[Meo] Chương 4

TÌNH ĐỊCH BIẾN THÀNH CON MÈO CỦA TÔI RỒI LÀM SAO ĐÂY TREO MÁY HÓNG KHẨN
GV DỊCH

 

 

CHƯƠNG 04

 

 

“Chỉ là loại mèo quê Trung Hoa bình thường thôi, cũng chính là mèo ta đó.” Hạ Thường Châu cười kín đáo.

 

“…Không ngờ nó là mèo ta thật, tôi chưa bao giờ thấy một con mèo ta nào đẹp như vậy. Sao nó lại có một đôi mắt uyên ương đẹp đến thế chứ?” Cô gái hết sức kinh ngạc.

 

“Vấn đề này e rằng phải hỏi mẹ của nó mới biết.” Hạ Thường Châu nhún vai mấy cái.

Continue reading “[Meo] Chương 4”

[Meo] Chương 3

TÌNH ĐỊCH BIẾN THÀNH CON MÈO CỦA TÔI RỒI LÀM SAO ĐÂY TREO MÁY HÓNG KHẨN
GV DỊCH, CHUOTYEUMEO BETA

 

 

CHƯƠNG 03

 

 

Hạ Thường Châu hờ hững hừ một cái: “Một con mèo không thể tên Hiên Viên Cẩu Thặng sao?”

 

“… Tôi hết nói nổi rồi.” Ngài khách trọ, cũng chính là Đường Tống, năm nay năm ba, đang theo học tại một trường đại học gần nhà Hạ Thường Châu, một anh sinh viên non mơn mởn.

 

“Tôi thích đặt tên bừa bãi thế đấy ~” Hạ Thường Châu vô cùng vênh váo, quay người đi lấy thức ăn khô cho mèo con của cậu.

Continue reading “[Meo] Chương 3”

[Meo] Chương 2

TÌNH ĐỊCH BIẾN THÀNH CON MÈO CỦA TÔI RỒI LÀM SAO ĐÂY TREO MÁY HÓNG KHẨN
GV DỊCH, CHUOTYEUMEO BETA

 

 

CHƯƠNG 02

 

 

Bấy giờ, avatar trên weibo của Hạ Thường Châu chính là ảnh selfie của cậu. Tuy vì điện thoại dởm, độ phân giải kém, cộng thêm kỹ thuật selfie tệ hại nên trông cả người có vẻ xấu đi mấy vòng, nhưng cậu lại tự ảo tưởng sức mạnh nên đến ảnh còn chưa chỉnh lại đã quăng thẳng lên weibo làm avatar.

 

…Óc thẩm mỹ đáng sợ của trai thẳng.

 

… Tất nhiên, thường thì trai thẳng đều không biết chỉnh sửa ảnh ọt.

Continue reading “[Meo] Chương 2”

[Meo] Chương 1

TÌNH ĐỊCH BIẾN THÀNH CON MÈO CỦA TÔI RỒI LÀM SAO ĐÂY TREO MÁY HÓNG KHẨN
GV DỊCH, CHUOTYEUMEO BETA

 

 

CHƯƠNG 01

 

 

Hạ Thường Châu vừa mở weibo lên đã thấy trong cột đặc biệt theo dõi của cậu có thêm một status mới, click vào xem thì…

 

Tấn Vương Hán Võ V: Hố mới đã mở, up liền 3 chương.

 

Phía sau còn đính kèm một đường link, xem lại thời gian thì thấy status này tuy chỉ mới đăng được nửa tiếng đồng hồ nhưng lượng share và comment ở dưới đã hơn ngàn rồi.

 

Trước đó Hạ Thường Châu vừa mở một ly mì gói ra, bấy giờ cậu đang vừa ngậm cái nĩa tặng kèm vừa thành thạo xé gói gia vị ra. Khi nhìn thấy status đó, chiếc nĩa trong miệng cậu “bộp” một cái rơi xuống bàn phím, sau đó đến gói gia vị cũng chưa kịp xé, Hạ Thường Châu chỉ liếm qua loa miếng tương dính trên tay rồi nhấp vào đường link đó.

 

Thế giới tiểu thuyết xanh mơn mởn được mở ra, Hạ Thường Châu vội đọc ngay lập tức.

Continue reading “[Meo] Chương 1”

[Siêu đoản văn] 18

3a2f3601213fb80ed057ddb137d12f2eb838941c

86.

Bác sĩ liếc nhìn chàng trai đối diện: “Chỗ nào không khỏe?”

“Nhịp tim không đều.”

Bác sĩ rất muốn lộn cái bàn. Mẹ nó, đây đã là lần thứ 10 rồi! Nhưng hắn vẫn cố nhịn: “Bắt đầu từ khi nào?”

“Từ khi gặp bác sĩ.”

“Đệt, thế chẳng phải anh không đến gặp tôi là xong rồi sao?”

“Nhưng không gặp bác sĩ thì sẽ khó thở.”

“Chậc!”, bác sĩ bỏ bút xuống, “Mẹ nó, hình như tôi bị anh lây rồi…”

Continue reading “[Siêu đoản văn] 18”

[Siêu đoản văn] 17

W020100919399422060457

81.

“Này, em phát hiện hai bức tường đối diện nhau trước phòng thí nghiệm vật lý có treo ảnh của Newton và Einstein á.”

“Thế nên…?”

“Vậy là hai người họ ngày nào cũng nhìn nhau nhỉ?!”

“Ừ. Sau đó thì…?”

“Vậy liệu họ có “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén” không?”

“Đồ ngốc! Ai nói hai người đàn ông nhìn nhau mỗi ngày sẽ nảy sinh tình cảm?!”

“Anh mới ngốc á! Chẳng phải chúng ta đã như thế sao!”

Continue reading “[Siêu đoản văn] 17”