chứng minh nhân dân cho Tiểu Lý để nó vừa thưởng thức trai đẹp vừa thuận tiện photo cho tôi.

Có lẽ do tác động của “ấn tượng tốt” nào đó, tôi đã giúp hắn điền hết tất cả các đơn đăng ký cần thiết cho việc mở thẻ. Nên biết là ngoại trừ khách hàng lớn hoặc những người được cấp trên dặn chăm sóc đặc biệt ra, tôi sẽ không bao giờ động tay điền đơn cho người khác. Hỏi cách thức liên lạc của hắn thì hắn bảo mình không có di động, ông chủ Kim bèn đi lên nói: “Ghi của tôi đi ghi của tôi đi! Lúc muốn tìm nó cứ gọi cho tôi là được.”

Khi tôi điền đơn xong cho hắn kí tên, hắn nhìn rất lâu rồi do dự hỏi tôi: “Tôi không làm thẻ mà làm sổ tiết kiệm có được không?”

Tôi nghĩ chắc là vì vụ nhặt thẻ lần trước khiến hắn cảm thấy xài thẻ không an toàn. “Được chứ, không thành vấn đề!” -Tôi sảng khoái xé toạc tờ đơn làm thẻ vừa mới điền xong, không chút cằn nhằn lại bắt tay điền đơn mở sổ tiết kiệm cho hắn.

Làm xong sổ tiết kiệm, đưa cho Hàn Mộ Vũ, hắn cầm sổ tiết kiệm lại hỏi: “Thế sau này tôi có thể chuyển tiền từ đây về cho nhà tôi được không?”

“Được chứ!” -Tôi nghĩ nhất định là mình cười thân thiện quá giọng điệu nhiệt tình quá, nên Hàn Mộ Vũ mới ngơ ra.

“Thật mà, chuyển được!” -Tôi cố gắng khiến mình trông vô cùng thành khẩn. Hắn thì chớp chớp mắt, khóe miệng bỗng nhiên giương lên thành một nụ cười nhạt, nhanh đến mức tựa như ảo giác, lúc nhìn lại đã không còn dấu vết gì.

“Cảm ơn!” -Hắn nói.

Ông chủ Kim thấy hắn làm sổ tiết kiệm xong, bèn gọi hắn về cùng.

Tiểu Lý đứng sau lưng tôi cảm thán: “An Nhiên, tui chưa bao giờ thấy ông nhiệt tình với khách hàng nào như vậy? Ngay cả họ hàng của giám đốc chi nhánh, ông cũng không cười với người ta một cách hớp hồn đến thế! Thấy người ta đẹp trai phải không?”

“Đâu đẹp bằng tui?”-Tôi ngông nghênh nói. Nói ra thì cũng khá bất lực. Con người tôi lớn từng này rồi mà IQ, EQ và các thành tích khác đều không có gì vượt trội. Thứ tôi tự tin nhất e rằng chính là gương mặt này.

“Nó khác, tui thích kiểu như cậu ta hơn.”

“Là kiểu nào?”

“Nói chung không phải kiểu đáng ghét như ông…”

Không biết lúc đó mang tâm thế gì mà tôi nghĩ đến cái người kiệm lời, đến ánh mắt cũng im ắng vừa rồi. Quả thật, không đáng ghét chút nào. Thế là tôi phá lệ, không đớp lại…

Làm nghề chúng tôi, mỗi ngày đều đắm mình trong môi trường ồn ào, một sự ồn ào hoặc chủ động hoặc bị động.

Trước giờ, tôi luôn mệt đám kế toán cơ quan nói chuyện như pháo liên thanh, từ lúc đi vào đến lúc đi ra đều tíu ta tíu tít không một phút ngơi nghỉ. Có việc gì thì nói việc đó, không biết họ lấy đâu ra nhiều chủ đề không liên quan đến như vậy. Nghe thì ngán ngẩm nhưng lại không thể mặc kệ, mà còn phải cười hùa.

