Tính toán chi li 88

Chương này bị khóa bởi Tấn Giang.

-GV.

CHƯƠNG 88

Tôi nằm chổng vó trên giường, nhe răng ra với Mộ Vũ: “Tới luôn, đừng khách sáo!” 

Mộ Vũ cúi người xuống cắn lên dái tai tôi. Cơn đau nhẹ phút chốc trở thành một cơn tê rân chảy khắp toàn thân. Tôi đưa tay tay cấu vào xương sườn của hắn một cái. Hắn né ra theo bản năng. Tôi chớp cơ hội trở người lại đè lên người hắn. Đánh lén thành công, tôi đắc ý nhướng mày. Nào ngờ thằng nhóc chết tiệt đó điềm đạm đến mức khiến người khác câm nín, còn chẳng cau mày lấy một cái, tần suất chớp mắt cũng không thay đổi, hai tay ôm hờ eo tôi, dáng vẻ trông như tôi muốn làm gì cũng được.

Nhịp tim bỗng dưng tăng tốc. Tôi giữ vai hắn lại hôn thật mạnh. Tên này có thể dễ dàng khiến tôi phát điên. 

Continue reading “Tính toán chi li 88”

Tính toán chi li 87

Kết quả là tôi đã thắng. (aka Tác giả là spoiler lớn nhất ở đây)

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 87

Cuộc gọi mà Mộ Vũ nhận được thực ra là của Dương Hiểu Phi. Gã nói gã nhận được tin nhắn của Mộ Vũ nên gọi đến, nối máy xong cũng chẳng nói gì đã cúp máy. Sau đó mới biết là anh Hàn gã cố tình mượn cớ ra ngoài nói chuyện điện thoại để kể mấy chuyện đó cho Tiểu Lý nghe. Dương Hiểu Phi biết tôi dẫn anh Hàn gã đi xem mắt, gã nói: “Anh An Nhiên, anh đúng là có phong thái vợ cả!” 

Sau đó, mọi thứ lại như bình thường. 

Nghỉ lễ Quốc khánh, vì chúng tôi thuộc ngành dịch vụ nên tôi chỉ được nghỉ ba ngày, bốn ngày còn lại đều phải tăng ca. So với chúng tôi, bên Mộ Vũ còn thảm hơn, hoàn toàn không có ngày nghỉ nào luôn, chẳng những không được nghỉ mà còn bận không chịu được. Mấy hôm đó, Dương Hiểu Phi cứ về đến nhà là đâm đầu lên sofa, rên ư ử rằng tay mình không nhấc lên được nữa, rồi lại chửi những người rửa xe cứ thích dồn vào mùa lễ. Mộ Vũ tuy không thể hiện rõ như vậy nhưng chắc chắn cũng bận không chịu được, đến bộ môn chạy bộ sau khi ăn mà bình thường trốn thế nào cũng không thoát cũng bị tôi lảng tránh được. Cơm nước mấy hôm đó căn bản đều là tôi giải quyết. Tôi biết nấu cháo, rồi ra tiệm gọi thêm hai món cộng với tí cơm, cũng khá đơn giản. Tối hôm đó ăn cơm xong, Dương Hiểu Phi chui vào trong phòng, chưa đầy mấy phút tiếng ngáy đã rền vang. Tôi hối thúc Mộ Vũ mau đi nghỉ ngơi, hắn còn ngoan cố bảo cả ngày chưa gặp tôi, muốn ở với tôi một lúc. Ở với tôi cũng được. Tôi bảo hắn tựa vào vai mình, lải nhải nói mấy câu chuyện phiếm, sau đó tìm câu đố trên tạp chí để đố hắn. Hắn lắc đầu bảo đoán không ra. Tôi lật đáp án ra cho hắn xem, lật đến trang lời giải, vừa quay đầu lại thì…người ta ngủ mất rồi. Tôi cẩn thận dời hắn lên gối, đắp chăn ngay ngắn cho hắn, tắt đèn, sau đó nằm xuống bên cạnh hắn. 

Tiếng thở của hắn rất nhẹ. Tôi đã quen với việc tìm kiếm nhịp điệu quen thuộc và bình yên đó trong bóng tối. Vì sợ đánh thức hắn, dưới lớp chăn, tôi đành mon men nhẹ nhàng nắm một ngón tay của hắn lên.

Continue reading “Tính toán chi li 87”

Tính toán chi li 86

Người yêu tôi tốt lắm.

-Hàn Mộ Vũ.

CHƯƠNG 86

Nhìn người khác lăm le dòm ngó đồ của mình một cách trắng trợn nhưng lại không thể bảo đó là đồ của mình, cảm giác đó khá là uất ức. Tôi đành ra sức ăn để trút giận, bỏng miệng đến mức thở khè khè. 

Nhưng chị Tào cứ làm người ta tức thêm, cứ lén lút thảo luận với tôi là hai người đó thực ra rất hợp này nọ. 

