100% – Chương 17

Tác giả: Giới Thái Hồ Hồ

Dịch: Atlibby

Mục lục

Tần Xán cũng không muốn hiểu mình đang nghĩ cái gì.

Giây phút phát hiện bao nhiêu là quan tâm săn sóc của Tạ Dĩ Tân dành cho vết thương của mình là bởi vì lo “mưa đến không có gì để ôm”, tim của Tần Xán chợt dâng đầy một thứ cảm xúc kỳ dị và khó chịu.

Đó là một cảm giác chưng hửng khó nói, Tần Xán suy nghĩ, thấy hoang mang vì bản thân sinh ra suy nghĩ như thế.

Mối quan hệ hiện tại của hắn và Tạ Dĩ Tân thực ra cũng chỉ là giữa một đàn em cần hợp tác làm đề tài với một đàn anh mưa đến cần gối ôm hình người mà thôi, không phải sao?

Nhưng lúc bấy giờ hắn bất giác nghĩ rằng Tạ Dĩ Tân thật ương ngạnh.

Giúp đỡ Tạ Dĩ Tân nhiều đến thế, mà từ đầu đến đuôi dường như anh chỉ quan tâm hai chuyện, có lấy được thú bông không, với cả sau này anh có còn tiếp tục được ôm tay Tần Xán không.

Nói chung khi Tần Xán định thần lại thì hắn đã ôm trong tay hai con cánh cụt bông tròn vo, đứng trước cửa ra vào nhà Tạ Dĩ Tân.

Thật ra hai con cánh cụt này là do Tạ Dĩ Tân ôm trên suốt đường ra, có điều lúc này Tạ Dĩ Tân đang đứng cạnh Tần Xán tra chìa khoá mở cửa, tạm đặt thú bông vào tay Tần Xán.

“Cứ vào đi.” Tạ Dĩ Tân mở cửa, “Không cần cởi giày.”

Đêm mưa to đó là lần đầu tiên Tần Xán đến nhà Tạ Dĩ Tân, tình huống khi đấy rất bất ổn, lần này cuối cùng cũng có thời gian để ngắm nghía cho kỹ rồi.

Hắn hỏi: “Con cánh cụt của anh… Muốn bỏ vào phòng ngủ à?”

Tạ Dĩ Tân lắc đầu: “Phòng ngủ hết chỗ chứa rồi.”

Tần Xán còn chưa kịp tiếp lời, Tạ Dĩ Tân đã nói thêm: “Nhưng tôi có một phòng sưu tập chuyên để thú bông, cho nên cứ để trên sofa trước là được, lát nữa tôi sắp xếp lại sau.”

Tần Xán: “Hở?”

Nhà của Tạ Dĩ Tân không nhỏ, lại còn gần trường đại học U, nằm ở khu đất vàng của London.

Thông thường du học sinh mà thuê được một căn một phòng ngủ đã là xa xỉ rồi, vậy mà Tạ Dĩ Tân còn sở hữu một phòng chuyên để chứa thú bông.

Tần Xán đặt hai con cánh cụt cạnh nhau trên sofa, ngồi xuống.

Hắn nhìn xung quanh một vòng, sau cùng ánh mắt dừng lại ở cái tủ lạnh hai cửa siêu to khổng lồ ở nhà bếp, không kiềm được mà hỏi: “Tiền thuê nhà này của anh ít nhất cũng phải 600 bảng 1 tuần đúng không?”

Tạ Dĩ Tân lục ra hộp thuốc trong tủ đồ, đặt lên cái bàn trà cạnh Tần Xán: “Không phải thuê.”

Tần Xán mất hết một phút đồng hồ mới tiêu hoá được lời của anh.

Chớp mắt da đầu hắn đã tê rần, nghẹn lời nhìn chằm chằm mặt Tạ Dĩ Tân: “Anh mua một căn nhà to vậy ở khu này của London? Gia cảnh của anh ra làm sao– oái!”

Tạ Dĩ Tân ngồi xổm bên người Tần Xán, bông gòn thấm cồn chấm nhẹ trên vết thương trên bắp tay của Tần Xán, vẻ mặt bình tĩnh: “Duỗi thẳng tay.”

Tần Xán đau không nói nổi, chỉ biết cắn răng làm theo.

Một lát sau, hắn cúi đầu quan sát sắc mặt của Tạ Dĩ Tân mới phát hiện Tạ Dĩ Tân tự dưng mạnh tay ngắt lời mình dường như là để né tránh câu hỏi về gia đình.

