[Love of Lies] Chapter 10

Hoa Khai Bổn Vô Âm | Atlibby

10.

Mấy hôm sau, tôi cũng không gặp lại Jung Yunho nữa.

Giường trên bảo, hắn thì gặp qua vài lần, còn nói Jung Yunho muốn đi du học ở Anh.

“Ngồi tàu hay đi máy bay?” Tôi hỏi.

“Máy bay nhỉ? Tôi không chắc nữa.”

“A.” Tôi gật đầu, nguyền rủa chiếc may bay kia bị phần tử khủng bố cướp. Continue reading

[Love of Lies] Chapter 9

Hoa Khai Bổn Vô Âm | Atlibby

9.

Jung Yunho rõ ràng muốn hoãn việc ăn uống của tất cả mọi người lại, cứ vẫn bí hiểm cười, cũng không mở miệng.

Tôi cứ như vậy chôn chân tại chỗ, không biết là nên lặng lẽ rời đi để khỏi sinh chuyện, hay vọt vào trước mặt mọi người đâm cho hắn hai đao.

“Jaejoong, cậu vẫn chưa tìm ra Yunho sao?”

Cái người chỉ đường kia nghi hoặc nhìn tôi, lướt qua tôi đẩy cái cửa trước mặt ra.

Hắn nói, này, cậu ta đang ở trong đó.

Người trong phòng im lặng như tờ chằm chằm nhìn tôi. Continue reading

[Love of Lies] Chapter 8

Hoa Khai Bổn Vô Âm | Atlibby

8.

Cuối tuần, tôi thu xếp đồ linh tinh, chuẩn bị đến nhà Jung Yunho ăn chực cơm.

Trước khi đi nhận được điện thoại của hắn, bảo là muốn theo người nhà về thăm ông bà một chuyến.

“Phải đi bao lâu?”

“Ngày kia về.”

Vậy ngày kia tôi qua ha, tôi nói, có chút thất vọng.

Còn muốn nói thêm chút gì đó, thì bên kia đã cúp điện thoại.

Buổi tối, tôi vô cùng buồn chán núp trong ký túc xá lên mạng, QQ của giường trên vẫn nhảy liên tục, trong chatroom náo nhiệt vô cùng.

Kẻ nào đó gào thét bảo là có người mở party ở nhà, hỏi có ai muốn đi chung không.

Chủ nhân party bất ngờ ghi là: Jung Yunho. Continue reading

[Love of Lies] Chapter 7

Hoa Khai Bổn Vô Âm | Atlibby

7.

Học kỳ mới vừa khai giảng, Jung Yunho đã dọn từ trường về nhà, bảo là để tiện cho việc trị liệu.

Thời gian gặp mặt của chúng tôi bắt đầu trở nên ít đi, tôi hỏi hắn bệnh tình có phải nặng hơn rồi không, hắn trầm mặc bên đầu dây điện thoại kia.

“Đêm nay có thể ra ngoài một chút không?”

“Làm sao vậy?”

“Dẫn cậu đi chỗ này.”

Trăng mười lăm vừa lớn vừa tròn, treo xa trên khoảng không màu đen, tôi đứng dưới ánh đèn đường chờ Jung Yunho thong dong đi trễ.

“Bọn mình này là đi đâu đây?”

“Bí mật.” Tôi nói, cười thần bí. Continue reading