[Lột trần quái vật] Chương 9

Chương 8

“Anh có thể yêu thương một con người khác của em không?
Một người mà nội tâm không phải luôn màu hồng”
Version of me

000Credit

Đọc tiền truyện chưa? | Cần xem timeline các truyện liên quan không?
Đây là phần tiếp theo của Hodokeru Kaibutsu (Giải phóng quái vật)

010203040506070809101112131415161718192021222324252627

Hôm qua tự dưng GV nhắn tin khoe vừa dịch xong 1 bộ nên có 1 chút động lực nhỏ nhoi làm cho xong bộ này và comeback nhẹ trong mùa dịch mọi người ạ. Bây giờ mình tốt nghiệp rồi nhưng vẫn kẹt bên Úc nên là đang quởn lắm 🙂

Về lựa chọn của Kan-chan là không muốn gỡ hình Yumi khỏi tường, hoặc không muốn quên đi kỷ niệm cũ thì hồi xưa lúc mới đọc chap 9 mình khá là không vui, phần nhiều vì mình thấy Yumi cũng đã ám ảnh trong nội tâm Kan-chan lâu lắm rồi. Có trả giá thì cũng trả giá về tâm lý rồi, nếu không gặp nhau và xin lỗi thì người duy nhất khổ là Kan-chan chứ Yumi cũng đã move on lâu rồi.

Nhưng mà dạo gần đây mình có xem phim “Điên thì có sao”, trong tập 1 có đoạn truyện cổ tích như thế này

Ký ức đau buồn. Ký ức khiến ta hối hận. Ký ức mình bị tổn thương và làm người khác tổn thương. Ký ức bị bỏ rơi và quay lưng. Chỉ ai sống với những ký ức như vậy được chôn chặt trong tim mới mạnh mẽ hơn, cuồng nhiệt hơn và dễ thay đổi cảm xúc hơn. Chỉ những kẻ như vậy mới hạnh phúc.

Vì vậy, đừng quên. Đừng quên mà hãy vượt qua.

Nói chung vô tình sao mà mình thấy nó cũng hợp lý với câu chuyện của Lột trần quái vật các bạn ạ. Và mình biết Kan-chan sẽ vượt qua được thôi, vì có Shuuna bên cạnh rồi mà.

Nhân tiện, nhà mình cũng sẽ làm Vietsub BLCD của Lột trần quái vật, như thường lệ ❤

9 thoughts on “[Lột trần quái vật] Chương 9

  1. miean's avatar anann23

    Ùi ui mới lọt hố bộ này 2 hôm nay đọc 1 lèo đến đây luôn :))) truyện hay mà nhóm dịch cũng đáng iu quá đi á. Lâu lắm gòi tui mới lọt hố 1 bộ truyện mà nhà dịch vẫn đang dịch chứ k phải drop mấy năm á huhu (mấy lúc này tiếc ơi là tiếc, tại tui thích cảm giác hóng truyện huhu) iu nhóm lém he ❤

    Like

  2. Mình thích hđ giữ lại ảnh của Kan-chan lắm luôn “Sống cho hiện tại, nghĩ đến tương lai và không quay lưng lại với quá khứ “

    Like

  3. annatwinkle's avatar annatwinkle

    Hmmm em biết đến nhà trễ quá trễ luôn, em đã thật sự chìm đắm vào Kan-chan và câu chuyện của cậu ấy suốt hơn mười chương truyện. Em tính đọc truyện và cmt của mn thầm lặng thui, nhưng mà đọc chap này em xúc động quá. Em giống Kan-chan ở chỗ, không thể tháo gỡ những kỉ niệm với người bạn ấy, không thể gặp, càng không thể nói lời xin lỗi, chỉ có thể để cái đống phiền muộn đó đôi khi làm phiền mình chút. Không thể tiếp tục ngắm nhìn cuộc sống cùng với cậu ấy em cũng tiếc lắm, nhưng mà, “people come and go”, tiếc thì cũng phải chấp nhận thôi, việc cậu ấy rời đi đã giúp em biết trân trọng những người bạn mới hơn^^. Năm tháng ấy thật đẹp, đẹp tới nỗi em chỉ dám lưu trữ chúng trong tim, gửi gắm cả vào những trang sách, chương truyện em đã đọc, chỉ vậy thôi (chắc) là đủ. Cũng như những bức hình được ghim chặt trên tường nhà Kan-chan, chúng đôi lúc sẽ gợi cho em nhớ về những năm tháng đơn thuần, đối xử chân thành với đối phương và được nhận lại sự dịu dàng ấy. Vì ghét việc cứ ngoái lại (mỏi cổ lắm), nên em quyết định vác cái đống “hình” đó đi tiếp luôn, kệ đi, kho báu của em mà^^

    Like

    1. annatwinkle's avatar annatwinkle

      Cảm ơn nhà đã cho em được thưởng thức và nghiền ngẫm bộ truyện này, nó chạm đến tận sâu trong em cơ, thật bất ngờ là thì ra lâu nay em vẫn luôn mang trong mình suy nghĩ “mình chỉ xứng đáng một mình” như Kan-chan, khóc đã đời luôn:< Đọc manga mà cứ như đang soi gương vậy, em ít khi yêu mến và thấu hiểu cho một nhân vật đến mức độ khóc tutu như vậy lắm, Kan-chan cướp mất trái tim em rùi éc éc. Kan-chan siêu đáng yêu, Kan-chan siêu quyến rũ, chắc em phải gia nhập fanclub của cậu ấy giống như Shuuna thui<3

      Like

Gửi yêu và thương đến AIGV ❤