Tác giả: Giới Thái Hồ Hồ
Dịch: Atlibby
Con cánh cụt bông đấy được Tần Xán mang về nhà.
Càng nhìn gương mặt phúng phính đỏ hây của cánh cụt, Tần Xán càng thấy như thể đang soi gương, càng nhìn càng khó ở.
Hắn quay mặt cánh cụt đi, đặt trên kệ sách cạnh đầu giường mình, chỉ để lộ ra cái mông tròn vo.
Tần Xán và Tạ Dĩ Tân tiến vào một trạng thái chiến tranh lạnh lạ lùng.
Thật ra nói “chiến tranh lạnh” cũng không chính xác, bởi vì điều kiện tiên quyết để “chiến tranh lạnh” là hai người phải đang có một mối quan hệ thân mật đã.
Nhưng Tần Xán không nghĩ ra được một từ nào càng sát hơn để mô tả tình trạng của mình và Tạ Dĩ Tân bây giờ.
Hắn không hiểu tại sao lúc nghe thấy Tạ Dĩ Tân nói “Sau khi làm xong đề tài, chúng ta sẽ tách ra”, trong lòng phiền muộn như có một tảng đá đè lên vậy.
Hắn chỉ thấy cái người này máu lạnh đến nực cười, mà chưa nói đến tính tới tính lui thì mình cũng đã giúp đỡ anh ta hai lần, cho dù là bạn bè xã giao thì người bình thường cũng sẽ không thể nói những lời sắt đá như vậy.
Hôm đấy Tần Xán đi cũng hơi vội, hai người chia tay trong buồn bực, mà Tạ Dĩ Tân vốn không phải loại người sẽ chủ động bắt chuyện.
Kế hoạch thí nghiệm mỗi tuần Tạ Dĩ Tân đều làm vô cùng rõ ràng, kế hoạch tuần này đã gửi vào trong nhóm trước, mỗi người đều có phần riêng cần làm, căn bản không có chỗ nào cần trao đổi thêm với nhau.
Thêm phần mấy ngày rồi không có mưa, cho nên đã 3 ngày liền bọn họ không có tiếp xúc gì với nhau.
“Anh Tần anh có thể giúp em… Hể?”
Hác Thất Nguyệt hiếu kỳ nhìn sang: “Sao tự dưng anh lại nhìn dự báo thời tiết vậy, mà đây là ứng dụng gì vậy? Hình như không phải ứng dụng mặc định của điện thoại, trông chuyên nghiệp phết đấy.”
Tần Xán đớ người, ngay lập tức trở điện thoại, đặt trên mặt bàn.
Hắn đanh mặt: “Không có gì.”
Là ứng dụng thời tiết Tạ Dĩ Tân thúc hắn tải về lần nọ, mà dự báo thời tiết trên đó hiển thị dự đoán là tuần này không có mưa, chỉ có đôi ba hôm âm u.
Thật sự là thời tiết tốt khó mà thấy được ở London.
Trời trong mới tốt, càng trong càng tốt, tốt nhất là trời London nên nắng vàng rực rỡ cả năm liền luôn… Là tốt khỏi nói. Tần Xán lạnh lùng nghĩ.
Hắn bắt bản thân định thần lại, nhìn về Hác Thất Nguyệt, hít một hơi: “Có gì không? Chạy điện di chưa? Chụp ảnh chưa? Hôm nào cũng ồ rồi lại á, con nhỏ này thật là…”
“Chạy rồi, chụp rồi, nhưng mà khó kết luận, nên mới lại tìm anh Tần đấy thây.”
Hác Thất Nguyệt đưa ảnh trong di động ra, sầu não mở miệng: “Anh mau xem đi, sao mấy cái băng em chạy Western Blot hình dạng trông kỳ cục quá vậy?”
Hác Ngũ Chu bên cạnh liếc nhìn rồi đanh mặt lại luôn: “Chúc mừng em đã chế tạo ra một loại protein mới.”
Hác Thất Nguyệt dữ dằn: “Im mồm.”
Tần Xán nhìn ảnh, cũng im lặng một chốc, đúng là nghiên cứu khoa học cũng vài năm rồi mà chưa từng thấy hình dạng lạ lẫm này.
Hắn trầm ngâm, đoạn hỏi: “Trước khi chạy, thì dung dịch điện di và gel đều để nhiệt độ phòng rồi đúng không?”
Hác Thất Nguyệt: “Phải phải phải.”
Tần Xán nhíu mày: “Trước khi nạp mẫu đã ly tâm rồi đúng chứ? Em nạp mẫu từ bên mép đúng không?”