Chị Tào nói: khách hàng nói chuyện với mình là muốn gây dựng quan hệ tốt với mình, thế mà mày cũng mệt? Chẳng lẽ bước vào không nói một câu dư thừa nào với cậu thì cậu vui à? Tâm thế không đúng gì hết!

Có lẽ thế thật. Hoặc là tôi không hợp làm nghề dịch vụ. Thứ đơn giản nhất như nụ cười, tôi cũng từng vô số lần bị đồng chí Tiểu Lý nhận xét là cười khẩy, cười gian, là “bề ngoài thơn thớt nói cười bên trong nham hiểm giết người không dao”. 

Trước kia, tôi từng bảo tôi luôn nghĩ cái mình bán là nụ cười. Chỉ là cười và cười cũng có sự khác biệt rất lớn. Phần lớn thời gian, cười chỉ là một động tác, chứ không có nghĩa là nhiệt tình, càng không liên quan gì đến tâm trạng. Cười nhiều rồi thì sẽ thành bệnh nghề nghiệp thôi.

Hôm đó, tôi đang làm việc với khuôn mặt đầy bệnh nghề nghiệp.

“Tổng cộng là một trăm ba mươi bảy nghìn năm trăm sau mươi tư đồng sáu hào tám xu, anh qua đếm lại hộ em nhé…” -Tôi đút tiền ra ngoài từ ô cửa sổ. Ông khách xăm kín một bắp tay cất tiền vào trong túi áo bằng bàn tay to như tay gấu của mình, rồi nhìn mấy đồng cắc còn sót lại ở khe tiền: “Đồng cắc không lấy đâu, cậu cầm chơi đi…”

Tôi duy trì động tác căng cứng cơ mặt: “Đây là tiền của anh, anh cứ cầm đi ạ…” -Thực ra trong lòng tôi đã chửi um lên từ lâu rồi. Loại người gì thế này? Tưởng tôi là ăn mày chắc? Ông mà thèm vài xu của mày à? Lương một năm của ông được sáu đơn vị số đấy biết chưa? Mày tưởng ông nhe răng với mày là vì mày giống Tăng Chí Vỹ (diễn viên chuyên phim hài của hồng kông) à? Ông nể mặt tiền thôi biết chưa?…

Thằng “xăm mình” chẳng buồn quay đầu, chỉ phẩy tay với tôi: “Cho tôi cũng vứt à…”

Chờ người đó đi xa, tôi sa sầm mặt lại: “Đụ, có tiền ngon lắm à!”

Giọng Tiểu Lý vang lên từ phía sau đầy xa xăm: “An Nhiên, kiềm chế đi ông, khách hàng người ta cũng không nói gì bậy bạ, ông tức cái gì chứ?”

“Thì khinh mấy người cứ có tiền là không biết mình họ gì thôi…”

Tiếng cảm thán lùa vào trong tai: “Haizz, thù giàu trắng trợn! Đố kị trắng trợn! Ghen tức trắng trợn”

Tôi tự động phớt lờ con bé điên ấy, nhìn tới nhìn lui không có khách nào khác bèn đứng dậy nhặt mấy đồng cắc ngoài khe tiền lên. Tôi thỉnh thú cưng của mình từ trong hộc đựng đồ đạc cá nhân ra, một ống heo khổng lồ, rồi ném xu vào trong đó. Sau đó, cầm ống heo lên lắc mạnh bên tai. Tiếng tiền xu va đập vào nhau lanh lảnh quét sạch tâm trạng tồi tệ của tôi ban nãy. 

“Hừ hừ, hôm nay lại cá kiếm được một mẻ lớn rồi! Sáu hào tám xu cơ nhé!”

Đừng trợn mắt với tôi. Tôi, An Nhiên, chính là một con người như vậy.

