Tính toán chi li 87

Kết quả là tôi đã thắng. (aka Tác giả là spoiler lớn nhất ở đây)

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 87

Cuộc gọi mà Mộ Vũ nhận được thực ra là của Dương Hiểu Phi. Gã nói gã nhận được tin nhắn của Mộ Vũ nên gọi đến, nối máy xong cũng chẳng nói gì đã cúp máy. Sau đó mới biết là anh Hàn gã cố tình mượn cớ ra ngoài nói chuyện điện thoại để kể mấy chuyện đó cho Tiểu Lý nghe. Dương Hiểu Phi biết tôi dẫn anh Hàn gã đi xem mắt, gã nói: “Anh An Nhiên, anh đúng là có phong thái vợ cả!” 

Sau đó, mọi thứ lại như bình thường. 

Nghỉ lễ Quốc khánh, vì chúng tôi thuộc ngành dịch vụ nên tôi chỉ được nghỉ ba ngày, bốn ngày còn lại đều phải tăng ca. So với chúng tôi, bên Mộ Vũ còn thảm hơn, hoàn toàn không có ngày nghỉ nào luôn, chẳng những không được nghỉ mà còn bận không chịu được. Mấy hôm đó, Dương Hiểu Phi cứ về đến nhà là đâm đầu lên sofa, rên ư ử rằng tay mình không nhấc lên được nữa, rồi lại chửi những người rửa xe cứ thích dồn vào mùa lễ. Mộ Vũ tuy không thể hiện rõ như vậy nhưng chắc chắn cũng bận không chịu được, đến bộ môn chạy bộ sau khi ăn mà bình thường trốn thế nào cũng không thoát cũng bị tôi lảng tránh được. Cơm nước mấy hôm đó căn bản đều là tôi giải quyết. Tôi biết nấu cháo, rồi ra tiệm gọi thêm hai món cộng với tí cơm, cũng khá đơn giản. Tối hôm đó ăn cơm xong, Dương Hiểu Phi chui vào trong phòng, chưa đầy mấy phút tiếng ngáy đã rền vang. Tôi hối thúc Mộ Vũ mau đi nghỉ ngơi, hắn còn ngoan cố bảo cả ngày chưa gặp tôi, muốn ở với tôi một lúc. Ở với tôi cũng được. Tôi bảo hắn tựa vào vai mình, lải nhải nói mấy câu chuyện phiếm, sau đó tìm câu đố trên tạp chí để đố hắn. Hắn lắc đầu bảo đoán không ra. Tôi lật đáp án ra cho hắn xem, lật đến trang lời giải, vừa quay đầu lại thì…người ta ngủ mất rồi. Tôi cẩn thận dời hắn lên gối, đắp chăn ngay ngắn cho hắn, tắt đèn, sau đó nằm xuống bên cạnh hắn. 

Tiếng thở của hắn rất nhẹ. Tôi đã quen với việc tìm kiếm nhịp điệu quen thuộc và bình yên đó trong bóng tối. Vì sợ đánh thức hắn, dưới lớp chăn, tôi đành mon men nhẹ nhàng nắm một ngón tay của hắn lên.

Continue reading

Tính toán chi li 86

Người yêu tôi tốt lắm.

-Hàn Mộ Vũ.

CHƯƠNG 86

Nhìn người khác lăm le dòm ngó đồ của mình một cách trắng trợn nhưng lại không thể bảo đó là đồ của mình, cảm giác đó khá là uất ức. Tôi đành ra sức ăn để trút giận, bỏng miệng đến mức thở khè khè. 

Nhưng chị Tào cứ làm người ta tức thêm, cứ lén lút thảo luận với tôi là hai người đó thực ra rất hợp này nọ. 

Hợp cái đầu á. Đấy là vì chị chưa thấy em và Mộ Vũ ngồi với nhau thôi!

Continue reading

Tính toán chi li 85

Tôi trùm chăn lại, vui vẻ vào giấc. Ăn no, ngủ đủ, có người yêu, cuộc sống mới đầy đủ làm sao. 

-An Nhiên.

CHƯƠNG 85 

Khước từ buổi tiệc ăn mừng trong ngân hàng, tôi chạy thẳng đến công viên nhỏ bên đường cách tòa trụ sở chính không xa. Từ xa đã nhìn thấy một bóng người màu xanh lam, đó làm màu đồng phục của Mộ Vũ. Hắn thấy tôi hùng hổ chạy đến, bèn đưa tay ra giữ tôi lại. 

Tôi nhìn thấy ý cười nhàn nhạt từ từ lan ra ở đầu mày đuôi mắt của hắn. Tôi nhìn thấy gió quấn quýt, mây bịn rịn, trời xanh như vừa gột rửa, thành phố nhỏ huyên náo đang diễn dịch hồng trần tục thế và cuộc sống trăm màu tươi đẹp.

Sáng nay đi làm, tên ấy vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra, chẳng nhắc gì đến chuyện thi thố hôm nay, trước khi ra khỏi nhà chẳng nói với tôi chữ nào cũng chẳng nhìn tôi lấy một cái. Thi xong, tôi nhắn tin nói với hắn xong việc rồi nhưng không nói thành tích thi đấu. Kết quả là chưa đầy mười phút hắn đã trả lời tin nhắn rằng hắn đang chờ tôi ở gần trụ sở chính. 

“Không phải cậu đang đi làm à?” -Tôi hỏi. 

“Chuồn ra đó, không sao.” -Hắn nói bâng quơ. 

Continue reading