Hác Thất Nguyệt: “Đúng.”
Tần Xán bắt đầu buồn bực: “Không thể nào.”
Hác Thất Nguyệt lặng lẽ xích lại gần bên tai Tần Xán mà đề nghị: “Anh Tần, hay anh thay em đi hỏi anh Tạ xem, không chừng ảnh nhìn ra được vấn đề ở đâu đó?”
Tần Xán khựng người: “…Em tự đi mà hỏi.”
“Hả? Tại sao?”
Hác Thất Nguyệt ngớ người: “Thôi anh cứ đi hỏi thì hơn, dù sao anh cũng thân với ảnh hơn tí, mà em hơi sợ–”
Yết hầu Tần Xán nhúc nhích.
“Em… Phải tôi luyện bản thân đi chứ.” Hắn cất giọng khàn khàn, bắt đầu nói nhảm, “Đặt giả thiết sau này em đi nghiên cứu lên ở phòng thí nghiệm khác, không còn anh ở đó nữa, gặp đàn anh khác, ai giúp em đi hỏi đây?”
Hác Thất Nguyệt không biết chuyện cuối tuần rồi Tần Xán và Tạ Dĩ Tân gặp nhau ở công viên trò chơi, trong mắt cô, tuy Tạ Dĩ Tân có giải vây mình khỏi Lưu Bột một lần, mà hai người còn đang hợp tác nghiên cứu, nhưng ấn tượng chung mà Tạ Dĩ Tân tạo cho cô là một học giả hàng top không màng thế sự.
Nhưng mà lời Tần Xán nói vào tai nghe cũng có lý, Hác Thất Nguyệt suy tư, do dự nói: “Về lý thì đúng như vậy, nhưng mà… Được thôi! Để em đi thử!”
Tạ Dĩ Tân ở đằng xa đang ghi chép gì đó lên vở.
Anh mặc áo thí nghiệm màu trắng, rũ mắt đứng im trước bàn thí nghiệm, vẫn mang theo bầu không khí không chào đón người sống.
Mà Tần Xán nhìn theo bóng hình của anh, trong đầu phảng phất về ngày đó ở công viên trò chơi, ngước lên, ôm lấy cánh cụt bông, ngắm nhìn pháo hoa trên bầu trời.
Khó mà nghĩ rằng đây lại là cùng một người.
Đồng thời vào lúc này, Hác Thất Nguyệt đã gom hết dũng khí mà lựa chọn phá vỡ bầu không khí xung quanh Tạ Dĩ Tân, thử bắt chuyện.
Tần Xán không khỏi đặt pipet trên tay xuống, áp bên kệ chứa thuốc thử, dỏng tai nghe cuộc trò chuyện của hai người họ.
Hác Thất Nguyệt: “Anh Tạ, em… Em làm phiền anh chút được không?”
Tạ Dĩ Tân ngẩng đầu, khẽ “ừ” một tiếng: “Sao thế?”
Hác Thất Nguyệt lắp ba lắp bắp mà kể lại vấn đề cho Tạ Dĩ Tân.
Tạ Dĩ Tân nhìn ảnh trong tay Hác Thất Nguyệt, tiếp đó mà hỏi những câu hỏi tương tự như Tần Xán: “Mẫu đã được trả về nhiệt độ phòng và ly tâm rồi?”
Hác Thất Nguyệt: “Đúng vậy.”
Tạ Dĩ Tân gật đầu: “Trước khi điện di thật, đã chạy thử trong 20 phút với điện áp thấp tầm 20V chưa?”
“Ơ?” Hác Thất Nguyệt đờ người, ngơ ngác trả lời, “Không… Em không, hoá ra còn phải làm bước này ạ?”
Tạ Dĩ Tân giải thích: “Không bắt buộc, nhưng dùng điện áp thấp để loại bỏ ion thì mẫu sẽ ít bị nhiễu hơn.”
“Đồng thời giảm số lượng mẫu xuống còn ⅓, và làm kết cấu sandwich chặt hơn thì sẽ không còn vấn đề nữa.” Anh nói.
Mắt Hác Thất Nguyệt sáng rỡ, líu lo mà “dạ” một tiếng: “Hoá ra là vậy… Em hiểu rồi! Phiền anh Tạ rồi.”
Tạ Dĩ Tân: “Không phiền, có gì cứ hỏi.”
Hác Thất Nguyệt: “Dạ dạ!”
Hác Thất Nguyệt tung tăng chạy trở về.
“Lần này giao lưu quá thành công!”
