Tính toán chi li 61

Bảy số cuối là 5211314.

-An Nhiên.

CHƯƠNG 61

Về đến cơ quan là bận ngay lập tức. Vì Tiểu Lý chạy đi Hàn Quốc, đồng nghiệp thay ca thì xin nghỉ bệnh, tôi đành phải làm việc một mình. Sự đời lúc nào cũng vậy. Càng ít người đi làm thì khách lại càng đông. Tất cả những người làm ngân hàng trực tuyến, mở thẻ liên kết, chi hộ lương đều chạy đến góp vui. Thậm chí vài ca còn phải xử lý một số nghiệp vụ chuyển khoản. Ba ngày liền, quầy hiện kim chỉ có một mình tôi. Tôi ngồi ở quầy cả ngày từ sáng sớm đi làm đến buổi chiều tan ca. Đến thời gian ăn cơm uống nước cũng không có. Dù tôi có trẻ tuổi khỏe mạnh cũng có chút không kham nổi. Chủ yếu là công việc của chúng tôi tuy làm nhiều là quen, nhưng qua tay đều là tiền tươi tiền thật. Khi thực hiện mỗi một nghiệp vụ, tôi đều phải đảm bảo đầu óc tỉnh táo và tập trung tinh thần, không được để xảy ra sai sót. Dư tiền thì phải tìm khách hàng trả lại cho người ta, không tìm được khách thì phải giao nộp lên trên. Thiếu tiền thì tự bù vào, còn bị sếp mắng. Tôi không sợ sếp mắng, dù gì mặt tôi cũng dày. Tôi sợ đền tiền. Thật đấy. Tôi có thể tự phá gia đốt tiền một cách có chủ đích, có kế hoạch. Nhưng tôi thực sự không thể chịu được những khoản chi do sơ suất trong công việc gây ra. Đấy khác gì róc thịt của tôi. Thế nên, rất nhiều người nghĩ trực quầy ngân hàng có gì đâu, chỉ là đếm tiền thôi mà! Thú thật thì vốn cũng không có gì, nhưng phải duy trì sự tập trung, không chút sai sót trong vòng tám tiếng đi làm cộng thêm hai tiếng trực ca trưa, thực sự cũng rất mệt.

Tất nhiên bận cũng tốt. Bận thì tôi có thể bớt chút tâm tư nhớ đến Mộ Vũ. -Tôi cứ tưởng là vậy. 

Continue reading “Tính toán chi li 61”

Tính toán chi li 60

Khóa vì 18+

-GV

CHƯƠNG 60

“An Nhiên…” -Mộ Vũ bỗng nhiên kéo tay tôi ra. Trong lúc tôi mất tập trung, hắn trở người đè tôi xuống dưới. Đôi mắt ngưng tụ sâu thẳm như giếng cổ treo trên đỉnh đầu tôi, như có thể hút linh hồn tôi vào trong. 

“Sao cậu…ơ…” -Câu hỏi ngu ngốc của tôi chỉ tiến hành được một nửa đã bị chặn lại, vì tay Mộ Vũ vừa kéo quần đùi của tôi xuống gối. Khi hơi lạnh ập tới, cùng một lúc và không chút phòng bị, dục vọng phấn chấn giữa hai chân tôi cũng rơi vào một bàn tay man mát. Tôi trừng mắt. Trong đầu một mảng trắng toát. Sự hoảng hoạn khiến tôi không còn kiểm soát được lời nói: “Mày…bà mẹ…. Mày…” -Tôi tức tối đến mức thậm chí không biết chửi gì cho phải, chỉ biết giữ chặt lấy tay hắn. Mộ Vũ vén nhánh tóc rối đã rơi xuống trước trán tôi trong lúc lăn lộn lên. Ngón tay hắn vẽ theo đường chân mày và mắt của tôi. Hắn dịu dàng nói: “An Nhiên, đừng căng thẳng…”

Continue reading “Tính toán chi li 60”

Tính toán chi li 59

Khóa vì 18+

-GV

CHƯƠNG 59

Sau đó, chúng tôi đã tìm gặp và tạm biệt hai người đẹp ở cửa hàng lưu niệm ngoài cổng. Tôi thực sự lười leo lên tiếp, nên bắt cáp treo xuống núi Giác Sơn luôn. 