Thích tiền có gì sai? Tất nhiên là không có gì sai cả. Một xu tuy ít nhưng vô duyên vô cớ cũng chẳng ai cho mình. Cho dù tiền không phải là thứ quan trọng nhất trên thế giới, nhưng chí ít nó cũng là thứ rất quan trọng. Đôi khi, tôi sẽ đánh dấu vị trí của một người trong lòng mình bằng việc tôi chịu bỏ ra bao nhiêu tiền vì người đó. Tiền tôi kiếm được đều là những “đồng tiền xương máu”. Mỗi một khoản đều được liệt kê kĩ càng trong sổ tay. Từ tiền lương, tiền tăng ca bình thường đến tiền thưởng mỗi quý, đến các khoản trợ cấp, các khoản phí được đài thọ bởi công ty với đủ loại danh nghĩa, từ tiền biếu bố mẹ đến tiền mừng cưới cho đồng nghiệp, đến các khoản chi ăn chơi nhảy múa cần thiết trong cuộc sống, thậm chí cả những khoản thu chi nằm ngoài dự định này. Không phải vì cuộc sống túng quẫn thế nào, cũng không phải vì keo kiệt không nỡ tiêu, chỉ là tôi thích cảm giác rõ ràng minh bạch này. Ra bao nhiêu, vào bao nhiêu, người ta nợ tôi bao nhiêu, tôi nợ người ta bao nhiêu, nhìn là biết ngay, không chút mơ hồ.

Tôi vừa ngâm nga câu hát vừa ghi sáu hào tám xu vào sổ của mình. Phải nói bản thân món tiền này quả thật không nhiều. Rồi rồi. Đúng là nó ít đến mức đáng giận, đến cái bánh nướng cũng không mua được. Nhưng, dù có ít đến đâu cũng là thu nhập!

Thứ tâm trạng tốt mang tên “ham lợi vặt” rẻ tiền ấy đã bị một thanh sắt nhỏ phá hoại trong lúc tôi đi ngang qua công trường xây dựng ở quảng trường Vạn Đạt để về ký túc xá sau giờ làm việc.

Tính toán chi li 02

Thế giới nhỏ vậy đó.

-An Nhiên.

CHƯƠNG 02

Kể từ lúc tôi đi làm, nhân lực trong ngân hàng đã chưa bao giờ dư dả. Tình hình khách quan này yêu cầu nhân viên phải chuyên một thạo mười. Mấy đứa trực quầy như chúng tôi thỉnh thoảng cũng phải ra đảm nhiệm vai trò quản lý sảnh. Tất nhiên, nếu không yêu cầu quá cao thì làm quản lý sảnh dễ hơn làm nhân viên giao dịch nhiều. Có khách thì giúp lấy đơn xếp số. Không có khách thì ngồi bàn đọc báo.

Tuần này đến lượt tôi làm quản lý sảnh. Cuối tuần khách vốn không đông. Tôi pha cho mình một ly thiết quan âm rồi cầm ly lượn quanh đại sảnh: hết sắp xếp tạp chí sách báo, lại dọn dẹp đống chứng từ trống trên bàn điền đơn… Sau khi lượn hết hai vòng, một bóng người bên cây ATM thu hút sự chú ý của tôi. Người đó đứng trước máy ATM rất lâu, rờ hết nút này đến nút nọ. Nhìn cách ăn mặc như dân công kia, tôi chắc mẩm là hắn không biết xài thế nào.

Tôi bước đến hỏi: “Anh muốn rút tiền ạ?”

Người đó ngẩng đầu nhìn tôi, ngơ ra một lúc. Tôi cũng ngơ ngác, không chỉ vì sự chần chừ của hắn, mà còn vì ngoại hình của hắn. Người này hơn hai mươi tuổi một chút, cao ráo mảnh khảnh, mặc bộ đồ rằn ri cũ mèm, tóc dài đến mức che non nửa khuôn mặt. Tuy mặt mũi đen nhẻm lấm lem không biết dính gì, nhưng vẫn có thể thấp thoáng nhìn thấy sự thanh tú của ngũ quan.

Trông hơi quen. Tôi không nhớ nữa. Một người ngày nào cũng thấy hàng trăm khuôn mặt khác nhau như tôi, nhìn ai cũng thấy hơi quen cũng không có gì lạ. Đôi khi đi trên phố, nhìn ai cũng như đã từng gặp qua. Đây là bệnh nghề nghiệp. Nhưng tôi cảm thấy người này…không phải trông quen theo kiểu “bệnh” nhưng lại thực sự không nhớ đã gặp ở đâu.

