Tính toán chi li 78

Ba mẹ, Mộ Vũ, tôi, yêu thương nhau và sống yên ổn… Tôi nghĩ…hình như…không thiếu gì nữa…

-An Nhiên.

CHƯƠNG 78

Thời tiết hơi lạnh, tôi kéo chăn đắp lên người Mộ Vũ. Tên đó còn nói trong mơ màng là “An Nhiên, tôi chợp mắt một chút thôi…Gọi tôi dậy trước khi cô chú về nhé…” -Tôi bảo biết rồi biết rồi, cậu lo ngủ của cậu đi! Hắn yên tâm nhắm mắt lại. Không bao lâu, tiếng hô hấp đã kéo dài đều đặn.

Tôi nằm trên giường chăm chú ngắm nghía khuôn mặt nhìn sao cũng thích này. Ngón tay vẽ lên không khí ngũ quan vô cùng vừa vặn của khuôn mặt đó, từ trán đến sống mũi đến môi đến cằm, sau đó là cổ… Tôi biết ở nơi bị cổ áo hắn che mất có một dấu răng hình bán nguyệt. Đấy là thương tích do tôi lỡ tay gây nên trong cơn đê mê tối qua. Những thương tích tương tự thực ra khá nhiều. Mộ Vũ cũng quen với cái tật này của tôi rồi. Những lúc đó, cả người choáng váng, không biết chừng mực, lúc nào chỗ này vừa mới hết chỗ kia lại thêm một “dấu mới”. 

Ai bảo hắn cứ rù quến tôi? Ai bảo lúc hắn không rù quến tôi lại không chịu được khi tôi rù quến hắn? 

Continue reading

Tính toán chi li 77

“Với quan hệ của tụi con thì nhà con chính là nhà nó, mẹ con chính là mẹ nó…”

-An Nhiên.

CHƯƠNG 77

Mộ Vũ bảo hắn lo. 

“Không sao đâu, ba mẹ mình đều là người cực kỳ hòa nhã…” -Tôi an ủi hắn. 

Hắn buồn bã nói: “Cũng không hoàn toàn là vì chuyện đó…” 

“Hử? Thế còn lo gì nữa?” -Ngón tay tôi vuốt ve mái tóc ngắn ngủn của hắn, vành tai ẩm mịn của hắn, rồi bò xuống cổ hắn, cổ áo hắn, thò vào trong quần áo hắn, cảm nhận thứ thân nhiệt cao hơn bình thường trên làn da mềm mại và có tính đàn hồi ở cổ và lưng.

“An Nhiên, lần đầu tiên tôi cảm thấy không có tiền lại khó chịu như vậy. Chẳng qua chỉ là một cái áo anh thích mà cũng quá sức với tôi nữa…Anh là người đã quen sống sướng, tôi sợ anh thiệt thòi…” 

Continue reading

Tính toán chi li 76

“Thực ra đơn giản lắm. Dẫn người ấy của mày về cùng là được chứ gì…”

-Ngô Việt

CHƯƠNG 76

Mùa thu là mùa thu hoạch. 

Trước Trung Thu, cuối cùng chúng tôi cũng được nhận tiền thưởng nửa năm. Như thường lệ, tiền mặt được phát đến tay chúng tôi, ba xấp dày cộm. Đồng thời, tiền thưởng lễ của trụ sở chính và của chi nhánh cũng được phát đến tay chúng tôi dưới hình thức thẻ mua sắm. 

Tiểu Lý lại đang lên kế hoạch phá gia đốt tiền của nó. Nó và chị Tào bàn xem có nên mua bộ trang điểm hơn bảy ngàn tệ không. Tôi cầm mớ tiền mệnh giá lớn mới tinh nhẩm tính. Theo quy tắc cũ, tiền thưởng phải chia cho mẹ theo tỉ lệ “mẹ bốn tôi sáu”. Lần này chắc phải năm năm rồi. Vì từ khi Mộ Vũ dọn đến nhà mới, tôi gần như tiêu hết tất cả thời gian rảnh ở chỗ hắn. Lúc đầu hứa với mẹ mỗi tháng về nhà một lần, nay bấm tay nhẩm tính, từ lần về nhà cuối cùng đến nay đã hơn hai tháng rồi, có thể dễ dàng nhận ra sự oán trách của các cụ trong cú điện thoại gia đình tối qua. Tôi cũng thấy mình có chút “có vợ quên mẹ”, nên chỉ có thể bù đắp một tí cho ba mẹ bằng vật chất. 

