Tính toán chi li 103

Tôi chỉ biết ở nơi mà mình không nhìn thấy Mộ Vũ đang gồng gánh rất nhiều cho tôi.

-An Nhiên.

CHƯƠNG 103

Mấy ngày sau đó đặc biệt sóng yên biển lặng. Tôi hoàn toàn không cảm nhận được áp lực: vẫn theo chị Tào chỉnh lý báo cáo và viết báo cáo về chống rửa tiền, về động thái của các khoản tiền lớn, và thậm chí là về khảo sát tính toán số lần quẹt thẻ trên máy POS. Vị trí ban đầu của tôi được một chị gái khác tạm thời thay thế, khi nào người mới đến, sẽ giao cho người mới. Mọi người tự làm việc của mình, ngoài Tiểu Lý tỏ ra bám tôi thái quá ra thì đều rất bình thường, đến nỗi tôi có tập trung quan sát thế nào cũng không tìm ra được ai là kẻ chụp lén chột dạ.

Hôm Mộ Vũ đến nộp chi phiếu, đúng lúc tôi đang giúp Tiểu Lý xếp tiền xu. Gần đây có một tiệm đồ ăn sáng mới khai trương không lâu, suốt ngày đến chỗ chúng tôi đổi tiền xu và tiền lẻ. Ngày xưa chúng tôi còn có thể thu chút phí thủ tục, nhưng từ khi Ngân hàng Nhân dân biến thái ra văn kiện không cho phép các ngân hàng thu phí khi thu – đổi tiền lẻ thì những người đổi tiền lẻ hầu như không kiêng sợ gì cả. Trong một buổi sáng, một nhân viên trực quầy không làm gì khác cũng không thể xếp hết hai nghìn tệ tiền xu. Tôi và Tiểu Lý vừa xếp năm mươi xu thành một bó vừa nhỏ tiếng oán trách. Bà nó, đúng là cơ quan chính phủ không biết nỗi khổ dân gian. Mở ngân hàng cũng phải có vốn. Bắt ngân hàng bỏ bao nhiêu tiền ra nuôi chúng ta lao động nghĩa vụ không thu phí, bộ tưởng ngân hàng là doanh nghiệp nhà nước à? Nó là doanh nghiệp, một doanh nghiệp lấy lợi nhuận làm mục đích.

Chị Tào nói rất nghiêm túc, rằng bất kỳ cơ quan và cá nhân nào cũng phải có trách nhiệm với xã hội. Chúng tôi lẳng lặng trợn mắt.

Continue reading “Tính toán chi li 103”

Tính toán chi li 102

Sự thật là tôi yêu Mộ Vũ.

-An Nhiên.

CHƯƠNG 102

Tôi quay người lại tiếp tục bước đi. Cái người phía sau ngơ ra một lúc, sau đó rảo bước đuổi theo, ôm lấy tôi từ phía sau. 

Tôi hắng giọng, trịnh trọng nói: “Hàn Mộ Vũ, trong tất cả những ngày tháng sắp tới, cậu có đồng ý trở thành bạn đời của An Nhiên, dù nghèo khó hay giàu sang, khỏe mạnh hay bệnh tật, ăn cơm hay đi ngủ, cũng sẽ để người đó yêu thương cậu, chăm sóc cậu, bảo vệ cậu không?” 

Cánh tay ôm tôi lại siết chặt thêm chút nữa. Mộ Vũ tựa lên vai tôi, lẳng lặng gật đầu. 

Tôi cọ vào mặt hắn: “Nói đi chứ thằng nhóc chết tiệt…” 

“…Đồng ý, tôi đồng ý.” -Hắn hạ giọng trả lời tôi. Mấy chữ đó vang vọng trong tai, làm chấn động tất cả những sợi dây thần kinh trên người. Hơi tê.

Continue reading “Tính toán chi li 102”

Tính toán chi li 101

“Tôi đồng ý rồi…”

-An Nhiên.

CHƯƠNG 101

Lúc Tiểu Lý gọi, chúng tôi vừa ăn cơm xong. Tôi không thấy lạ khi nó gọi. Lần nào tôi nghỉ nhiều hơn ba ngày, nó cũng sẽ gọi cho tôi giục tôi đi làm. Tôi thấy lần này nó có thể gọi sau một tuần nghỉ đã là một sự nhẫn nại to lớn rồi. 

Lần này nó vẫn giục tôi về cơ quan, nhưng không phải vì chuyện đi làm. 