“Anh không biết dùng máy rút tiền phải không?” -Tôi hỏi.

Continue reading “Tính toán chi li 02”

Tính toán chi li 01

Tôi luôn nghĩ cái mình bán là nụ cười

-An Nhiên.

CHƯƠNG 01

Tiếng chửi mắng vẫn văng vẳng bên tai. Tôi cất kỹ xấp tiền màu hồng đã được đóng dấu □□ trên tay, rồi thở dài một tiếng.

Chị Tào bước tới, vỗ vỗ vai tôi: “An Nhiên, đừng để tâm… Ai bảo mình làm nghề này… Mấy chuyện này khó tránh khỏi lắm…”

Làm dịch vụ rất khó. Đó làm cảm nhận chân thật của tôi sau hơn một năm hành nghề.

Sau khi tôi tốt nghiệp đại học vào năm 2008, gia đình đã nhờ em-trai-chị-họ-dượng-tôi nhét tôi vào làm nhân viên thu ngân cho một ngân hàng trong thành phố L. Từ đó, bố mẹ xem như yên lòng, dặn dò tôi nhất định phải chăm chỉ làm việc, đừng có cà lơ phất phơ.

Trong mắt người khác, công việc này có lẽ không tệ. Theo lời bố tôi nói thì “mưa chẳng dập gió chẳng lùa”, chẳng qua chỉ ngồi đó đánh máy, đếm tiền. Quan trọng nhất là thu nhập cũng khá, chí ít cũng thuộc dạng lương cao ở một nơi bé tí như thành phố L. Thực ra nói vậy không sai. Nhưng trên đời làm gì có chuyện được lương cao một cách dễ dàng. Dù có cũng chẳng đến lượt những người dân bình thường như chúng ta.

Tôi chỉ biết cười khổ gật đầu. Tôi mà nói gì khác thì sẽ bị xem là “thân ở trong phúc mà không biết”, dù tôi thực sự không cảm thấy có gì hạnh phúc cả.

Hạnh phúc là sự cảm khái khi bạn rơi vào một tình huống tệ hơn và hồi tưởng về ngày xưa. Tiểu Lý, cũng là nhân viên thu ngân, đã nói như vậy. Nó thở dài: “An Nhiên, ông vẫn còn non lắm…”

Xí, tất nhiên rồi, người bị chửi thẳng vào mặt đâu phải bà, nên bà mới dửng dưng nói thế.

Continue reading “Tính toán chi li 01”

Động cơ giết người – Phiên ngoại

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Phiên ngoại: Trái chín giữa hè

 

 

Về sau, tôi thường xuyên nhớ đến tình cảnh trong lần đầu nhìn thấy Tín Như.

 

Lúc đó, chúng tôi đều là những sinh viên đại học năm nhất. Vừa từ giã bộ xiềng xích nặng nề của kì thi đầu vào, bước chân vào ngưỡng cửa đại học, ai cũng ngựa non háu đá, chí đắc ý mãn, khao khát được chơi bời thỏa thuê trong thời gian bốn năm sắp tới. Từ khi chưa gặp cậu ấy, tôi đã được nghe nói về cậu rồi.

 

Có những người rất lạ, không cố ý thể hiện nhưng trong vô thức vẫn trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. Hai ngày trước khi vào học, tôi đến trường trình diện sớm: chia phòng, nhận  chìa, làm quen với hai anh bạn cùng khóa. Chúng tôi cùng nhau đi dạo trong trường với ý định làm quen với khuôn viên trường học. Lúc đó, tôi nhìn thấy cậu ấy đạp xe từ xa chạy đến trên con đường rợp bóng, trên xe chở một bạn nữ. Ánh nắng xuyên qua những tán lá đa rưới lên người họ từng mảng loang lổ, xanh biếc vàng óng, lúc sáng lúc tối, lấp la lấp lánh. Tất cả chúng tôi im bặt trong phút chốc.