Continue reading

Tính toán chi li 74

Người đàn bà này nếu không bị nước vô não thì là đang ấp ủ âm mưu gì khác. 

-An Nhiên.

CHƯƠNG 74

Lập thu đã qua, thời tiết vẫn nóng đến phát bực. 

Tôi và Mộ Vũ, hai đứa ở lì trong nhà xem phim, chơi game. 

Thực ra PlantsvsZombies là trò tôi đã bỏ chơi từ lâu, nhưng Mộ Vũ vẫn đang trong thời kỳ cuồng nhiệt với nó. Hắn thích ôm tôi ngồi trên sofa phòng khách, tựa đầu lên vai tôi, đặt máy tính bảng lên chân tôi, cánh tay vòng ra trước người tôi, thao tác tất bật nhưng không hoảng loạn. 

Thỉnh thoảng tôi sẽ chỉ điểm hắn đôi chút, nhưng phần lớn thời gian tôi chỉ hô hào la hét, khoa tay múa chân, gây rối. Lúc chơi vòng trên mái nhà, hắn bị tôi làm ồn đến bó tay, quyết định bỏ máy tính bảng sang một bên, bịt luôn miệng tôi lại. Mới đầu tôi còn giãy giụa định đi cứu hoa cứu lá, về sau chỉ tập trung tinh thần quyến rũ lấy lòng người đó, mặc cho hoa lá tự sinh tự diệt. Kết quả là sau khi những tiếng giao chiến đùng đoàng hỗn loạn trong game kết thúc, khi tiếng nhạc chiến thắng vang lên, tôi kinh ngạc nhìn thấy vẻ đắc ý với đôi mày hơi nhếch lên của Mộ Vũ.

Continue reading

Tính toán chi li 73

“Ở với anh, thích thật.” 

-Hàn Mộ Vũ.

CHƯƠNG 73

Ngày hôm sau không phải đi làm. Vì vừa được điều về, nên các sếp đã đặc biệt cho tôi hai ngày nghỉ, để tôi “điều chỉnh điều chỉnh”.

Lúc tôi thức dậy, Mộ Vũ đã mất bóng. Vì cảm giác mệt mỏi bủn rủn trên người mà tôi không muốn dậy. Vẫn còn khó chịu, nhưng không có gì nghiêm trọng. Tôi nhớ hôm qua mình có mặc áo thun và quần đùi mà Mộ Vũ cho tôi mượn để đi ngủ. Bây giờ trên người đang đắp tấm chăn mỏng của Mộ Vũ, dưới chăn trần trụi chỉ mặc độc một chiếc quần đùi. Áo bị lột lúc nào tôi cũng chả nhớ, chỉ nhớ lực độ dễ chịu mà bàn tay ai đó đặt lên hông mình và cảm giác mệt lả càn quét trong người và trong tim.

Continue reading

Dặn dò thân mật :)

Gửi các bạn đang theo đọc Tính toán chi li,

Pass của hai chương 71, 72 trong bộ này là commentdi, có vẻ không copy paste được, mọi người chịu khó gõ lại nha.

Hai chương này được đặt pass vì có full H nha. Mọi người cân nhắc trước khi đọc.

Chúc một ngày tốt lành!

Thương yêu,

GV.

P/s: nội dung post này đã được chỉnh lại để mọi người dễ thấy pass hơn =)))

Tính toán chi li 70

“Tôi muốn dẫn anh đi cùng.”

-Hàn Mộ Vũ.

CHƯƠNG 70

Hôm sau trời chưa sáng Mộ Vũ đã thức. 

Tên này đã quyết tâm chỉ gặp tôi một cái rồi về, vé về cũng mua sẵn rồi, chuyến sớm nhất hôm nay. Hắn nói về vẫn đi làm được nửa ngày. 

Tôi quấn lấy hắn không cho hắn đi. Hắn vỗ đầu tôi bảo thi thoảng có thể làm càn theo ý mình nhưng đi làm thì vẫn phải đi, còn phải sống nữa. Nhân lúc hắn đang chồng áo thun lên đầu, tôi vồ hắn ngã xuống rồi nằm trên người hắn như con bạch tuộc. Hắn vùng vẫy mấy cái cho có lệ rồi không vùng vẫy nữa, chỉ híp mắt nhìn tôi với ý đồ đen tối, hỏi: “An Nhiên, anh có sức lại rồi phải không?” 

Continue reading