Nó nói họ hàng nó có một căn hộ chưa hoàn công nhưng không thích nữa, hỏi nó có muốn mua không. Chín mươi mét vuông, giá mỗi mét vuông thấp hơn giá thị trường hai nghìn tệ, trả trước ba mươi phần trăm, có thể vay ngân hàng. Tiểu Lý cảm thấy vị trí hơi hẻo, nên định hỏi tôi muốn mua không. Vì người đó cần tiền gấp nên mới bán rẻ như vậy, nên nếu tôi muốn mua, mai phải đưa tiền trước. 

Tiểu Lý trước giờ đều khá đáng tin. Nó đã nói không có vấn đề là không có vấn đề. Hơn nữa tôi không hề cảm thấy chỗ ấy hẻo lánh. Tuy bây giờ không sầm uất lắm, nhưng nhìn hướng phát triển của thành phố thì khu vực đó sẽ nổi nhanh thôi. 

Chuyện tốt như vậy làm sao có thể bỏ lỡ được. Tôi cảm tạ Tiểu Lý muôn phần. Đếm tiền tiết kiệm trong tay, trả tiền xong vẫn còn dư dả, thế là tôi đã quyết định trong lòng. Tính ra tôi cũng lớn rồi, cũng phải mua nhà, sắm cho tôi và Mộ Vũ một mái ấm. 

Continue reading “Tính toán chi li 101”

Tính toán chi li 100

Tôi vuốt tóc hắn từng cái một. Suy cho cùng thì những gì tôi có thể cho đi vẫn quá ít, hắn vốn xứng đáng được cả thế giới đối xử dịu dàng. 

-An Nhiên.

CHƯƠNG 100

Sau khi mua cơm về, Ngô Việt nói với tôi sau lưng Mộ Vũ: “An Nhiên, áo khoác của em dâu không ổn chút nào. Nhiệt độ xuống thấp thế này, gió thổi một cái là vào tận bên trong, làm tao lạnh ơi là lạnh…Mày làm người yêu không đạt chút nào.” -Mấy câu nói này làm tôi ăn cơm cũng không ngon. 

Bệnh viện kê cho Mộ Vũ hai buổi truyền dịch. Sáng đó, hết đám này đến đám khác đến thăm nên cũng không có thời gian đi. Chiều phải ra phòng khám truyền dịch, Mộ Vũ không mặc được áo ấm, chắc chắn không thể để phong phanh như thế rồi. Hơn nữa, áo ấm của hắn cũng bị Ngô Việt phê bình là chẳng có tác dụng gì. 

Ăn cơm xong, tôi nói tôi phải về ký túc xá lấy chút đồ, bảo Ngô Việt chờ tôi quay lại rồi hẵng đi làm. 

Thực ra tôi đã chạy thẳng ra trung tâm thương mại lượn một vòng. Áo phao đều không được, vì tay áo chật, nhưng áo phao dạng cộc tay thì được, thiết thực, mặc trong nhà là vừa.

Áo khoác khá khó tìm, phải ấm, tay áo phải rộng, kiểu dáng không được quá tệ. Lượn hết khu thời trang nam chỉ ưng mỗi một cái, chẳng thèm hỏi giá đã mua ngay luôn. 

Ngô Việt lật áo tôi mua ra xem, không khỏi gật đầu: “Thế mới phải chứ…”

Continue reading “Tính toán chi li 100”

Tính toán chi li 99

Những người thăm bệnh

-Hoa Mãn Sư

CHƯƠNG 99

Lúc Ngô Việt qua, Dương Hiểu Phi vừa bị tôi lùa đi làm, Mộ Vũ vẫn đang ngủ. 

Ngô Việt biết vụ tranh cử của tôi đang trong giai đoạn công bố trên cả ngân hàng. Nó bảo đây chỉ là hình thức làm cho có lệ; trừ khi mày có thâm thù đại hận với ai; bằng không, không ai rảnh đến mức tự dưng đi tố cáo mày có hành vi xấu gì. Yêu cầu của nó lúc nào cũng cực kỳ thiếu sáng tạo, chỉ biết bắt tôi khao ăn cơm, khao đi hát vân vân. Tôi vốn đã đồng ý rồi, nào ngờ cuối cùng lại xảy ra chuyện đau lòng này. 

Sáng sớm, nó gọi đến hỏi tôi sắp xếp sao rồi. Tôi nói sắp xếp cái rắm, tao sắp chết rồi đây này, sau đó kể chuyện hôm qua hai đứa bị thương cho nó nghe. Nó tức tốc chạy đến. 