Đây đúng là một vấn đề khá riêng tư, mà xét đến mối quan hệ hiện tại của hai người thì cũng không tới mức có thể kể chuyện gia đình cho nhau nghe.

Anh ấy chỉ xem mày là con thú bông mà thôi. Tần Xán lạnh lẽo nhắc nhở bản thân, cho nên mày cũng nên xem bản thân là một con AI biết thở mà thôi, hiểu chưa?

Thế là Tần Xán cả buổi sau không nói thêm một tiếng nào nữa.

Bầu không khí rơi vào sự im lặng, lúc Tạ Dĩ Tân dùng băng gạc băng bó vết thương của Tần Xán, Tần Xán đứng dậy, gượng gạo mở lời: “Cảm ơn, cũng muộn rồi, chắc em đi–”

“Có muốn ăn cơm tối không?”

“…”

“Có muốn không?”

“Anh, anh nấu à?”

“Ừ.”

Tần Xán ngồi trở lại trên sofa: “…Ở đây thêm tí nữa cũng không phải không được.” 

Sức hấp dẫn của đồ ăn ngon là quá lớn, đặc biệt đây lại còn là đồ ăn Tạ Dĩ Tân nấu.

Tần Xán là con lai, không phải tự khen chứ khả năng chịu đựng mấy món ăn kỳ quái của người châu Âu đã rất tài hơn mấy người châu Á rồi.

Dù sao cũng tính là nửa người Anh, nhưng Tần Xán không khỏi thừa nhận tuy đều khó ăn, nhưng mà đồ ăn Anh chắc là cái loại khó khó khó khó nuốt nhất trong đó.

Tuy chỉ mới ăn đồ ăn Tạ Dĩ Tân nấu hai lần, mà một lần trong đó còn già mồm bình luận “cũng bình thường”, nhưng chỉ có trong lòng Tần Xán mới rõ hai bữa cơm đấy đã khiến hắn nhung nhớ không quên như thế nào.

Tạ Dĩ Tân làm cơm cũng tỉ mỉ như làm thí nghiệm.

Tần Xán thấy Tạ Dĩ Tân cắt miếng thịt nguội, chuẩn bị nước sốt, cùng lúc đó còn nấu mì, động tác lưu loát, cùng lúc làm nhiều việc, không lãng phí một giây phút nào.

Tần Xán xem anh bận bịu, đứng bên cạnh ăn không ngồi rồi cũng hơi ngại: “Em có thể giúp gì cho anh không?”

Tạ Dĩ Tân giương mắt nhìn hắn: “Tôi hy vọng cậu nghỉ ngơi.”

Tần Xán: “Em bị thương ở tay trái, tay phải còn bình thường.”

Tạ Dĩ Tân suy nghĩ chốc lát, đoạn: “Hôm nay trời khá nóng, cậu có thể dầm một ít dưa leo, tôi nêm nếm gia vị, làm món dưa leo dầm.”

Tần Xán đáp lời.

Năm phút sau, Tạ Dĩ Tân nhìn vật thể màu xanh vỡ tan tành trước mặt Tần Xán: “Cái gì đây?”

Tần Xán: “…Dưa leo.”

Tạ Dĩ Tân im lặng, đoạn nhìn Tần Xán: “Cậu không biết nấu ăn.”

Tần Xán kém miếng khó chịu mà nhìn lại: “Anh không biết bắn cung.”

Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau 5 giây, đồng thời rất chính xác mà chọt vào chỗ đau của người kia, một hồi lâu sau thì im lặng nhìn đi chỗ khác, chọn lựa đình chiến.

Nước trong nồi sôi lên, hơi nước ngập tràn trước mặt hai người, trong giờ phút ấy bầu không khí lại trở nên ấm áp hơn.

Mãi cho đến khi Tần Xán nhịn không được nữa mà hỏi anh một câu hỏi đầy sự hiếu kỳ.

“Bên Cali nhiều nắng ít mưa, ngành sinh học cũng là một ngành mạnh của Mỹ.” Tần Xán hỏi, “Sao anh lại chọn lựa phát triển ở London?”

Tạ Dĩ Tân cẩn thẩn đổ nước sốt lên những miếng dưa leo trên đĩa: “Cali đúng là tốt thật, nhưng lịch trình làm việc rất nặng.”

“Còn có những quy tắc đối nhân xử thế…” Anh nhíu mày, dường như không muốn nói nhiều thêm, chỉ đơn giản mà kết câu, “Nói chung sống cũng phiền, còn mệt hơn trời mưa ở London.”