Continue reading “Động cơ giết người – Phiên ngoại”

Động cơ giết người – Hậu ký

Tác giả: Mục Khanh Y

Chuyển ngữ: GV

Hậu ký

 

 

Khoảng chừng nửa năm sau vụ đó, đội cảnh sát hình sự và ban điều tra ma túy đã triển khai một cuộc hợp tác. Tôi cũng chẳng biết tại sao ban điều tra ma túy lại đến chỗ chúng tôi mượn người. Lý do của họ là phần lớn người trong ban đó đều là những gương mặt cũ mà bọn con buôn đã biết nhẵn, họ cần một gương mặt trẻ và mới để làm việc. Tôi cảm thấy mình rất đen đủi. Tại sao họ không chọn tên Tiền Mặt Rỗ với tướng lưu manh, không chọn Tôn Cương cao to lực lưỡng, mà lại chọn tôi làm đội viên tiền tuyến?

 

Lý do của bên đó cũng rất kỳ quặc: “Những người đẹp trai thường khó khiến đối phương nghi ngờ. Vì họ thu hút sự chú ý của người khác, trái lại, cũng khó khiến đối phương sinh nghi nhất.”

 

Bình thường chưa ai khen tôi đẹp trai, không ngờ đến lúc quan trọng này nó lại trở thành lý do ra trận. Tôi cắt tóc rất ngắn, ra sức tập thể hình. Người gầy đi, da cũng rám nắng hơn, trông cũng hơi giống một tên cướp dũng mãnh thật. Nói tóm lại là mọi thứ vẫn được tiến hành một cách rất thuận lợi.

 

Một đồng nghiệp trong ban điều tra ma túy hóa trang thành người mua ma túy, tôi và những đồng nghiệp khác làm lính dưới trướng anh. Qua tên tay trong, chúng tôi bắt đầu tiếp xúc với tên trùm buôn ma túy thực sự cũng như đã hẹn được thời gian địa điểm tiến hành giao dịch. Nơi giao dịch được chọn ở dưới chân cầu vượt gần ga xe lửa. Ở đấy nhiều người, nên đối phương cảm thấy khá là an toàn. Đấy là một khu vực không ai quản lý. Taxi, xe hơi, xe máy đậu bừa bãi khắp nơi. Đâu đâu cũng là những gánh hàng rong dựng sạp lung tung. Hơn nữa, chỗ đó ở nửa dưới thành phố, cách đường quốc lộ Tân Giang cũng gần. Nhỡ có chuyện gì có thể chạy thẳng ra đường Tân Giang thông ra bốn hướng, có thể giơ chân bỏ chạy bất cứ lúc nào. Hai phe chúng tôi đều lái xe van màu trắng khá cũ và khiêm tốn. Hai phe đều không quá rõ về thực hư của đối phương. Nghề kinh doanh này vốn là đặt cược bằng sinh mạng. Thế nên thần kinh của hai phe đều rất căng thẳng. Ai cũng mang súng lên đạn, vũ trang đến tận răng. Trước khi xuất phát, tôi rất căng thẳng, nhưng khi thực sự đến đấy lại thấy bình tâm. Các đồng nghiệp khác của ban điều tra ma túy đã trà trộn vào dòng người và mai phục ở đấy từ lâu. Đây là một chiến dịch lớn được giấu kín, mỗi một người tham gia đều là tinh anh của đội cảnh sát. Lưới đã giăng sẵn, cá chạy đâu cho thoát.

Continue reading “Động cơ giết người – Hậu ký”

Hình phạt thi cử vô tận 04

Tác giả: Lãnh Ngạo Phu

Chuyển ngữ: GV

 

 

4. Lần gặp đầu tiên

Nhĩ’s Hào’s! Bầu’s trời’s của’s em’s tràn’s đầy’s ưu’s thương’s.

Quay về phòng ngủ sau khi kết thúc lịch học một ngày, Tô Vận đã gân cốt rã rời.

 

Hắn vừa ngả người xuống giường thở phào nhẹ nhõm thì bỗng nhận được điện thoại của Vưu Tề.