Về đến khách sạn trời vẫn còn sớm. Điện thoại vang lên liên hồi lúc tôi ở trần mặc quần đùi rộng rinh bước ra từ phòng tắm. Mộ Vũ đưa cho tôi, nói: “Kế toán Lý gọi.”

Hai chữ Lý Lâm nhảy nhót trên màn hình. “Tiểu Lý?” -Người đàn bà đó tìm tôi làm gì? 

Continue reading “Tính toán chi li 59”

Tính toán chi li 58

Du lịch (2/2)

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 58

Mộ Vũ mượn thuốc chống muỗi của mấy con bé, bôi lên lưng tôi. Con bé tóc ngắn xinh xắn thấy tay phải hắn đang băng bó, muốn giúp thì bị hắn thẳng thừng từ chối. 

Tôi không nhìn thấy, nhưng nghe Mộ Vũ nói trên lưng tôi có tầm mười mấy đốt đỏ, trải dài từ vai đến khu vực bên dưới xương sườn, trông như một đường vẽ chéo. Thuốc đó bôi lên có cảm giác mát lạnh. Mấy chỗ đau ngứa cũng đỡ hơn nhiều. Có điều, động tác bôi thuốc vốn rất đàng hoàng, nhưng sau khi hắn làm chuyện to gan vừa rồi và nói mấy câu lộ liễu trắng trợn đó, những cái xoa nắn lúc nhẹ lúc mạnh trên tay hắn cũng trở nên đặc biệt dâm tà. Hơn nữa, tôi chỉ có một đường chéo cần phải bôi thôi, nhưng bàn tay đó lại sờ một lượt hết cả tấm lưng của tôi. Chẳng biết đang bôi thuốc hay đang kì lưng nữa. Tôi lén nhìn hắn. Quả nhiên tên đó vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc như thường lệ. Trong đầu tôi hiện lên một câu cụm từ đặc biệt hợp cảnh: bày đặt đạo mạo. 

Continue reading “Tính toán chi li 58”

Tính toán chi li 57

Leo Trường Thành

-Hoa Mãn Sư

CHƯƠNG 57

Nếu không tại tôi lắm mồm bảo “bất đáo trường thành phi hảo hán”, chắc chúng tôi đã không chạy đi leo trường thành Giác Sơn trong một ngày nắng nóng như vậy. 

Nếu không tại tôi bình thường ít tập thể dục, chưa leo được bao nhiêu đã chóng mặt hoa mắt, chúng tôi cũng không nghỉ hết lần này đến lần khác. 

Nếu không tại tôi kén cá chọn canh muốn tìm một nơi có bóng mát, chúng tôi đã không rời tường thành, rẽ vào con đường nhỏ lên núi. 

Continue reading “Tính toán chi li 57”

Tính toán chi li 56

Chương này bị khóa bởi Tấn Giang

-GV.

CHƯƠNG 56

Mộ Vũ xách cổ áo sơ mi tôi lên, nhấc tôi ra khỏi người hắn, như cười như không, cảm thán: “An Nhiên, anh thật là…”

“Tôi thế nào? Tôi nói được làm được, dù gì tôi cũng không phải người tốt gì…”

Tôi nâng bàn tay bị thương của hắn lên trước mắt. Vết thương rất dài nhưng không sâu, mất một lớp da, xung quanh sưng lên trông thấy. Chắc là bị đập vào viền gạt tàn. 

“Đau đúng không?” -Đập mạnh chảy máu không đâu sao được. 

Continue reading “Tính toán chi li 56”

Tính toán chi li 55

Chương này bị khóa trên Tân Giang.

-GV

CHƯƠNG 55

Dù gì thời gian còn sớm, ra ngoài cũng không có trò nào đặc biệt muốn chơi, nên lúc biểu dễn kết thúc chúng tôi vẫn ở lại trong hội trường nghỉ ngơi. Nước tự mang theo đã uống hết, nên Mộ Vũ ra ngoài mua đồ uống.