Continue reading “Tính toán chi li 99”

Tính toán chi li 98

“Cũng chỉ có ảnh thôi, không ai có thể nghĩ cho anh đến mức này nữa…”

-Dương Hiểu Phi.

CHƯƠNG 98

Trên đường đi bệnh viện, Mộ Vũ đã chảy rất nhiều máu, tay áo ướt đẫm một mảng lớn. Hắn ôm cánh tay phải bị thương, co người lại tựa vào vai tôi, chẳng hó hé tiếng nào, chỉ cắn răng run lẩy bẩy. Tay trái tôi ôm lấy hắn, cổ tay phải vì đang bị sưng, vết thương lật ra ngoài, máu nhuộm đỏ cả một bàn tay, nên trông rất đáng sợ, nhưng thực ra vẫn nhúc nhích được. 

Anh Sáu và một chú khác đưa hai chúng tôi vào bệnh viện. Hai người đó đều chưa vào bệnh viện bao giờ, muốn giúp cũng không biết làm thủ tục thế nào, Bố cục của bệnh viện lại rối như mê cung, họ không tìm được phương hướng, gần như toàn là tôi chạy đôn chạy đáo, tôi cũng không xem mình là người bị thương.

Tôi đi theo Mộ Vũ lo liệu trước sau trái phải, nhảy lên nhảy xuống. Tìm bác sĩ, đóng tiền, xét nghiệm, lấy thuốc, gọi đến cơ quan, gọi cho ông chủ Kim. Tôi thu xếp hết tất cả những chuyện mà mình có thể nghĩ ra được. 

Nhưng điều khiến người ta tuyệt vọng nhất là đoạn ngón tay mà tôi cất trong túi áo mang đến cuối cùng vẫn không được dùng đến. Bác sĩ bảo ngón út của Mộ Vũ bị tổn thương quá nghiêm trọng, diện tích vết cắt chéo quá lớn; hơn nữa bản thân lưỡi cưa không bén theo kiểu của dao, mà dày tận mấy mi-li-mét, sức cắt chủ yếu đến từ chuyển động xoay tròn với tốc độ cao, nên sự tổn thương trên ngón tay của Mộ Vũ không phải là một mặt cắt mà bị nghiền nát một đoạn. Đoạn ngón tay đó không nối lại được. 

Continue reading “Tính toán chi li 98”

Tính toán chi li 97

Thế là trở tay không kịp, thế là ăn năn đủ đường.

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 97

Vì sao thư tranh cử của tôi lại khó viết đến như vậy? Vì không có điểm mạnh gì để nói. Ngoại trừ giải quán quân cộng chứng từ trong cuộc luyện binh kỹ thuật cấp tỉnh ra thì tôi không còn thành tích vẻ vang gì khác nữa. Về sau, khi cầm bản thảo đầu tiên của bức thư tranh cử mà Mộ Vũ viết cho tôi lên xem, tôi đã bị ấn tượng ngay lập tức. Con người vừa chuyên nghiệp vừa cần cù, tận tâm, không oán hận, dâng hiến cả thanh xuân cho sự nghiệp tài chính mà Mộ Vũ nhào nhặn nên là An Nhiên thật ư? Hèn chi người ta bảo chữ viết là thứ rù quến nhất. Tôi còn thấy cảm động vì mình nữa là. Trong đó bất ngờ còn có rất nhiều quan điểm và kế hoạch làm việc khá sát với thực tế. Chức vị mà tôi chuẩn bị tranh cử là vị trí phó quản lý của Bộ phận Quản lý Kế toán. Tôi còn không biết phó quản lý rốt cuộc phải làm gì, nhưng hắn lại có thể nói ra một cách rành mạch rõ ràng. Tôi hỏi mấy thứ đó hắn tìm trên mạng hết hả. Hắn lắc đầu, nói đa phần đều là thêu dệt. Tôi nhìn hắn vô cùng sùng bái. Giỏi ghê!

Continue reading “Tính toán chi li 97”

Tính toán chi li 96

“Thực ra…anh yêu anh trai em.”

-An Nhiên.

CHƯƠNG 96

Đầu thuốc bị ném xuống đất, nhanh chóng tắt ngúm. 

