Tính toán chi li 93

Mộ Vũ, nhìn tôi, nhìn An Nhiên của cậu này, không sợ hãi, uống mãi không say. 

-An Nhiên.

CHƯƠNG 93

Tửu lượng của tôi chỉ trên trung bình một tí, chưa đến mức nhậu giỏi, nhưng có một cục tức dồn nén trong lòng nên khí thế cũng không thua thiệt.

Người của Ba Vàng chơi chiêu đánh luân phiên bỉ ổi. Hai cốc đầu tôi còn cảm thấy nhanh quá, dồn dập quá, có chút không chịu nổi, may mà vừa ăn mấy miếng, không đến nỗi rỗng bụng. Bắt đầu từ cốc thứ ba, tôi đã không còn cảm giác gì. Uống rượu thôi mà? Chỉ cần mày dám bưng lên là tao dám cạn. Mộ Vũ muốn cản cũng không được. Vừa uống vừa đổ bớt, sau một vòng, tôi nhận ra trong năm người đó cũng không ai đặc biệt giỏi uống, có đứa vừa nốc một cốc đã bắt đầu xoa huyệt thái dương. Thần trí của tôi vẫn tỉnh táo, cơ thể có chút lâng lâng, nhưng bây giờ không phải là lúc để tỏ ra sợ hãi. Tôi đạp một chân lên ghế, tay phải giữ vai Mộ Vũ lại, tay trái vỗ bàn bôm bốp, trong miệng toàn là chửi thể: “Uống với bọn rác rưởi tụi mày là đã nể mặt tụi mày lắm rồi. Mẹ…có giỏi thì uống tiếp đi…”

Không ai rót rượu trắng nữa, uống kiểu này, bản thân chúng còn không chịu được. Mấy chai bia được mở ra, đặt lên bàn. Bia lại càng hay, tôi không sợ nhất là pha nhiều loại, tôi đã luyện được từ lâu ở chỗ Ngô Việt rồi. Ba Vàng vừa uống với Mộ Vũ hẳn hai cốc, lúc một lần nữa cầm cốc bước qua, ánh mắt có chút đờ đẫn: “Anh bạn cho xin tên…”

Tôi cười khẩy: “An Nhiên.” 

“Được, hôm nay chúng ta lần đầu gặp mặt, đến nhà tụi này, có chỗ nào tiếp đãi chưa chu đáo thì…”

“Mẹ, bớt nhiều lời đi, có uống thì uống! Đừng có nói một đống thứ vớ vẩn giả dối!” -Tôi không khách sáo ngắt lời nó. Dám khua môi với mép với tao, tụi mày tiếp đón tụi tao thế nào tao thấy rồi, ỷ đông hiếp yếu.

Continue reading

Tính toán chi li 92

– Tôi tốt hay nó tốt?
– Anh. -Không chút do dự.
– Thương tôi hay thương nó?
– Anh -Vẫn không chút do dự.

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 92

“Hửm? Sao anh biết?” -Em Hàn hỏi tôi. 

“Anh trai em bây giờ vẫn giữ truyền thống tốt đẹp năm xưa, cứ rảnh là đan hoa này nọ…” -Tôi gượng cười, trả lời: “Lúc đầu anh cũng không hiểu sao nó lại có sở thích kỳ quái đó. Hóa ra là vì thương em thành thói quen.” 

Kết quả là câu nói đùa của tôi bất ngờ khiến mắt Hàn Thần Hy bỗng đỏ hoe: “Anh trai em thực sự rất thương em, lớn từng này rồi mà chưa cãi nhau với em bao giờ.” -Nó kéo chiếc áo khoác màu xanh nhạt trên người lại, nói: “Đây là áo ảnh mua trên mạng cho em…giày cũng thế… Anh An Nhiên, bao lâu nay em không dám kể chuyện này cho anh em biết. Em cảm thấy dù thế nào đi chăng nữa mình cũng không nên quen Trương Lỗi… Trước đây nhà họ bắt nạt anh em như vậy…thế nhưng…” 

Thế nhưng tình cảm không phải là thứ mà mình có thể kiểm soát được. Tôi hiểu. 

Continue reading