Hắn vừa đi được một lúc, có hai con bé tiến đến. Trông có vẻ như học sinh cấp ba, trang điểm nhạt, mỗi người đeo một cái ba lô du lịch to. Chúng bảo cả hai vừa đến công viên giải trí không lâu, rất nhiều trò đều chưa chơi; cầm xấp vé trong tay làm bộ làm tịch hỏi tôi đã chơi trò nào đấy chưa, có vui không, đông người xếp hàng không. Rõ ràng là cố tình bắt chuyện. Chuyện này trước đây tôi cũng làm không ít. Vì bị ảnh hưởng bởi mấy thói tục tĩu của Ngô Việt trong một thời gian dài, tôi tự nhận trình độ bắt chuyện của bổn nhân còn cao tay hơn họ nhiều. Và với vẻ ngoài như cây ngọc hứng gió của bổn nhân, cơ bản là bắt người nào là trúng người đó. Rất nhiều bạn bè trên QQ của tôi đều vì vậy mà ra. Nhưng đấy là chuyện rất lâu về trước rồi. Bây giờ tôi chỉ một lòng thích Mộ Vũ. Đừng nói là hai con bé với đường kẻ mắt hơi nhòe vì mồ hôi, cho dù là tiên trên trời tôi cũng không rung động. Thấy qua nét tuấn tú cứng cáp, vững vàng, sạch sẽ của Hàn Mộ Vũ, mấy kiểu cười dịu dàng êm ái này thực sự chẳng có sức hấp dẫn gì với tôi.

Thế nhưng mấy con bé thành tâm thành ý bắt chuyện, cũng không thể tuyệt tình quá được. 

Continue reading “Tính toán chi li 55”

Tính toán chi li 54

Ai bảo chọc người ta! Đây chính là quả báo.

-An Nhiên

CHƯƠNG 54

Sự thật chứng minh chuyện rất lâu về trước tôi định nghĩa Mộ Vũ là kiểu người có thù tất báo là đúng.

Đối với những lời trêu chọc trên bãi biển, Mộ Vũ không thể hiện quá nhiều sự quan tâm. Chúng tôi quay về phòng khách sạn sau khi ăn tối ở ngoài.

Tắm rửa xong xuôi, tôi ngồi tựa vào đầu giường, vừa xem tivi vừa ăn nho. Nho được mua trên đường quay về. Người bán chém rằng loại-nho-tên-gì-gì-đó-này là đặc sản ở địa phương họ nên hơi đắt một tẹo. Tôi không quan tâm giá cả lắm, chỉ sợ bị lừa. Tôi nhìn Mộ Vũ, hắn gật đầu bảo mua chút đi. Thấy hắn lên tiếng, tôi bèn mua thử một ít. Nói chứ ngon thật, ngon hơn loại tôi hay mua trong siêu thị.

Mộ Vũ tắm xong bước ra, ngồi bên cạnh tôi với mùi hoa ngan ngát trên người. Sau một ngày, các dấu vết trên người hắn đã phai đi rất nhiều nhưng vẫn còn thấy rõ. Hai dấu răng hình tròn trên xương quai xanh chắc là không mờ nổi trong một khoảng thời gian ngắn, vì tôi thực sự dùng hơi nhiều lực.

Continue reading “Tính toán chi li 54”

Tính toán chi li 52

Xong việc rồi không hiểu sao vẫn khoá.

-GV

CHƯƠNG 52

Tôi buồn bực không muốn nhúc nhích. Tắm xong lần hai trong buổi tối hôm nay, Hàn Mộ Vũ bước từ trong phòng tắm ra, chẳng nói chẳng rằng ngồi bên cạnh tôi. Rất dễ thấy là thằng nhóc này vừa đi tắm nước lạnh xong. Trên người vẫn còn bốc hơi lạnh toát.

“Ê.” -Tôi gọi hắn: “Gỡ ra cho anh!”

Thật ra đấy chỉ là cái nút sống được cột đại bằng áo. Tôi cởi ra cái roẹt là được. Nhưng tôi vẫn õng ẹo nhét tay vào trong lòng Hàn Mộ Vũ, cạ vào làn da thấm lạnh trơn láng của hắn.

Mộ Vũ chẳng buồn ngẩng đầu, cởi trói cho tôi. Cho dù vừa tắm nước lạnh xong, mặt hắn vẫn hơi ửng đỏ. Tôi đoán hắn đang ngại. Thế là tôi quyết định giậu đổ bìm leo, trêu hắn đôi câu: “Mộ Vũ, cậu thực sự khiến tôi nhìn không thấu. Bảo cậu không biết thì cậu chơi cả SM. Mà bảo cậu biết, cậu lại chạy đi tắm nước lạnh trong thời khắc quan trọng nhất. Cậu đó cậu đó, không biết nói cậu sao nữa…”

Mộ Vũ ngơ ngác nhìn tôi, hỏi: “SM là gì?”

Continue reading “Tính toán chi li 52”