Cô phấn khích tới mức tốc độ nói cũng nhanh hẳn: “Bất ngờ là, tốt hơn tưởng tượng rất nhiều nha, mà anh ấy trả lời còn chi tiết, lúc xem ảnh rất nghiêm túc, không có qua loa tí nào luôn…”
Hác Ngũ Chu trêu chọc: “Chắc người ta cũng chưa bao giờ thấy cái băng hình thù lạ vậy, nên nén không nổi mà nhìn thêm đấy.”
Hác Thất Nguyệt: “Hác Ngũ Chu anh có tin là em–”
Có lẽ là do bọn họ ồn ào quá, Tạ Dĩ Tân quay đầu sang, áp vào kệ chứa thuốc thử, nhìn về hướng họ.
Ánh mắt của anh và Tần Xán chạm vào nhau giữa những khe hở của gian thuốc thử, Tần Xán bỗng giật mình, hơi hoảng loạn nhìn đi chỗ khác.
Nhìn đi xong thì hắn đã hối hận, thấy làm vậy cứ như mình đang bị chột dạ.
“…Được rồi, chị Gia Gia vừa nhắn tin cho anh, kêu bọn mình lát nhớ đi xem chị ấy diễn thuyết.”
Thấy đôi anh em này lại chuẩn bị đánh nhau tới nơi, Tần Xán thấy mền mệt trong người mà nói: “Dọn dẹp bàn, cái gì cần thì bỏ tủ lạnh, lát nữa chuẩn bị đi xuống lầu.”
“À phải rồi, quên mất vụ này.” Hác Thất Nguyệt vỗ đầu, “Lát nữa đi cổ vũ chị Gia Gia nữa chứ!”
Hai anh em bắt đầu ồn ào tất bật, một lát sau, Tần Xán do dự ngẩng đầu lần nữa, thấy Tạ Dĩ Tân đã mất bóng khỏi bàn thí nghiệm.
Chiều nay, không ai có thí nghiệm, bởi vì họ phải tham gia một buổi giao lưu học thuật giữa năm.
Cứ khi gần hết nửa năm, tất cả học giả của các phòng thí nghiệm ở viện nghiên cứu của bọn họ đều sẽ tụ họp tại một hội trường, tiến hành giao lưu các thành quả nghiên cứu.
Các buổi giao lưu này có quy mô lớn hơn hẳn các buổi họp tổ, nhưng cũng không phải là loại hội nghị quá nghiêm trang gì, không cần ai cũng phải lên nói, cơ bản đều là một vài phòng thí nghiệm gần đây có nghiên cứu quan trọng, hoặc học giả sắp tốt nghiệp phải bảo vệ nghiên cứu mới bước lên diễn thuyết học thuật trong mười mấy phút.
Năm ngoái khi đăng báo Tần Xán cũng có lên diễn thuyết một lần, năm nay đi hóng chuyện, nghe người ta giao lưu thành quả nghiên cứu mà thôi.
Thế là mấy người bọn họ ăn cơm rồi đi xuống hội trường dưới lầu.
“Kiến nghị đại hội sau này mở mỗi tuần một lần, như vậy thì mỗi tuần đều có trà bánh miễn phí.”
Vừa vào hội trường, Hác Thất Nguyệt đã phấn khích nói: “À, em đi xem chị Gia Gia đây, ở đâu nhỉ? Hể? Hoá ra anh Tạ hôm nay cũng diễn thuyết à?”
Tần Xán khựng người, nhìn theo hướng ngón tay của cô.
Hội trường được đặt tại tầng hầm B1 của toà nhà, được tạo thành từ các dải ghế theo hình bậc thang. Những người cần lên giảng hôm nay đều đang ngồi hàng đầu, ngồi bên trái Jonathan là Lạc Gia Gia, ngồi bên phải là Tạ Dĩ Tân.
Jonathan dường như vừa đùa gì đó, khiến Lạc Gia Gia cười khúc khích, vẻ mặt Tạ Dĩ Tân lại không thay đổi gì.
Tần Xán ép buộc bản thân thôi không nhìn nữa.
Người diễn thuyết đầu tiên là Lưu Bột.
Lưu Bột xem như là một ví dụ xấu tuyệt vời cho việc diễn thuyết học thuật: Khi lo lắng thì lắp bắp thêm chuẩn bị thiếu sót, chỉ chăm chăm đọc từ ppt ra không nói, đôi khi còn đọc sai tên Kinase, một từ rất quan trọng.
Người ở hội trường nghe mà lúc thì lim dim vào giấc lúc thì giật cả mình.