Hợp cái đầu á. Đấy là vì chị chưa thấy em và Mộ Vũ ngồi với nhau thôi!

Continue reading “Tính toán chi li 86”

Tính toán chi li 85

Tôi trùm chăn lại, vui vẻ vào giấc. Ăn no, ngủ đủ, có người yêu, cuộc sống mới đầy đủ làm sao. 

-An Nhiên.

CHƯƠNG 85 

Khước từ buổi tiệc ăn mừng trong ngân hàng, tôi chạy thẳng đến công viên nhỏ bên đường cách tòa trụ sở chính không xa. Từ xa đã nhìn thấy một bóng người màu xanh lam, đó làm màu đồng phục của Mộ Vũ. Hắn thấy tôi hùng hổ chạy đến, bèn đưa tay ra giữ tôi lại. 

Tôi nhìn thấy ý cười nhàn nhạt từ từ lan ra ở đầu mày đuôi mắt của hắn. Tôi nhìn thấy gió quấn quýt, mây bịn rịn, trời xanh như vừa gột rửa, thành phố nhỏ huyên náo đang diễn dịch hồng trần tục thế và cuộc sống trăm màu tươi đẹp.

Sáng nay đi làm, tên ấy vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra, chẳng nhắc gì đến chuyện thi thố hôm nay, trước khi ra khỏi nhà chẳng nói với tôi chữ nào cũng chẳng nhìn tôi lấy một cái. Thi xong, tôi nhắn tin nói với hắn xong việc rồi nhưng không nói thành tích thi đấu. Kết quả là chưa đầy mười phút hắn đã trả lời tin nhắn rằng hắn đang chờ tôi ở gần trụ sở chính. 

“Không phải cậu đang đi làm à?” -Tôi hỏi. 

“Chuồn ra đó, không sao.” -Hắn nói bâng quơ. 

Continue reading “Tính toán chi li 85”

Tính toán chi li 84

Chắc chắn sẽ thắng.

-An Nhiên.

CHƯƠNG 84

Mỗi tháng, Mộ Vũ và Dương Hiểu Phi, mỗi người có bốn ngày nghỉ. Thường thì hai người sẽ không nghỉ chung. Mộ Vũ vì muốn phối hợp với thời gian của tôi nên hầu như đều nghỉ vào cuối tuần. Dương Hiểu Phi thì không cố định, trừ ngày nghỉ của anh Hàn gã, thì bất kì ngày nào cũng được. Vì chuyện này mà tôi đã khen Dương Hiểu Phi tận mấy lần. Cuối cùng gã cũng biết cho hai kẻ đang yêu này một chút không gian riêng tư rồi. 

Hôm nay là chủ nhật. Mộ Vũ đọc sách trong phòng, tôi luyện tập cộng chứng từ trên chiếc bàn ngoài ban công. 

Ánh nắng đặc biệt tốt. Thời tiết cuối thu vô cùng dễ chịu. Những ngày thế này thường phải ra đường lượn lờ, ra công viên tự nhiên hoặc khu vui chơi thiếu nhi cũng là những lựa chọn không tệ. Nhưng giờ tôi không có tâm trạng tận hưởng những thú thanh nhàn đó. Một tuần sau là cuộc thi tuyển chọn của trụ sở chỉnh rồi. Bốn mươi mấy chi nhánh tức là có bốn mươi mấy người tham gia thi đấu. Trong số những người này không thiếu cao thủ, mà tấm vé đi thi tỉnh cuối cùng chỉ có một. 

Chỉ được làm hạng nhất, hạng hai cũng không có cửa. 

Continue reading “Tính toán chi li 84”

Tính toán chi li 83

“Vì giành cơ hội cho ông mà tui đắc tội với một đống người, ông định trả ơn tui thế nào?” -Tiểu Lý nhìn tôi cười một cách đáng sợ. 

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 83

Đôi lúc tôi thấy có Tiểu Lý cũng khá tốt, chuyện gì nó cũng biết trước. 

Hôm đó, nó nói với tôi rằng trong ngân hàng đang tuyển người tham gia kỳ huấn luyện kỹ thuật ngân hàng mà tỉnh tổ chức, hỏi tôi có muốn thử không. Tôi đang rầu không có thành tích gì để viết vào đơn tranh cử, tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này. Tính ra kỹ thuật của tôi không được xem là tốt nhất chi nhánh, nhưng cũng không tệ, đặc biệt là cộng chứng từ (Chú thích: Cộng chứng từ, tay trái lật chứng từ, tay phải dùng bàn phím máy tính nhập số liệu của chứng từ. Trên mỗi chứng từ có một nhóm số liệu, tổng cộng một trăm nhóm. Trong tình trạng kết quả các số cộng nhau chính xác, thời gian càng ngắn càng tốt.) Trong chuyện này, ai cũng phải khen tôi nhanh tay. Điều tương đối rắc rối là những sự kiện lộ mặt này thường sẽ do trưởng phòng hoặc giám đốc chi nhánh quyết định. Trưởng phòng và giám đốc đó trời! Nghĩ thôi hai hàng mày của tôi đã xịu xuống rồi. Giám đốc Vương phụ trách bộ phận Kinh doanh không ưa tôi đã không phải chuyện ngày một ngày hai rồi. Ngày xưa những chuyện này cũng không đến lượt tôi. Dù kỹ thuật của tôi có tốt đến đâu cũng vô ích. Chuyện là thế đó. Bên trên bảo bạn làm được thì bạn làm được, không được cũng phải được, bảo bạn không làm được thì bạn không làm được, làm được cũng không được. 