“Tuy London mưa nhiều nhưng tôi có thể làm chủ giờ giấc làm việc của mình, mà còn có thể ở một mình.” Anh nói, “Cứ xem mấy năm nay là đang nghỉ phép thôi.”

Đại học U có một viện nghiên cứu gen ưu tú nhất Anh, thậm chí có thể nói là nhất châu Âu, Tạ Dĩ Tân lại nói làm việc ở đây là “nghỉ phép”, Tần Xán cạn lời.

“Anh… Bị bệnh này từ bao giờ đấy?” Tần Xán hỏi, “lúc ở Mỹ à?”

Tạ Dĩ Tân lắc đầu.

Sau khi cho mì vào, nước trong nồi chuyển thành đục nhẹ, mùi mì lấp đầy không khí, cứ như mùi vị của gia đình.

“Có từ rất lâu rồi.”

Tạ Dĩ Tân khẽ nói: “Lúc bấy giờ tôi cho rằng hệ thống miễn dịch của mình tệ, không liên hệ được với trời mưa, mãi cho đến sau này mới tự lần ra được quy luận.”

Nghe thấy “rất lâu rồi”, lòng Tần Xán hơi sợ hãi.

Hắn muốn an ủi gì đó, nhưng lại thấy nói gì nghe cũng qua loa bất lực.

“Nhìn chung trời mưa cũng ít hơn trời không mưa.” Cuối cùng thì hắn nghẹn ra được câu đó.

Tạ Dĩ Tân cho nguyên liệu vào nồi, đoạn: “Đúng thế.”

Hơi nước trong nồi lan ra trước mặt hai người, có lẽ là do cùng nhận ra bọn họ sống ở London, lời lẽ của Tần Xán không có tính thuyết phục mấy, cho nên bọn họ ăn ý mà cùng im lặng một lát.

“Thời tiết của London đúng là… Hơi khó xử.”

Tần Xán cắn răng, gấp rút đổi đề tài, “Vậy anh tính sau này thế nào?”

Tạ Dĩ Tân: “Tính?”

Tần Xán: “Thì tính cuộc sống về sau đó, công việc nghề nghiệp, rồi bạn đời các kiểu, mấy cái dự tính… cho tương lai.”

Trong suy nghĩ của Tần Xán, một người trẻ tuổi mà lại có thành tựu như Tạ Dĩ Tân nhất định phải có kế hoạch và dự tính rõ ràng với cuộc đời mình.

Hợp đồng nghiên cứu ở Anh đều dài 3 năm, sau khi hết hạn hợp đồng, Tạ Dĩ Tân có lẽ sẽ về nước, cũng có thể sẽ đổi sang một nước khác ít mưa hơn để tiếp tục học tập nghiên cứu không biết chừng.

Có lẽ anh sẽ làm trợ giảng, hoặc có thể sẽ mở một phòng thí nghiệm riêng. Còn về bạn đời, chắc là anh sẽ tìm một nhân tài ưu tú trong ngành để có dễ trò chuyện nhỉ…

Lạ thay, lúc nhắc đến hai chữ “bạn đời”, đầu lưỡi Tần Xán líu lại.

Mà mấy giây sau, Tạ Dĩ Tân đã lưu loát trả lời: “Không có dự tính.”

Tần Xán không ngờ đến sẽ nhận một đáp án như vậy: “…Cái gì cơ?”

Bởi vì thân thể tôi có khiếm khuyết, tương lai mà tôi có thể chủ động thật ra rất ít.

Tạ Dĩ Tân trả lời nhạt thếch: “Ví dụ như tôi không có khả năng đảm đương vị trí giảng viên, bởi vì trời mưa đến là không sao lên lớp được, đây là hành vi vô trách nhiệm.”

“Tôi không biết chứng bệnh này sẽ khỏi hay trở nặng trong tương lai.” Anh nói, “Cho nên trước mắt không sao lên kế hoạch cho tương lai của tôi được.”

“Về phần bạn đời thì câu trả lời cũng tương tự.”

Tạ Dĩ Tân suy nghĩ, nói: “Tôi hiện tại không chỉ không có cách nào đảm nhiệm chức trách của một người  bạn đời, mà còn mang lại gánh nặng cho người khác.”

“Cho nên tôi cũng không chuẩn bị trở thành bạn đời với bất cứ ai sau này.” Anh nói, “Với tôi, sống một mình là lựa chọn tốt nhất.”