 

“Phải rồi, Ngải Thượng nhờ tôi nói với cậu một tiếng là PPT của mỗi môn đều nằm trong tệp tin nhóm, đừng quên học đấy.”

 

Dưới sự chỉ dẫn của Vưu Tề, Tô Vận mở mục tài liệu của nhóm mình ra, đọc sơ qua nội dung PPT một lượt. PPT Toán cao cấp 40 mấy trang, Dược lý học 30 mấy trang, Sức khỏe tinh thần học 80 mấy trang, Thống kê học 20 mấy trang.

 

Cũng có nghĩa là nội dung PPT hắn phải học một ngày là 200 trăm trang. Điều quan trọng nhất trong những điều quan trọng là…

 

Những nội dung này đều bằng tiếng Anh.

 

Tô Vận gửi tin nhắn cho Ngải Thượng. Chủ yếu là bản thân hắn cũng không biết mình phải làm thế nào.

 

“Ngải Thượng, tôi đọc không hiểu tiếng Anh, tôi phải học thế nào đây?”

 

“Đừng lo, đọc sơ qua một chút, còn lại cậu cứ nghe chúng tôi.”

 

Thực tế là Tô Vận vẫn hơi lo lắng, nhưng Ngải Thượng lại an ủi hắn đôi câu, và tỏ rõ là mọi thứ cứ để gã lo, không có vấn đề gì cả.

Continue reading “Hình phạt thi cử vô tận 04”

Hình phạt thi cử vô tận 03

Tác giả: Lãnh Ngạo Phu

Chuyển ngữ: GV

 

3. Quy tắc trò chơi

Vậy cậu chọn thế nào

 

 

Thuật ngữ văn bản và ngôn ngữ chính thức khi lên lớp của trại giam là tiếng Anh. Nói ra thì cũng có nguyên do.

 

Trong mấy ngàn năm tiến hóa của loài người, sự di chuyển va chạm không ngừng của các mảng kiến tạo và những thời kỳ chiến tranh thế giới đen tối đã khiến thế giới gộp lại thành một quốc gia mới và thống nhất.

 

Trong quá trình phát triển của loài người, hai loại ngôn ngữ có tần suất sử dụng cao nhất lần lượt là tiếng Hán và tiếng Anh. Vì dòng máu Trung Hoa được giữ lại nhiều nhất nên tiếng Trung nghiễm nhiên trở thành ngôn ngữ lớn nhất. Nhưng vì khó khăn trong việc giao lưu giữa các loại ngôn ngữ với nhau nên chính phủ thống nhất quy định tiếng Trung là ngôn ngữ chính thức duy nhất.

 

Bấy giờ hậu duệ của các nước Anh, Mỹ, Canada cho rằng tiếng mẹ đẻ của mình không nên vì vậy mà biến mất, nên qua nhiều lần giao thiệp không ngừng, cuối cùng họ đã đạt đến nhận thức chung: Đó chính là tiếng Trung sẽ là ngôn ngữ giao tiếp và truyền bá rộng rãi nhất, còn tiếng anh được mặc định làm ngôn ngữ dạy học. Tất cả người dân trong nước đều là những nhân tài song ngữ. Thế là tuy trong tương lai không nói tiếng anh trong cuộc sống hằng ngày nhưng mọi người đều có thể sử dụng tiếng anh thành thạo.

 

Lúc đầu Tô Vận nhìn thấy một số tiếng anh trên rất nhiều giấy tờ, nhưng vẫn chưa kịp hiểu ra hàm ý của nó. Hắn chỉ đơn thuần tưởng là chỗ này cũng giống như Trung Quốc, thêm tiếng Anh vào cho có vẻ chính quy hơn.

 

Tô Vận vừa nghe thứ tiếng anh lưu loát của giáo sư Toán cao cấp, vừa nhìn những con số ngổn ngang trên bảng đen. Rõ ràng hắn có thể hiểu đại khái ý nghĩa trong đó, nhưng vì ngôn ngữ không thông nên không thể hiểu hết hoàn toàn nội dung đang giảng.

 

Sau khi giáo sư Toán cao cấp ra một đề bài, mọi người đều đang tính toán, chỉ có mỗi mình Tô Vận là đang đơ mặt tra từ điển chuyển nghĩa Trung-Anh.

