[Siêu đoản văn] 09

41.

Giữa đêm, một mình hắn ngồi trong lều lớn đọc binh thư. Bỗng dưng một cơn gió lạnh thổi qua làm tắt ngọn nến, còn kèm theo tiếng cười ngạo mạn đầy quỷ dị.

“Biết là ngươi rồi, ra đây đi.”

“Ta nhớ lúc nhỏ ngươi nhát gan lắm mà, sao tối này bị ta dọa lại không giật mình?”

“Vì biết là ngươi chứ sao!” Hắn trả lời một cách bình đạm.

Người con trai kia lại hỏi: “Thế nếu là người khác thì sao?”

“Ta không nhận lầm ngươi đâu. Nếu thực sự là người khác, ta bị dọa chết rồi, chẳng phải chúng ta lại được ở bên nhau hay sao?”

Continue reading

Advertisements