Continue reading “Tính toán chi li 83”

Tính toán chi li 82

“Thực ra tôi chỉ muốn tốt với cậu.”

An Nhiên.

CHƯƠNG 82

Tôi bảo Mộ Vũ ăn no mà chạy sẽ bị sa dạ dày và viêm ruột thừa. 

Thế nên mặc dù sau khi ăn tối, tôi đã đi với hắn ra khu vận động của tiểu khu một cách vô cùng miễn cưỡng, tôi vẫn tìm đủ mọi cách để không phải chạy bộ. 

Mộ Vũ rất thấu tình đạt lý, không chạy bộ thì đi dạo với tôi trên đường chạy. 

Tiểu khu này mới xây, vẫn chưa nhiều hộ dân lắm, cộng thêm tiết trời đã chớm lạnh, trên sân vận động hình tròn với đường chạy dài bốn trăm mét chỉ có lác đác vài người. Ba bốn ông bà lão chắp tay sau lưng vừa nói chuyện vừa tản bộ. Mấy đứa con nít kêu la chạy nhảy xung quanh một cây ngô đồng trông đã có chút tuổi ở chính giữa sân. Xung quanh sân vận động lắp một dãy đèn đường có tạo hình tinh xảo. Ánh sáng màu vàng kim tuôn chảy như một lớp màn sa mềm mại. 

Continue reading “Tính toán chi li 82”

Tính toán chi li 81

Mộc mạc ấm áp, phồn hoa tĩnh lặng

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 81

Ba ngày ở nhà bị nuôi như heo, lúc về thành phố L, mẹ lại cho chúng tôi rất nhiều đồ ngon. Thực ra lần nào từ nhà lên thành phố L, bà cũng cho tôi nhiều đồ ngon như vậy, tôi hay chê nặng không chịu mang. Lần này bảo mang là mang ngay vì dù gì tôi cũng không phải xách. 

Lúc đến thành phố L đã năm giờ chiều hơn. Hôm nay tôi trực ca đêm nên về ký túc xá trước. Mộ Vũ định mang đồ mẹ cho qua chỗ tôi luôn. Tôi nói thôi đi, để chỗ cậu cũng vậy, tiện dặn hắn tôi phải trực mấy ca đêm liên tiếp, e là cuối tuần mới có thời gian sang chỗ hắn, bảo Dương Hiểu Phi ăn ít thôi, chừa cho tôi một ít. 

Ngày đầu tiên đi làm, tôi đã bị Tiểu Lý hù một vố không hề nhẹ. 

Continue reading “Tính toán chi li 81”

Tính toán chi li 79

Xem ra tôi thực sự không thể tiếp tục sống tạm bợ, vất vưởng, lêu lổng nữa. 

-An Nhiên.

CHƯƠNG 79

Siêu thị trong thời gian nghỉ lễ náo nhiệt như trạm xe ngày Tết. Lựa đồ hết nửa tiếng đồng hồ, xếp hàng tính tiền mất bốn mươi lăm phút. Mẹ nói có bốn nhà phải đi. Đồ cho mỗi nhà được đựng trong một chiếc hộp màu sắc tươi tắn, gồm quà Trung Thu và thẻ mua sắm hai trăm tệ. 

Lúc mua vang đỏ, Mộ Vũ hỏi tôi: “An Nhiên, anh thích uống rượu nho không?” 

“Ừa, cũng tàm tạm.” -Tôi không có yêu cầu gì đặc biệt với các chủng loại rượu như đỏ, trắng, vàng, ta, Tây. Nếu có thì càng đắt càng tốt.

“Thế lần sau anh theo tôi về nhà thử rượu nho nhà tôi tự làm nhé.” -Lúc Mộ Vũ nói câu này, tay hắn xoa nhẹ lên gáy tôi một cái. Dòng điện tê rân lập tức xuyên qua cột sống. Tôi lườm hắn một cái, lặng lẳng trách hắn trêu tôi ở nơi công cộng, nhưng lại không nhịn được cọ mấy cái vào lòng bàn tay ấm áp của hắn.

Continue reading “Tính toán chi li 79”