 

Vưu Tề thấy Tô Vận tra từ điển thì mặt đầy kinh ngạc: “Cậu tra từ điển làm gì, thuật ngữ tiếng Anh của môn Toán cao cấp đơn giản như vậy, chắc chưa đến mức không hiểu đâu nhỉ?”

 

Thuật ngữ tiếng Anh… đơn giản như vậy.

Continue reading “Hình phạt thi cử vô tận 03”

Hình phạt thi cử vô tận 02

Tác giả: Lãnh Ngạo Phu

Chuyển ngữ: GV

2. Buổi học đầu tiên

Giáo viên là một sự tồn tại thần thánh trong tù

 

“Ơ? Gì cơ?”

 

Tô Vận tưởng mình chọc giận người bạn cùng phòng mới, nhưng Triệu Ngôn Thuấn hoàn toàn không có vẻ gì đang giận, chỉ lạnh nhạt nhíu mày hỏi: “Chú không học hành tử tế, bộ muốn chết à?”

 

Lần cuối Tô vận nghe thấy câu này là vào trước kỳ thi đại học. Mẹ hắn thường cằn nhằn hắn như thế.

 

Nhưng theo trực giác, Tô Vận cứ cảm thấy ý nghĩa phía sau câu nói của Triệu Ngôn Thuấn không hề đơn giản như thế.

 

“Tại sao không học hành tử tế lại phải chết?”

 

Tròng kính của Triệu Ngôn Thuấn bỗng lóe ngân quang: “Sao chú có thể không biết? Muốn sống sót trong tù thì phải không ngừng học mới được.”

 

Tô Vận bị ánh mắt của Triệu Ngôn Thuấn làm cho sởn gai ốc: “Tôi… tôi từ dưới quê lên. Tôi ít khi lên mạng lắm nên không biết rốt cuộc nhà lao thế nào.”

 

Triệu Ngôn Thuấn nhìn Tô Vận chăm chằm cả buổi, như đang phân biệt thật giả trong lời nói của hắn, sau đó thu ánh mắt lại, bảo: “Chú biết rồi đấy, vào tù phải đi học cày điểm. Tuần nào ở đây cũng có môn phải thi. Nếu thành tích không đạt được 75 điểm sàn,  thì sẽ bị phạt.”

 

“Phạt?”

Continue reading “Hình phạt thi cử vô tận 02”

Kẻ mô phỏng 003

Tác giả: Lý Chá Lưu

Chuyển ngữ: GV

 

Chương 03 Đuôi tóc

 

 

Chu Đàn quay lại, Lý Lăng bảo hắn: “Đổi ví khác đi.”

 

“Tôi hay nặng lòng với mấy cái xưa, anh từng vá nó một lần thì tốt bụng vá thêm lần nữa đi?” -Chu Đàn cười, nói.

 

“Không vá nữa, đã đến lúc đổi rồi. Hay cậu đổi cái khác, rồi đem nó đi đóng khung treo lên đầu giường trừ tà đi.” -Lý Lăng nói.

 

“Một cái ví rách thì trừ tà nỗi gì. Mấy câu chuyện cười của anh càng ngày càng nhạt ấy.” -Chu Đàn cất ví đi, rồi bỗng đưa tay ra, vén nắm tóc dài trong cổ áo Lý Lăng. Hắn cười bảo: “Trước khi tốt nghiệp đã nhắc anh rồi, bao giờ anh mới chịu cắt cái này ra tặng  tôi?  Cái này mới thực sự trừ tà được nè.”

 

Nắm tóc vốn được cất giấu và ủ ấm trong lớp áo bỗng dưng bị rút ra, Lý Lăng lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh bò trên sóng lưng, rồi lại vì Chu Đàn chạm vào phần da trên cổ mình mà giật bắn lên.