Không đèn đường, không xe cộ, không người đi lại. Tối tăm, yên ắng, lạnh lẽo. Đây là nơi quỷ quái gì thế? Những ngôi làng thanh bình yên ả trên truyền hình, trong tiểu thuyết đều là hư cấu ư? Lại một cơn gió lạnh quét qua, tôi cởi chiếc áo Mộ Vũ vừa đắp lên người mình ra, cố bắt hắn mặc vào. Hắn chống cự mấy cái rồi bỗng nhiên ngoan ngoãn. Cài nút lại tử tế, tôi ra sức ôm chặt vai hắn, nhưng cuối cùng vẫn hận mình yếu ớt quá không thể cho hắn đủ hơi ấm. 

“Về nhà thôi, lạnh!” -Tôi lấy tay áo dụi mắt, kéo hắn đi ngay. 

Đến cuối cùng, Mộ Vũ cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng nắm tay tôi. 

Vừa bước vào cửa, em gái đã mừng rỡ chạy ra, nói với anh nó là thím Ba vừa gọi điện, cô gái kia đồng ý qua lại thử. Mộ Vũ không quan tâm những gì nó nói, kéo tôi vào trong nhà. Em Hàn không nhận ra chỗ khác thường của anh nó, nói với kẻ đang có chút ngây dại này: “Em còn tưởng hết cửa rồi. Anh an Nhiên, anh biết không? Hai người đó ở trong phòng tổng cộng chưa tới năm phút. Chân trước anh vừa đi khỏi, chân sau họ đã đi ra. Anh em bảo từ đầu đến cuối ảnh chỉ nói đúng một câu “Không còn sớm nữa.”, không ngờ bây giờ lại được… Anh An Nhiên, anh đi mua thuốc à? Anh em chờ một lúc không thấy anh về, cứ đòi đi tìm anh, sợ anh không tìm được đường về nhà…” 

Tôi còn chưa trả lời em gái, Mộ Vũ đã nhét chiếc áo khoác đang vắt trên lưng ghế của tôi cho tôi. Hắn nói: “An Nhiên, anh thu dọn đi, lát nữa mình đi ngay, mình về thành phố L.”

Continue reading “Tính toán chi li 96”

Tính toán chi li 95

Lại là những câu chuyện cũ.

-Hoa Mãn Sư.

CHƯƠNG 95

“Thằng nhóc này sao ngoan cố thế?” -Tôi vừa kéo Mộ Vũ đi vào phòng ngủ của chúng tôi, vừa quay đầu lại hứa với em gái và cô đang khóc lóc vô cùng tủi thân: “Để cháu nói nó, chẳng qua chỉ là xem mắt thôi mà? Có gì lớn lao đâu? Yên tâm đi ạ!” 

Vào phòng, đóng cửa. 

Tôi vừa quay người lại, chưa kịp hó hé tiếng nào, đã bị Mộ Vũ giữ trên cửa khóa miệng lại. 

Tôi nhẹ nhàng vỗ về hắn, cũng có thể là hắn đang dịu dàng vỗ về tôi. 

“Mộ Vũ…” -Tôi vừa mở miệng ra, hắn đang cắn lên môi tôi một cái: “Không được nói.” -Giọng nói trầm thấp, êm ái như một nắm tơ. 

Hắn chỉ không muốn tôi buồn. 

Continue reading “Tính toán chi li 95”

Tính toán chi li 94

Chương này bị khóa bởi Tấn Giang.

-GV.

CHƯƠNG 94

“Cười cái gì đó?” -Tôi mở miệng, giọng nói có chút khản đặc. 

Mộ Vũ không trả lời, hỏi tôi có khó chịu không. Tôi cố nhịn, bảo không sao, chỉ muốn đi tắm thôi. 

Lẽ ra hai ba ngày không tắm cũng chịu được, nhưng hôm nay lỡ làm đổ rất nhiều rượu lên quần áo và vào trong cổ. Mùi rượu khắp người khiến tôi cảm thấy buồn nôn. 

Mộ Vũ bảo được, trong thôn có nhà tắm công cộng, chín giờ tối đóng cửa, chờ hắn dọn dẹp một tí rồi dẫn tôi đi. 

Lúc hắn đi đổ mảnh vỡ miễng chai, cô Hàn có qua thăm tôi, hỏi đây hỏi đó mấy câu, trông thân thiết nhiệt tình bất ngờ. Cô chỉ bảo người trong thôn uống rượu thật tình lắm, chỉ sợ khách không được thỏa, Mộ Vũ lại không biết trông nom người khác, chẳng biết đỡ bớt cho tôi. Tôi chỉ thấy những gì cô nói cách xa tình huống thực tế mấy ngàn dặm nên cũng lười phân trần, dù gì Mộ Vũ cũng không nói gì. 

Continue reading “Tính toán chi li 94”