Hác Thất Nguyệt khẽ nói: “Cứu, ai cứu cái chân em với, gãi riết muốn chuột rút luôn rồi nè¹…”
- Ý chỉ quá buồn chán
Hác Ngũ Chu: “Chịu, tại anh cũng đang gãi.”
Tần Xán hiếm khi nghe được một màn diễn thuyết “cháy” như vậy: “…Ít nhất bây giờ hai đứa biết khi tốt nghiệp phải chừa cái gì ra để nói rồi, tóm lại tuyệt đối đừng học theo anh ta là được.”
Sau một vài học giả khác nữa thì đã đến lượt Lạc Gia Gia diễn thuyết.
Tính cách Lạc Gia Gia thoải mái, diễn thuyết sử dụng tương tác hài hước, cũng xem như một làn gió mới trong buổi giao lưu học thuật ru ngủ này.
Trước tiên, chị chia sẻ các kiến thức có được ở Đức và Mỹ, khuấy động bầu không khí, chọc không ít khán giả phải bật cười, vào thẳng chủ đề, đưa ra thành quả nghiên cứu của mình.
Sau khi kết thúc, Hác Thất Nguyệt vừa điên cuồng vỗ tay, vừa mong mỏi mà nói: “Chị Gia Gia quá ngầu, đúng là chuyên gia điều chỉnh bầu không khí!”
Người giảng sau Lạc Gia Gia là Tạ Dĩ Tân.
Ở loại hội nghị giao lưu có nhiều diễn giả này, sợ nhất là gặp phải một diễn giả ưu tú vừa hài hước vừa thoải mái như Lạc Gia Gia ngay trước mình.
Bởi vì người tiếp theo rất dễ mà khuấy động bầu không khí thất bại, tạo ra một cách biệt về cảm xúc cho người xem, so sánh rất ghê.
Vẻ mặt Tạ Dĩ Tân vẫn ổn định như cũ.
“Xin chào.” Anh nói, “Vừa nãy đồng nghiệp của tôi đã chia sẻ cho mọi người nghiên cứu về vitellin và lão hoá.”
Anh nhìn về Lạc Gia Gia ở dưới sân khấu, Lạc Gia Gia cười và gật đầu ra hiệu với anh, hai người tương tác rất tự nhiên với nhau.
“Mà việc tiết vitellin ở giun tròn mẹ không thể tách rời khỏi quá trình biệt hoá tế bào ở tuyến sinh dục.”
Tạ Dĩ Tân lần nữa nhìn về khán giả, nói: “Cho nên hiện tại, tôi cũng muốn chia sẻ với các bạn một số phát hiện gần đây của tôi về bệnh lý của khối u tế bào mầm.”
Tạ Dĩ Tân dẫn dắt trôi chảy từ bài diễn thuyết của Lạc Gia Gia sang nghiên cứu của anh, nét mặt lẫn giọng điệu đều rất điềm tĩnh, giây phút Tạ Dĩ Tân mở miệng ra, hô hấp của mọi người dường như đều ngừng theo.
Bởi vì hội nghị hôm nay gồm các phòng thí nghiệm khác nhau, không phải là học giả nghiên cứu cùng một lĩnh vực, cho nên Tần Xán có thể nghe ra được Tạ Dĩ Tân đã đơn giản hoá một ít nội dung trong đó.
Dù thế, cho dù anh chỉ đứng đó và thờ ơ kể ra những nguyên lý cơ bản nhất thì có lẽ vẫn khiến người ta cảm giác “nghiên cứu của tôi thiên hạ không ai sánh bằng”.
Những người ở đó đều không khỏi mà ngồi thẳng người dậy, dỏng tai lên nghe, không muốn bỏ qua một chi tiết nào.
Bình luận mà Hác Thất Nguyệt dành cho những buổi diễn thuyết của Lạc Gia Gia trước đây nếu không là “chán quá” thì cũng là “đỉnh quá”.
Nhưng duy chỉ đối với Tạ Dĩ Tân, cô lại lẩm bẩm: “Phải mà sau này em cũng nói được như vậy thì đỡ rồi.”
Tần Xán im lặng không nói gì.
Phần diễn thuyết của Tạ Dĩ Tân trôi chảy và hoàn hảo, họ nghe đến là mê mẩn, thời gian dường như trôi nhanh hơn, xem diễn thuyết đã đến phần cuối từ lúc nào không hay.
Mà vào giây phút mọi người đều nín thở để nghe kỹ phần tổng kết quan trọng của bài diễn thuyết, giọng Tạ Dĩ Tân chợt run khẽ.