 

Bây giờ đã rất ít người nuôi một đuôi tóc dài dưới phần tóc ngắn rồi. Đến bản thân Lý Lăng cũng chẳng biết tại sao lại để nó, có lẽ là nhị vị phụ huynh quá cố đã để cho anh lúc nhỏ? Anh thực sự không nhớ nữa. Nhưng theo những bức ảnh trong quyển album ở nhà thì chiếc đuôi dài dày cỡ hai ngón tay này đã tồn tại từ trước đến giờ, anh bèn để nó tiếp tục tồn tại. Trước giờ không cắt, nay đã dài qua eo.

 

Thay đổi không phải là một chuyện tốt.

 

Hiện giờ Lý Lăng đã ba mươi mốt nên nắm tóc trông có vẻ phóng đãng ngỗ ngược này luôn được giấu kỹ trong áo. Mấy năm trước bị Chu Đàn phát hiện, liền bị hắn vén ra nắm ở trong tay rồi kéo cho Lý Lăng ngã nhào.

 

“Quỷ tha ma bắt thật rồi. Lý Lăng, không ngờ nắm tóc này của anh không phải đồ giả.” -Lúc đó Chu Đàn đã nói thế.

 

“…Ờ.” -Lý Lăng rút lại nắm tóc trong tay Chu Đàn, chỉ thấy tim đập dữ quá, thế là vẫn quay lưng làm việc của mình.

 

“Hình như ngày xưa tôi từng thấy một bé trai ở đâu cũng để như thế.” -Chu Đàn ra điều nghĩ ngợi: “Chỉ cảm thấy rất đáng yêu. Nhưng lâu rồi chưa thấy.”

 

Về sau, Lý Lăng cũng vô số lần kích động muốn cắt phăng cái đuôi không hợp thời này đi,  nhưng lại không xuống tay được.

 

Mãi đến khi chính miệng Chu Đàn nói hắn chuẩn bị đưa Vương Tuyết Xuyên sang nước A, có thể sẽ kết hôn, Lý Lăng mới đột nhiên cảm thấy mái tóc này thực sự phải cắt rồi.

 

Thế là vài năm sau kể từ lần đầu bị Chu Đàn nắm tóc, hôm nay tóc lại một lần nữa được nắm trong tay hắn. Lý Lăng trấn tĩnh một lúc, quay người lại, ung dung trả lời hắn rằng: “Được thôi, hôm cậu kết hôn, sẽ cắt ra tặng cậu.”

 

“Tôi nói đùa đấy, anh nghiêm túc cái gì.”-Chu Đàn vỗ lưng Lý Lăng vài cái: “Đi thôi đi thôi.”

 

Họ cùng bước qua khu sảnh lớn bóng loáng như gương của tòa thí nghiệm. Chu Đàn đi lấy xe. Lý Lăng chờ hắn ở chỗ gần cửa.

 

Giữa lúc đó, Lý Lăng lấy bức ảnh vừa trộm được ra xem. Người trong ảnh vì chưa được khóa nét nên hơi nhòe, nhưng vẫn nhìn thấy được, vừa trẻ vừa tuấn tú.

 

…Đây thực sự  là Vương Tuyết sao?

 

Trước giờ, Lý Lăng luôn có cảm giác bài xích khó giải thích đối với ngoại hình của Vương Tuyết Xuyên. Anh tưởng đó là vì lòng đố kị hay sự không cam tâm giữa hai tình địch, chỉ nhìn thôi cũng khiến anh thấy khó chịu rồi. Nhưng Vương Tuyết Xuyên trong tấm ảnh cũ này, mặc bộ đồ thịnh hồi mười năm trước, mặt gần như vẫn là khuôn mặt đó, nhưng lại khiến Lý Lăng có cảm giác thân quen khó hiểu.

 

Chẳng lẽ trước kia anh từng thấy bức ảnh này?

 

Không đúng, Vương Tuyết Xuyên là kiểu con trai quan tâm đến độ Tây trong cách ăn mặc nhất. Có bao giờ thấy cậu ta mặc thế này đâu.

 

Chụp mười năm trước? Cũng không đúng, mười năm trước Vương Tuyết Xuyên mới học lớp mấy?!

 

Lý Lăng há miệng, không phát ra tiếng nào.