Tần Xán hồi lâu không nói gì.

Tạ Dĩ Tân ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện Tần Xán đã bất động hồi lâu, mà còn nhìn chằm chằm gương mặt mình.

Tần Xán tự dưng đập tay lên thớt, nói: “Không phải khiếm khuyết.”

Tạ Dĩ Tân hơi ngạc nhiên mà nhìn hắn.

“Trước hết, anh không có khiếm khuyết gì cả, chỉ là mắc phải… Một căn bệnh lạ.”

Tần Xán nói giọng khô khốc: “Anh đã biết được ôm thứ gì đó sẽ làm bệnh tình thuyên giảm, sau này chắc chắn sẽ tìm được phương pháp chữa bệnh, không phải sao?”

“Mà giờ trừ em ra, chẳng ai biết về ‘khiếm khuyết’ này của anh cả.” Lồng ngực Tần Xán phập phồng, “Sao anh cứ phải… Cứ phải nhìn tương lai của mình theo một hướng tiêu cực đến thế?”

Tạ Dĩ Tân nhìn vào mắt Tần Xán.

Một lúc sau anh lắc đầu, giải thích: “Không phải là tôi tiêu cực hay là mặc cảm cho nên mới chọn việc không tính toán gì cho tương lai.”

“Tôi không có cách nào nghĩ về công việc lẫn bạn đời trong tương lai là do tôi không mong trong lòng mình sẽ có một mục tiêu để trông ngóng, tới khi đấy lại vì hạn chế của thân thể mà buông bỏ kế hoạch bản thân đã chuẩn bị ra.”

Tạ Dĩ Tân nói: “Tôi chỉ… Không muốn cảm nhận sự trống rỗng có thể xuất hiện trong lòng mình.”

Anh quan sát sắc mặt Tần Xán: “Tôi chỉ trả lời ý nghĩ thật lòng mình, nếu như không giống như những gì cậu nghĩ, rất xin lỗi.”

Tần Xán ngạc nhiên mà định thần lại.

Phải ha, đây là cuộc đời của Tạ Dĩ Tân, mày lấy tư cách gì mà lo giùm người ta?

Nhưng khi nghe nói anh “không có dự tính” gì cho tương lai, mà còn kiên quyết lựa chọn “Không tìm bạn đời” thì ai cũng phải hoảng sợ thôi.

Tần Xán nghiến răng, nhưng vẫn không nén nổi: “Chỉ là em thấy có một số chuyện không cần cứ phải chết dí ở mục tiêu ban đầu, ví dụ như bây giờ, không phải anh đã nhờ em giải quyết vấn đề trời mưa rồi sao? Sự vật sự việc trên đời đều có cách giải quyết, tương lai anh–”

Tạ Dĩ Tân khẽ nói: “Nhưng sau khi làm xong đề tài, chúng ta sẽ tách ra, không phải sao?”

Tần Xán há mồm, nhất thời không nói được gì.

Con ngươi Tạ Dĩ Tân lộ ra màu đen tuyền dưới ánh đèn, giọng nói của anh thật khẽ, dường như bị nhấn chìm trong màn hơi nước bốc lên từ nồi, mà lại nặng nề rơi vào tim của Tần Xán, sâu đến mức Tần Xán không nói được lời nào.

Tạ Dĩ Tân không nói thêm gì nữa, nhấc nửa nắp nồi lên, nhẹ nhàng “à”.

Anh nói với Tần Xán: “Mì chín rồi.”

Dưa leo dầm, mì Dương Xuân ngun ngút, còn có một đĩa thịt nguội cắt lát, một bữa tối đơn giản mà ngon.

Theo một góc nhìn nào đấy thì Tần Xán là khách, so với một bữa cơm tối bình thường thì Tạ Dĩ Tân đã bỏ nhiều công sức hơn cho bữa ăn này, dưa leo thậm chí còn được trang trí kèm rau mùi, trình bày kỹ lưỡng.

Mà Tần Xán ở đối diện đang im lặng, dường như không chú ý đến những chi tiết vặt vãnh này, thật lòng thì Tạ Dĩ Tân hơi thất vọng.

Tạ Dĩ Tân cúi đầu, mặt không cảm xúc mà ăn cơm, trông như thể rất mất vui, nhưng trước đó tiêu tốn nhiều năng lượng, cho nên cơm thì không thiếu hạt nào.

Tạ Dĩ Tân thấy bối rối.