“Khi xác định sự tương đồng của khối u tế bào mầm và u quái buồng trứng ở động vật có vú, đồng thời…”
Sự run rẩy ở cuối câu của Tạ Dĩ Tân thật ra rất nhẹ, chỉ cần tiếp tục nói, dường như sẽ không ai phát hiện ra điều kỳ lạ.
Mà chẳng hiểu sao, Tạ Dĩ Tân lại không nói tiếp, thay vì đó lại im lặng tại chỗ mất mấy giây.
Tần Xán khựng người.
Khoảng ngừng này trong đối thoại hàng ngày thì sẽ không gây chú ý, nhưng khi đem vào một buổi diễn thuyết công chúng, đặc biệt là trong một hội trường lặng thinh, thì sẽ hơi lộ.
Quan trọng hơn ở chỗ bài diễn thuyết của Tạ Dĩ Tân từ đầu tới cuối đều rất thoải mái, có thể nhìn thấy sự chuẩn bị kỹ càng trong đó, mà tự dưng dừng lại thế này khiến cho mọi người bị bất ngờ.
Khán giả dưới sân khấu hơi hoang mang, Hác Thất Nguyệt cũng ngơ rồi.
“Làm sao vậy?” Hác Thất Nguyệt hỏi, “Đàn anh căng thẳng quá à?”
May là giây tiếp theo, Tạ Dĩ Tân thở ra trong im lặng, chỉnh lại giọng nói, bắt đầu nói tiếp: “Đồng thời cũng xác định rằng chúng đều biệt hóa với tế bào trứng chưa trưởng thành sau lần phân chia vi phân đầu tiên nên chúng ta có thể kết luận…”
Tạ Dĩ Tân vẫn giữ nét mặt bình tĩnh, phục hồi tốc độ diễn thuyết, lưu loát mà lãnh đạm tiếp tục nói về những điểm quan trọng ban nãy.
Hác Ngũ Chu thở phào, đoạn: “Chắc không phải căng thẳng, có thể là miệng nói không kịp tốc độ não nghĩ, rất bình thường, khi anh diễn thuyết cũng thường hay vậy.”
Đây chỉ là một chi tiết vặt, một vết xước nhỏ đến có thể bỏ qua, mọi người đều tiếp tục đắm chìm vào phần diễn thuyết của Tạ Dĩ Tân.
Nhưng chỉ có mỗi Tần Xán cảm thấy có chỗ khác thường.
Miệng nói không kịp tốc độ não nghĩ, đây đúng là một trạng thái thường xuất hiện khi không dùng tiếng mẹ đẻ để diễn thuyết, nhưng tiếng Anh của Tạ Dĩ Tân đã đạt tới mức lưu loát như người bản xứ, mà anh không đời nào thấy căng thẳng ở một hội nghị cấp độ này.
Tần Xán nhìn chằm chằm mặt Tạ Dĩ Tân.
Tạ Dĩ Tân trông như đã phục hồi trạng thái, vì bây giờ bọn họ cách nhau quá xa, Tần Xán khó mà bắt hết được các thay đổi nhỏ trên gương mặt của anh.
Nhưng Tần Xán lại nhạy bén chú ý đến tay Tạ Dĩ Tân đang miết lấy cạnh bục giảng, dường như là do dùng quá nhiều sức mà các khớp tay trở nên trắng dã.
Cảm giác như thể… Anh đang dùng lực để đỡ cả thân người vậy.
Trong giây phút đó, một cảm giác đáng lo và khó tả bao trùm lấy con tim Tần Xán.
Không đúng. Chắc chắn có gì đó bất thường.
Như thể ý thức được gì đó, Tần Xán mạnh mẽ quay đầu, ngước mắt nhìn ra khung cửa sổ đằng sau hội trường.
Hội trường bọn họ đang ở rất to, cách âm cũng rất tốt, bình thường là để phục vụ giảng dạy, dường như không được tiếng bên ngoài.
Mà bởi vì vị trí hội trường là ở tầng B1, cho nên chỉ có một ô cửa sổ rất nhỏ ở hàng cuối cùng, miễn cưỡng có thể nhìn loáng thoáng bầu trời bên ngoài.
Tần Xán chợt mở to mắt.
Mặc dù ô cửa sổ rất nhỏ, nhưng lúc này đây, Tần Xán nhìn thấy một chất lỏng trong suốt đập vào thành kính, để lại một vệt nước trong suốt.
Là mưa.
Lạy hồn, chap này nó nhiều lý thuyết khó hiểu quá làm Mị bị tụt mood, chất lượng chắc gớm lắm.
Đợi nào xong 19 rồi beta lại 1 thể…