Anh nghĩ Tần Xán không vui vì cuộc đối thoại vừa nãy của hai người, nhưng anh lại không hiểu được tại sao hắn lại giận, bởi vì Tạ Dĩ Tân chỉ thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình thôi mà.

Nhưng tâm trạng Tạ Dĩ Tân lại rất tốt, bởi vì trước giờ anh đều ăn tối một mình, có lúc có rất nhiều món đều muốn ăn, nhưng có lẽ vì một người ăn không xuể, nên không muốn mấy hôm sau vẫn phải ăn đồ thừa, cuối cùng đành dằn lòng bỏ đi vài món tối đấy muốn ăn.

Nhưng hôm nay có Tần Xán, lần đầu tiên Tạ Dĩ Tân đã không còn nỗi khổ đồ ăn thừa.

Bàn cơm hôm nay yên tĩnh đến lạ thường, khi Tạ Dĩ Tân vẫn còn đang trên mây, Tần Xán đối diện đã buông đũa.

Tần Xán nói: “Em no rồi.”

Trông Tần Xán như không muốn nấn ná thêm một giây nào, lập tức ngồi dậy dợm bước đi.

Nhưng mà ăn học với suy nghĩ của hắn đánh lộn nhau, cho nên Tạ Dĩ Tân thấy Tần Xán đầu tiên là đanh mặt bỏ chén đũa của mình vào bồn nước, sau cùng còn mặt lạnh lau bàn sạch sẽ, mới nghiêm mặt nói: “…Muộn quá rồi, em nên đi thôi, tạm biệt đàn anh.”

Tạ Dĩ Tân cảm nhận được tầng khí lạnh quanh Tần Xán, nhưng vẫn không hiểu Tần Xán bị làm sao mà lại như vậy.

Anh cũng không nghĩ là do cuộc đối thoại ban nãy, nên bèn nghĩ xem có phải do lúc ở công viên trò chơi đã đề xuất được ôm tay trái của Tần Xán khi trời mưa vào tuần sau và làm Tần Xán áp lực không.

Khi Tạ Dĩ Tân đang suy nghĩ và Tần Xán bước đến cửa ra vào, dường như không muốn nấn ná thêm chút nào, Tạ Dĩ Tân do dự, cuối cùng vẫn mở miệng kêu: “Khoan.”

“Tuy ban nãy có bảo với cậu là tuần sau vẫn mưa.”

Cho dù trong lòng rất không nỡ, nhưng Tạ Dĩ Tân thầm suy xét một thảy, rồi cho mình rất hiểu lòng người mà nói: “Nhưng nếu vết thương của cậu khi đó vẫn chưa khỏi, tôi có thể tự giải quyết, cậu không cần có bất cứ gánh nặng nào, được không?”

Tạ Dĩ Tân cho rằng mình đã nhượng bộ lắm rồi.

Nhưng Tần Xán bên cửa lại he hé miệng, sau đó hít vào một hơi, nhưng không hề nói câu nào.

Cuối cùng hắn yên lặng nhìn Tạ Dĩ Tân, quay đầu bước đi.

Tần Xán đi không chút do dự, mà cách đóng cửa lại dữ dằn, Tạ Dĩ Tân cảm nhận được hình như hắn không phải phẫn nộ vì tay bị thương.

Hình như lại bét nhè rồi.

Tạ Dĩ Tân vừa bối rối vừa hối hận, dù sao thì ở một mặt nào đó, từ lúc đến London, Tần Xán là vị khách đầu tiên, cũng là duy nhất mà Tạ Dĩ Tân dẫn về nhà.

Đúng là mình không hợp xã giao thân mật. Anh nghĩ.

Cũng như mỗi đêm trước đây, ngơ ngác một lúc, Tạ Dĩ Tân lại cầm đũa lên, tiếp tục ăn cơm một mình trong yên lặng.

Mấy giây sau, tiếng gõ cửa vang lên.

Tay Tạ Dĩ Tân khựng lại, buông đũa trên tay.

Anh đi đến mở cửa ra, phát hiện Tần Xán đang đứng trước cửa.

Tần Xán vẫn nghiêm mặt.

Trong thời khắc đối diện ánh mắt Tạ Dĩ Tân ấy, hắn mím môi, lia mắt đi, sau cùng lắp bắp mở miệng: “…Em quên cầm theo con cánh cụt của em.”


Chap này đăng bù hôm qua, tuần nay vẫn còn ít nhất 1 chap nha

Gửi yêu và thương đến AIGV ❤